[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 328: Vua Hùng Kén Rể (2)
Cập nhật lúc: 06/03/2026 14:01
Von Montgomery cầm lấy ly champaign mà gia tinh phục vụ vừa rót đầy, đưa lên miệng giả vờ nhấp nháp thưởng thức. Nhưng chỉ có anh biết mình đang căng thẳng nhường vào, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, còn tai thì cố gắng dỏng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất...
Bọn Sứ giả Thần c.h.ế.t tụm ba tụm năm nói cười chè chén, ai cũng tò mò không biết Chủ nhân tổ chức bữa tiệc đột ngột này vì mục đích gì. Mấy năm nay thế cục ở châu Âu dần ngả ngũ, quyền thế của Morgenstern đạt đỉnh, Sứ giả Thần c.h.ế.t sống ngày càng thư thái nên hiếm khi Ngài gọi hết những người thân tín về tụ họp thế này.
Ngoài bữa tiệc Giáng Sinh cố định hàng năm ra, bữa tụ hội đông đủ nhất là Lễ nhận Ám Ấn nhưng đã 3 năm nay không hề có tông đồ mới, làm đôi lần bọn chúng cũng thì thầm to nhỏ với nhau rằng Ngài đã không còn muốn chinh chiến thêm nữa.
Một bữa tiệc giữa năm thế này là vô cùng đột ngột.
“Yo, cậu Montgomery cậu nghĩ lần này Ngài gọi chúng ta về làm gì?”
Vài kẻ thân thiết vây quanh Von dò hỏi vì tưởng đâu anh có tin mật.
“Ý tứ của Chủ nhân tôi đâu thể đoán được.”
“Nhưng chắc có liên quan đến anh chứ nhỉ?”
Von nhướn mày nhìn kẻ đó: “Tại sao?”
“Chúng tôi không mù, Montgomery với Lippe kèn cựa nhau không phải không ảnh hưởng đến chúng tôi đâu.”
“Chú Rhodes à, chỉ là cạnh tranh kinh doanh thôi. Nếu chú muốn thảo luận chuyện buôn bán làm ăn thì ngày khác đến trang viên Montgomery tìm cậu Archie Bennett. Chứ đứng giữa sảnh tiệc của Chủ nhân mà nói những chuyện này thì không phù hợp đâu.”
“Nếu thật chỉ có chuyện cạnh tranh thương trường thôi thì không nói làm gì,” Rhodes Steffensen trầm giọng đe dọa. “Nhưng anh Montgomery à, anh có chắc không phải vì chuyện khác không?”
Von nheo mắt nhìn cha Ron, vị trưởng bối từng nhìn anh lớn lên. Nhưng thời gian có thể xóa nhòa đi mọi thứ, một người đủ nhẫn tâm đuổi đứa con danh chính ngôn thuận của mình ra khỏi nhà để nhận về một đứa con ngoài giá thú thì tình cảm cha chú đứng trước cán cân lợi ích cũng chẳng đáng mấy đồng.
“Ồ chú Rhodes nay định làm người hòa giải đấy à?”
“Von,” lão già dịu giọng như trưởng bối đang dạy dỗ đứa cháu cứng đầu. “Là bậc cha chú, chú khuyên cháu một câu: đừng tuyệt tình quá. Cháu với Lippe xung đột không có ích lợi gì cho châu Âu, không có ích lợi gì với cơ đồ của Chủ nhân cả.”
Von lạnh mặt: “Vậy theo ý chú, nếu cháu và Lippe hòa giải, chiếc ghế thủ lãnh đời thứ hai nên để ai ngồi đây?”
Đang cạnh tranh thì vị trí số 1 có thể để trống, chứ nếu bắt tay làm hòa thì dĩ nhiên phải có một người ngồi trên đó. Ai phải nhường ai đây?
Rhodes Steffensen dù bộc trực nhưng cũng không ngờ Von nói huỵch toẹt ra thế, sắc mặt vô cùng khó coi đáp:
“Thôi được, anh Montgomery đủ lông đủ cánh rồi, cần gì lời khuyên can của lão già tôi nữa.”
Rồi giận dữ xoay người bỏ đi.
Von bỗng nhớ tới lời thằng Ron nói thuở xưa, khi tụi nó còn là hai đứa nít choai choai:
“Lão cha tao có cái tính quân phiệt là đéo thích ai cãi lời lão. Trong nhà lão là lớn nhất, lời lão là thánh chỉ, tao mà không nghe thì...”
Nó nói khi Von lén sai gia tinh của mình thoa t.h.u.ố.c lên mấy vết roi hằn đỏ trong lòng bàn tay nó.
Tóc bạch kim uống cạn ly champaign trên tay, nóng nảy trong lòng càng tăng. Anh biết hôm nay hẳn là có liên quan gì đó với Giselle, cô đã bị Ngài gọi về cả tuần lễ, mà bữa tiệc lại tổ chức ngay ngày sinh nhật của tụi nó nữa.
C.h.ế.t tiệt, anh đã dự định tặng cho cô một món quà bất ngờ để cùng cô trải qua một sinh nhật đúng nghĩa. Vậy mà bị chen ngang thế này.
C.h.ế.t tiệt thật, lúc nào cũng vậy. 8 năm trước cũng là thế này...
“Anh cũng nghĩ như chú Rhodes, hôm nay chắc chắn có liên quan gì đó đến chú mày.”
Von cụng ly với Stan Dietrichson, nhún vai không đáp.
Qua ly rượu trong suốt anh cố gắng tìm kiếm bóng hình Giselle. Dĩ nhiên không có. Nếu đến giữa tiệc còn không thấy cô đâu và không có chuyện gì lớn xảy ra, Von sẽ chuồn êm lẻn qua Tháp Tây thăm cô.
Anh còn chưa đến xem lâu đài của công chúa kia mà.
“Chủ nhân đến!”
Tất cả mọi người bỗng chốc im lặng.
“Các vị, đã lâu không có mặt đông đủ thế này.” Giọng lão mặt cây cao v.út vang vọng trong tai mỗi người. “Chủ nhân ta mấy năm gần đây ít triệu kiến các vị, làm một số người thích vo ve thì thầm cho rằng ta đã tuổi cao sức yếu.”
Ánh mắt hiểm độc của Morgenstern quét qua ai là kẻ đó rợn hết cả người.
“Thưa Chủ nhân,” Nikolai Lippe vội lên tiếng. “Lippe tôi không biết con ruồi nhặng nào đã vo ve những lời bẩn thỉu đó đến tai Ngài. Nếu Ngài cho phép, tôi xin đứng ra tìm kiếm bọn cả gan mạo phạm để trừng phạt chúng thích đáng.”
Mẹ kiếp tên nịnh hót.
“Đâu thể phụ tấm lòng thành của anh được.”
“Tạ ơn Chủ.”
“Song, Chủ nhân ta cũng hiểu tại sao lại có những lời ong tiếng ve đó,” Morgenstern ngân nga. “Ta dựng nghiệp cũng mấy chục năm rồi, dù ta tự tin có thể chiến thắng Thần C.h.ế.t nhưng dưới con mắt trần tục của bọn người phàm thì đúng là Morgenstern ta đã có tuổi...”
“Nên cũng đến lúc tìm một người kế nhiệm xuất sắc để kế thừa cơ đồ này và dẫn dắt các vị đi đến những chân trời mới hơn.”
Lời này không khác nào một cơn địa chấn quét qua sảnh tiệc.
Kế nhiệm Chúa tể Hắc ám ư? Người thừa kế địa vị và quyền lực của Ngài ư? Có kẻ nào đứng ở đây mà không muốn chứ!
Mặt cây giơ tay lên, cả bọn lại im lặng nín thở nhìn lão.
“Người kế nhiệm ta, dĩ nhiên phải là người xuất sắc nhất trong chúng tông đồ của ta. Phải là người ta tin tưởng nhất, một người đủ sức gánh vác sự nghiệp vĩ đại của ta. Nên cách thức tuyển chọn như thế nào đã làm Chủ nhân ta đau đầu bấy lâu.”
Nghe thế cả đám nhao nhao hiến kế.
“Tổ chức đấu tay đôi đi, thưa Chủ.”
“Xét theo chiến tích của từng người.”
“Chọn ai đi theo Ngài lâu nhất.”
“Ai trung thành nhất với Ngài.”
“Ai trung thành với ta nhất ư?” Morgenstern nghe vậy bật cười the thé. “Các vị, để Chủ ta nhắc cho các vị nhớ. 14 năm ta phải sống ẩn dật, các vị tự nhận tận trung đến c.h.ế.t với ta có ai đã cố gắng tìm kiếm tung tích ta hay không? Hay các vị đã vội vã phủi sạch mối quan hệ với ta, quay về nịnh hót bọn Thần Sáng để được tiếp tục sống yên ổn trong trang viên xa hoa của các vị?”
Chớp đúng cơ hội, tóc bạch kim lên tiếng:
“Thưa Chủ nhân, thế hệ Sứ giả Thần c.h.ế.t đời đầu đã phụ lòng Ngài nhưng mong Ngài hãy cho lứa chúng tôi cơ hội chứng tỏ lòng trung thành.”
Lời này ám chỉ hãy lựa chọn từ lứa Sứ giả Thần c.h.ế.t thứ hai.
Von biết câu này của mình sẽ gây thù chuốc oán với đám đời đầu, nhưng sợ gì chứ. Vì chức vị kế nhiệm Chủ nhân, cả tá đứa đương trường có thể sẵn sàng phóng Avada Kedavra vào nhau kia kìa.
Dĩ nhiên đám trẻ nghe thế liền lên tiếng ủng hộ Von.
Morgenstern lắng nghe hai phe già-trẻ bốc phốt dìm hàng nhau một hồi, lại giơ tay ra hiệu im lặng.
“Thôi được rồi. Chuyện đó không phải ngày một ngày hai có thể thành, Chủ nhân ta có dư thừa kiên nhẫn. Hôm nay gọi các vị về đây còn một lý do khác. Ta muốn giới thiệu với các vị con gái ta, dòng m.á.u trực hệ cao quý của Morgenstern ta: Giselle Morgenstern.”
Tim Von giật thót. Anh c.h.ế.t đứng nhìn người con gái dần tiến vào tầm mắt mình...
Cô khoác trên người chiếc váy dạ hội ôm sát, chất nhung đen dày dặn nhưng mềm mại khiến từng cử động tựa như làn vải lướt nhẹ trên da. Phần cổ tim chữ V vừa đủ để tôn lên xương quai xanh thanh thoát cùng đôi vai trần mịn màng. Viền quanh cổ là dải lụa bóng đỏ burgundy xếp nếp tinh tế, điểm xuyết thêm những hạt pha lê đỏ nhỏ xíu lấp lánh.
Chiếc váy không có tay áo truyền thống, thay vào đó là hai dải lụa voan đen mỏng buông từ vai xuống, dài chạm eo, khẽ lay động theo từng bước chân cô. Trên nền lụa ấy, những đường thêu đỏ chạy dọc như nét vẽ thanh lịch, gợi chút bí ẩn mà không lấn át tổng thể.
Phần váy dưới nở rộng theo kiểu váy phồng dạ hội cổ điển. Nhiều lớp vải lưới và voan đen đỏ chồng lên nhau tạo dáng hình chuông phồng đẹp mắt. Cổ tay và vòng eo nhỏ xíu được nhấn nhá bằng gia huy Morgenstern thêu tay: hình con rắn quấn quanh nhành cây, tạo thành vòng tròn hoàn hảo bằng chỉ đỏ ánh kim.
Đẹp đến độ Von ngỡ như cô là thiên thần từ tận chín tầng trời được Chúa phái xuống trần gian để bắt cóc tim anh.
Giselle tiến đến trước mặt lão mặt cây, con rắn Vee trong đầu mở to mắt cố giữ thành trì tâm lý để cô có thể bình tĩnh mà ngoan ngoãn gọi lão một tiếng: “Thưa cha.”
Phải nhịn. Phải nhẫn... Câu Tiễn để báo thù còn có thể nằm gai nếm mật (*) nhẫn nhục chịu đựng, thì cô phải gọi kẻ thù là cha cũng có xá chi.
“Con ta,” cô c.ắ.n c.h.ặ.t má trong để ngăn mình không ếm nguyền lão ta. “Giselle Morgenstern, còn gì tuyệt vời hơn khi ta có thể chứng kiến huyết thống cao quý của mình được tiếp diễn. Giống nòi phù thủy thượng tôn của chúng ta cần có những cá thể mẹ mạnh mẽ để sinh sản ra hậu đại ưu tú. Cho nên các vị, ta muốn thông báo một tin vui: Ta sẽ chọn lựa ra từ các tông đồ trung thành của mình một người xứng đáng sóng vai cùng con gái ta đến suốt đời.”
Rất lâu trước đây có một kẻ sống dở c.h.ế.t dở ký sinh trên cây đã dụ dỗ một cô nữ sinh Hogwarts rằng:
“Nếu ngươi phục vụ Chủ ngươi tận tụy, thì khi ta quay trở về... ngươi sẽ được đứng trong hàng ngũ vinh dự... Ngươi sẽ có thể lựa chọn những dòng họ danh giá hơn cả Montgomery nữa.”
Thế đấy, có lẽ lão đã chuẩn bị cho ngày hôm nay từ lâu rồi.
Con rắn Vee không ngừng bò qua bò lại trong đầu, nhắc cô phải trấn tĩnh không được manh động. Nhưng mẹ kiếp lão đang treo cô như một món hàng trước mặt đám người này, chờ xem ai trả giá cao nhất để bán đi à.
Mẹ kiếp thật.
“Thưa Chủ nhân, xin hãy ban ơn huệ cho Montgomery.”
“...Lippe.”
Morgenstern vô cùng hứng thú hỏi:
“Ồ anh Montgomery, anh Lippe, hai vị có vẻ hấp tấp quá đấy. Con gái ta không phải chiến lợi phẩm để các Sứ giả Thần c.h.ế.t tranh đoạt. Còn các vị, đừng nghĩ ta không biết các vị sinh hoạt như thế nào.”
Không phải chiến lợi phẩm ư, thế mà lão cũng nói ra cho được.
Bình tĩnh. Giselle bình tĩnh. Còn chưa phải lúc.
Tóc bạch kim thưa:
“Thưa Chủ, chắc hẳn Ngài biết tôi và con gái Ngài quen biết từ thuở cắp sách đến trường. Tôi còn nợ cô ấy ơn cứu mạng nữa. Nên không dấu diếm gì Ngài, Von Montgomery tôi nguyện thề trước Merlin, ngoài cô ấy ra sẽ không cưới người nào khác.”
Nikolai Lippe lại nói:
“Thưa Chủ, chúng ta đều biết cha anh Montgomery đây đã gây ra chuyện gì. Không thể để dòng m.á.u cao quý của Ngài bị pha tạp với huyết thống phản trắc được. Còn Lippe tôi, dù quen biết với cô ấy muộn hơn nhưng cõi u minh đã se duyên từ trước.”
Nói đoạn, gã gỡ một chiếc nhẫn từ ngón áp út tay trái của mình, giơ lên cao.
“Đây là nhẫn gia truyền từ nhà ngoại Serpico của tôi nhưng đã nhận m.á.u của cô ấy. Morgenstern và Serpico đều chung nguồn cội thân thuộc với loài rắn cao quý. Đây chẳng phải là sự kết hợp định mệnh hay sao.”
“Thưa Chủ...” Von vội lên tiếng nhưng mặt cây đã ra hiệu im lặng.
Đôi mắt lão trườn từ gương mặt của Von Montgomery sang Nikolai Lippe, nhếch môi cười::
“Hai vị, tấm lòng thành không chỉ nói suông là được. Chúng ta noi theo truyền thống của tổ tiên, khi xưa pháp sư muốn xin hỏi cưới phù thủy cần trao tặng một vật quý giá nhất của mình làm sính lễ. Cho nên hai vị, hãy trở lại với một bảo vật xứng đáng với con gái ta.”
-------
(*) 卧薪尝胆 / wòxīnchángdǎn /
[âm Hán Việt] ngọa tân thường đảm
nằm gai nếm mật; chịu đựng mọi gian truân vất vả
