[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 316: Kẻ Thù Của Lippe (2)

Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:02

Giselle nhìn theo bóng lưng họ, người thanh niên Albert Lorraine đi sát theo Richter không rời, dù đã giao lại đũa phép nhưng tay phải vẫn có động tác vô thức đặt gần góc áo giắt đũa phép, bàn tay cũng hơi căng chứ không phải thoải mái nhàn hạ như bộ dạng anh ta bày ra.

“Nè em quên tình nhân của mình là ai rồi à?” Hơi thở Nikolai nóng rực phả vào gáy Giselle mới thu mắt lại. “Mê mẩn bộ da thằng đó rồi à?”

Cũng bỗng nhiên như thế cô phù thủy buộc miệng nói: “Giọng anh chua loét vậy, phải hồi đi học bạn gái anh cũng vì mê cái mã đẹp của anh ta mà bỏ anh không?”

Nikolai không giận, kỳ lạ là lúc nghe đến tên Albert Lorraine thì gã căng cứng nguy hiểm nhưng kể từ lúc người thật bước vào gã lại thả lỏng từ từ. Người đàn ông hôn lên má lên cổ Giselle:

“Thuở đó tụi nam sinh Durmstrang không đứa nào không ghét nó. Bạn gái đứa nào cũng mê thằng Albert Lorraine thư sinh đó cả.”

Cô tính hỏi tiếp nhưng gã không cho, cứ hôn triền lên mặt còn tay chân bắt đầu không yên, sờ soạng khắp người cô gái. 

“Này anh bảo anh không hứng thú với gái Muggle mà?”

“Nhưng đây là em b.úp bê. Ngồi đây nãy giờ em chỉ ngó thôi sao?”

Những nơi như thế này được làm ra không phải chỉ đến trò chuyện cười đùa. Hương hoa thoang thoảng, rượu bia đượm nồng cũng vẻ đẹp xác thịt càng ngồi lâu chỉ càng hứng chí. Đám đ.á.n.h bài đằng kia cũng dần rời đi, chuyển sang những hoạt động lạc thú hơn cả.

“Tập trung chuyện chính đi Lippe!” Giselle né đầu khỏi môi gã.

“Hôm nay không được rồi, phải chờ dịp khác thôi.”

“Tại sao?”

“Chúng ta chưa chuẩn bị cho tình huống Lorraine xuất hiện, nó đang theo sát Richter như vậy không tiện ra tay.”

Thấy Giselle mím môi gã tiếp: “Yên tâm, Richter còn đến đây nhiều lần, lần sau chúng ta tiếp tục cũng được.”

Không, không được. Giselle không muốn đến đây thêm lần nào nữa. Cô cũng không muốn dây dưa kéo dài với Nikolai.

“Tôi không đồng ý! Anh nói đi, chúng ta cần làm gì với Richter?”

Tròng mắt của cô gái lóe lên những tia sắc bén trầm nặng, là từ chính ánh mắt vốn có của cô chứ không phải đôi mắt giả dạng. Nikolai nhìn cô say sưa:

“Lão Richter có một tủ đựng tài liệu mật, bọn anh nghĩ có thể tìm được bằng chứng đột phá từ đó, nhưng vấn đề là nó đã được ếm đủ mọi thứ bùa để chỉ một chiếc chìa khóa mở được. Cái chìa khóa đó không lúc nào rời khỏi n.g.ự.c áo Richter cả.”

Giselle bực bội đ.ấ.m vào n.g.ự.c gã: “Có thế thôi cũng để mấy người tốn thời gian đến thế à! Đám Sứ giả Thần c.h.ế.t đúng là toàn óc bã đậu mà!” À trừ Von Montgomery ra.

Gã cười híp mắt. “Nếu em thể hiện chút tình ý với anh, anh đã không đề phòng em đến vậy, kế hoạch đã sớm nói cho em biết hết rồi...”

Hóa ra Nikolai vẫn luôn đề phòng Giselle đi đêm với Von phá chiến dịch của phe gã.

“Bây giờ tập trung chuyện chính đi!” Cô lạnh mặt. “Vậy chỉ cần dụ Albert Lorraine rời khỏi Richter một chốc là được phải không?”

“Anh có thể dụ nó ra, nhưng sẽ gây nghi ngờ.” Gã l.i.ế.m môi nhìn đôi môi đầy đặn mà Giselle giả dạng. “Như em thấy đó, anh với nó vốn không hợp.”

“Được rồi, tôi sẽ giúp anh dụ tay đó.” Giselle quyết định nhanh. “Lo mà hành động nhanh!”

“Này khoan...”

Gã định nói thêm nhưng cô gái bỗng ôm chầm lấy mình, môi áp lên má nũng nịu nói vừa đủ cho vài người xung quanh nghe thấy:

“Honey chờ em chút nhé,” giọng ngọt như mật.

Rồi cô treo lên vẻ mặt mê ly quyến rũ, đứng dậy khỏi ghế, bước đi õng ẹo trên đôi giày cao gót mà lúc đầu cô còn phải tựa vào gã mới đi được. Nhưng cô không đến gần Richter hay Albert Lorraine mà nện gót đi xa, tiến về phía nhà vệ sinh như thể thực sự cần chỉnh trang lại trước khi hú hí với người tình.

Nikolai nhìn theo bóng lưng cô gái bằng ánh mắt trần trụi như muốn lột sạch lớp vải vốn đã mỏng tang trên người cô ngay lúc này.

Nhà vệ sinh chỉ ngăn cách bằng một vách ngăn nhỏ, Giselle vừa rửa tay vừa ngật ngừ hát theo một bài hát Muggle mà cô còn nhớ giai điệu, lại giả vờ xoay vòng ngắm mình trong gương. Đến khi cô vừa tắt vòi nước, thì quả nhiên bóng dáng mảnh khảnh trong bộ vest lịch lãm của Albert Lorraine chắn trước cửa.

“Ơ... hình như anh đi nhầm rồi,” cô tỏ vẻ ngạc nhiên. “Đây là nhà vệ sinh nữ.”

Sau cặp kính gọng vàng ánh mắt người thanh niên thâm sâu khó dò, nhưng miệng thì treo lên một nụ cười nhã nhặn.

“Đã làm phiền rồi, tôi có chút chuyện muốn hỏi cô.”

Cô gái bày ra vẻ mặt như hiểu rõ, mắt lúng liếng nhìn Albert Lorraine. “Kịch bản làm quen này bình thường quá đấy anh chàng đẹp trai ạ.”

Nụ cười trên mặt Albert Lorraine hơi kéo xuống. “Không cô hiểu lầm rồi, tôi thực sự có chuyện muốn hỏi...”

Nhưng cô gái đang vận chiếc váy ngắn cũn cỡn cùng chiếc áo bra lắc eo vô cùng quyến rũ tiến tới gần. “Thật tiếc, tối nay tôi đã cùng người khác rồi.”

Tới bước thứ tư khóe mắt Albert Lorraine chuyển lạnh, lùi nửa bước về sau quát lên. “Đứng yên đó!”

Giọng anh ta từ nhã nhặn chuyển sang âm vực ra lệnh quát mắng hệt như Nikolai Lippe hay Von Montgomery mỗi khi nói chuyện với người khác, một cảm giác bề trên thượng đẳng lộ rõ.

Đấy, thế này mới đúng.

Chứ giả vờ chi vẻ lịch thiệp chúng sinh bình đẳng ấy làm gì trong khi chính mình không hề nghĩ vậy.

Cô gái tỏ vẻ hoảng hốt trước giọng nói đột ngột chuyển ngoặt của người đàn ông, không tiến lên nữa, cũng hơi phòng bị đáp: 

“Nếu không có việc gì xin tránh đường, anh Lippe còn đang chờ tôi.”

Cô nghĩ nhắc đến tên Lippe người đối diện sẽ có chút e dè.

“Yên tâm nó có thể chờ,” Albert Lorraine đanh giọng. “Nếu cô hợp tác thì chuyện này xong nhanh thôi.”

“Nhưng chuyện gì chứ?” Cô bỗng trừng mắt lùi lại, hai tay ôm lấy n.g.ự.c dù có che chắn thì da thịt cô cũng lộ hết từ nãy đến giờ rồi. “Anh... anh định làm gì? Bảo vệ đứng ngay ngoài kia đấy... Tôi sẽ hét lên đấy...”

Albert Lorraine thầm mắng trong bụng Muggle ngu ngốc, mất kiên nhẫn cũng chẳng giữ được giọng bình thản vốn có nữa, đi thẳng luôn vào chủ đề cho xong. “Đưa tôi xem chiếc trâm của cô!”

“Trâm... trâm gì?”

Đàn bà ngu xuẩn, Albert Lorraine đáp: “Thứ đang cài trên tóc cô kìa!”

Hai cánh tay đang ôm n.g.ự.c buông ra, gấp gáp sờ lên đầu tóc. “Tôi đưa... tôi đưa...” Cô gái hoảng sợ mò mẫm trên đầu, nhưng càng hoảng càng loạn, làm rối cả tóc vướng hết vào cây trâm. Nhất thời cũng chẳng gỡ ra được...

Đương lúc Albert Lorraine định tiến lại giựt phức chiếc trâm đi thì phía ngoài truyền đến những âm thanh ồn ào náo loạn kỳ lạ. Anh ta ngay lập tức xoay người phóng ra...

Vừa chạy ra thì thấy cảnh Richter đã cởi áo vest ra vì bị hất đổ rượu vang lên người. Cũng chẳng phải mỗi Richter gặp nạn, nhiều người khác đứng gần cũng ướt hết, có người rượu vẫn còn đang nhễu giọt từ tóc xuống tận cổ.

Còn thủ phạm là hai gã đang lao vào vật lộn vì say xỉn kèm theo bài bạc không hợp, cãi nhau chí ch.óe nãy giờ không hòa giải được liền lao vào đ.á.n.h nhau. Bất ngờ va phải người phục vụ bê đồ uống đi ngang, thế là hất tung ra xung quanh.

Albert Lorraine chạy tới thì Richter cũng sực nhớ tới áo mình, giật thót quay đầu nhìn lại, thấy Otto Wittelsbach vẫn đứng bên giữ áo giúp từ nãy đến giờ đâu có gì khác. Gã cười cười đưa lại áo cho Richter, còn tiện miệng mắng đám ma c.ờ b.ạ.c đụng tới bài bạc là nóng đầu hết cả.

Albert Lorraine liếc mắt nhìn lại, thấy Nikolai Lippe chẳng nhìn gì tới phía này, đang gồng giữ c.h.ặ.t một người đ.á.n.h nhau, bên kia tên kia thì phải hai người giữ mới được. Cả đám ồn ào khuyên can, còn kêu phục vụ đem t.h.u.ố.c giải rượu tới.

Cô gái trong nhà vệ sinh cũng hấp tấp chạy ra, đầu tóc vẫn còn rối tung vì chưa cài lại chiếc trâm cho đàng hoàng, lo lắng níu lấy cánh tay Lippe.

Gặp chuyện không vui đám Richter rời đi sớm, đi ngang qua bàn Lippe gã ngẩng đầu khỏi hõm cổ cô gái, cười nhạt. 

“Yo Lorraine đi sớm vậy?”

Cô gái mặt mày mê ly, mắt lúng liếng b.úi tóc lỏng lẻo, chiếc trâm cài hờ trên đầu cô cũng chẳng có gì khác lạ. Albert Lorraine thu lại ánh mắt, nhàn nhạt quăng ra câu cuối cùng. “Cậu Lippe ở lại tận hứng thôi.”

Albert Lorraine đi rồi nhưng Nikolai vẫn ôm c.h.ặ.t Giselle không buông, kéo cô ngồi vào lòng mình gặm c.ắ.n khắp nơi.

“Buông ra Lippe! Chuyện xong rồi...”

“Anh đến đây không lần nào rời đi sớm vậy cả.”

“Thì cũng buông tôi ra...”

“Búp bê,” gã khàn giọng, cầm tay cô sờ đến đũng quần mình. “Chúng ta chưa đụ đủ đâu...”

Giselle hơi run khi chạm đến thứ ấm nóng cộm cứng đó, rụt tay về vội cầm ly nước lên uống vội. Nước lạnh kéo lại sự tỉnh táo, cô thoát ra khỏi đùi gã. 

“Mẹ kiếp anh tinh trùng thượng não à!”

Tình nhân mắng càng nghe càng thấy mê. “Chỉ với em thôi b.úp bê, từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã thấy n.ứ.n.g rồi...”

“Anh có thể cương với bất kỳ giống cái nào à.”

Gã bỗng cười khẽ. “Em vẫn chưa hiểu rồi.”

“Hiểu cái gì?”

“Dù không có chiếc nhẫn thì trên người em cũng đã có thứ gì đó liên quan đến rắn rồi,” gã l.i.ế.m môi tham lam nhìn cô. “Anh là rắn đực em là rắn cái, không lệch đi đâu được.”

Nhiều ký ức hiện về... Lần con rắn cái ở Wubār c.ắ.n vào tay cô... Rồi con rắn Veles giữa biết bao nhiêu người hành hương lại chọn dọn nhà làm ổ trong não bộ cô... Hay cả gia huy hình rắn và nhành cây của Morgenstern...

Và cả... suy nghĩ vụt nhanh trong đầu Giselle... Cây đũa gỗ thủy tùng của cô... 

“Gỗ thủy tùng 14 inch 3/4, bền chắc, lõi đôi, sừng lôi giao Trung Hoa và lông đuôi Phượng Hoàng.”

Lôi giao Trung Hoa thì cũng liên quan đến rắn đấy thôi...

“Cmn anh bớt nói nhảm đi!” Giselle lạnh mặt đáp. “Tôi không có liên quan gì đến rắn trừ việc mang số con rệp nhặt phải chiếc nhẫn nguyền rủa c.h.ế.t tiệt đó!”

Gã cũng không cãi tiếp, lại uống thêm vài ngụm rượu. “Vậy em có thể tiết lộ cho anh biết em có liên quan gì đến Albert Lorraine vậy?”

“Như anh thấy đó, đêm nay mới gặp lần đầu.”

“Thế tại sao em dụ được nó đi theo em?”

“Anh ta cũng có nhu cầu đi vệ sinh mà.”

Nikolai ngẩn ra, bỗng đè cô ngả ra sofa trườn cả thân mình đè lên ép sát vào bộ n.g.ự.c đồ sộ của giả dạng.

“Mẹ kiếp cút ra Lippe! Anh phát điên cái gì vậy hả?”

Người đàn ông khóa c.h.ặ.t Giselle, mắt nhìn xuyên qua đôi mắt giả dạng để thực sự soi lấy bóng hình cô. “Em thích thằng Montgomery ở điểm nào?”

“Tôi với Montgomery không có quan hệ gì. Cũng chẳng liên quan gì đến chuyện này...”

“Vậy ở bên anh được không b.úp bê?” Yết hầu gã lên xuống, thèm muốn đôi môi cô gái, dù đã kề sát gần như vậy cô cũng không cho gã hôn. 

“Nó làm gì được cho em anh cũng có thể. Chủ còn thích anh hơn nó... Nhà Montgomery suy tàn rồi... Thứ gì em muốn anh đều có thể cho em b.úp bê...”

“Anh say rồi Lippe,” cô chồm lên c.ắ.n vào mặt gã. “Thuốc Đa Dịch sắp hết rồi, đưa tôi về!” 

Cô đã bắt đầu thấy thân thể bị đốt nóng ngứa ngáy, cảm giác chuẩn bị co rút lại.

Bị c.ắ.n đau gã từ từ ngồi dậy, kéo cô gái lên rồi ôm ra khỏi nơi này. Sau khi lấy lại đũa phép Nikolai ôm cô gái độn thổ quay về thẳng phòng ngủ chính của mình.

Qua thêm vài phút thì hiệu lực Thuốc Đa Dịch cũng hết, Giselle từ từ biến trở về nguyên dạng. Bộ đồ trên người ngắn đến độ chiếc váy vẫn vừa khít, chỉ có áo bra là hơi nới lỏng. Cô cầm đũa phép định độn thổ về phòng ngủ cho khách nhưng bị Nikolai kéo lại...

“Em ở đây...”

“Không!” Nếu không phải vì hormone Giselle không bao giờ ở cùng phòng với gã. “Buông ra Lippe.”

“Em đã gọi anh là Nikolai rồi mà?”

Kỳ lạ, Thuốc Đa Dịch đã hết rồi mà sao cảm giác nóng ran vẫn còn, còn ngứa ngáy khó chịu hơn khi t.h.u.ố.c hết nữa. Cơn choáng váng ập đến, Giselle đứng không vững lảo đảo, lại ngã vào vòng tay Nikolai chờ sẵn.

Đến giờ thì còn gì không biết nữa... “Mẹ kiếp Lippe anh bỏ t.h.u.ố.c gì với tôi vậy?” Chắc gã đã lợi dụng lúc cô vào nhà vệ sinh gặp Albert Lorraine.

Mẹ kiếp thật, ông xem đám tông đồ của ông này Gideon Morgenstern. Đang lúc làm nhiệm vụ cho ông mà còn đủ sức chuốc t.h.u.ố.c gái đấy.

Mẹ kiếp thật.

“Thuốc kích thích hormone thôi b.úp bê,” gã cũng khàn giọng, mùi hương nam tính xộc thẳng vào mũi làm Giselle bủn rủn cả người.

“Anh cũng uống luôn à?” Cô chẳng thể nào hiểu nổi. 

Vì lời nguyền hormone phát tác thì thôi, giữa những lúc dịu xuống thế này cũng phải dùng t.h.u.ố.c để kích thích lên chi nữa.

“Anh đã bảo rồi, lúc nào anh cũng muốn đụ em cả.”

Bạn tình bắt đầu hôn khắp cổ gáy, tay sờ nắn tháo xuống chiếc áo bra lỏng lẻo...

“Mẹ kiếp cái lời nguyền còn chưa biết khi nào kết thúc... Thời gian này tôi ở bên anh còn chưa đủ sao?”

Gã quăng cô lên giường, vẻ mặt say sưa bắt đầu tự cởi quần áo của chính mình.

“Nikolai Lippe này 14 tuổi đã đụ đàn bà, chưa ai làm anh n.ứ.n.g như em cả b.úp bê,” gã trần truồng bắt lấy cổ chân Giselle, từ bàn chân hôn dần lên. “Anh phải đụ em đến khi nào em không rời anh được thì thôi...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.