[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 327: Vua Hùng Kén Rể (1)
Cập nhật lúc: 06/03/2026 14:01
Pháo đài Morgenstern, 7.7.2024
Tèo vỗ cánh lượn một vòng căn phòng, bay đến trên giường chủ nhân đang nằm thả xuống một phong thư rồi mới duyên dáng đáp xuống cây sào quen thuộc của mình. Nó thư thái rỉ những ngụm nước từ cái máng được gia tinh thay mới mỗi ngày, vừa rù rù kêu như chỉ trích chủ nhân sao mà lười biếng.
“Tao không cần mày dạy tao nếp sinh hoạt của loài cú đâu Tèo,” cô phù thủy đang đắp một chiếc chăn đen thêu gia huy Morgenstern chỉ nhìn thôi là biết hàng cao cấp, thò tay ra ngoài chăn quơ quơ tìm thư.
Tèo đáp trả cô chủ bằng những tiếng rúc khinh khỉnh.
Giselle mắt nhập nhèm cầm thư lên, nhìn thoáng qua bìa thôi đã bừng tỉnh, chợt ngồi dậy. Trên bìa là một con dấu đỏ rực ghi hai chữ “Tuyệt mật”, niêm phong bằng sáp khắc ký hiệu IAL.
“Selly chiến dịch OP-AKM24 đã bắt đầu. Tớ nghĩ cậu nên biết tin này. Dù kết quả của OP-AKM24 ra sao thì những tin tức tình báo mà cậu cung cấp đều được IAL ghi nhận xác đáng.
Merlin phù hộ phù thủy chúng ta.
Matt và Nol”
Chỉ 3 4 câu thôi mà cần tuyệt mật thế ư. Nhưng đúng là cần thật. Từ khi thực hiện nghi lễ truy vết để tìm kiếm tung tích đại tá Miller, Giselle tuy mặt ngoài im hơi lặng tiếng nhưng đã liên lạc với Thần Sáng IAL, cung cấp cho họ mọi tin tình báo về tổ chức quân đội Muggle bí ẩn mà cô biết.
Đây là nhiệm vụ Ysmerith giao cho cô nhưng đâu có hạn chế gì đâu, họ chỉ cần kết quả còn quá trình do cô hành động một mình hay có nhờ ai khác thì Ysmerith đâu quan tâm.
Rõ ràng bắt tay hợp tác với IAL là lựa chọn tốt nhất, vì mấy năm nay họ là lực lượng điều tra sự vụ này nhiều nhất.
Thế nên Giselle đã giao các lọ ký ức về quãng thời gian bị giam giữ, việc gặp gỡ với hai phù thủy phản bội, rồi hình ảnh đại tá Miller tiếp xúc với Hóa Thú Sư là một con ch.ó Poodle và cuối cùng là địa điểm chính xác mà đại tá Miller đang ở, giao hết cho Thần Sáng. Kết hợp với những gì họ đã thu thập được, vài tháng qua chiến dịch OP-AKM24 khởi động trong tuyệt mật. Đến nay thì bắt đầu hành động.
Giselle đang định yêu cầu tham gia cùng IAL thì bỗng bị lão Morgenstern gọi về pháo đài. Ban đầu cô còn nghĩ phải chăng mặt cây hay biết về OP-AKM24 nên định nhúng tay vào phá bĩnh chăng. Còn lý do tại sao á? Giselle luôn nghi ngờ lão Morgenstern có liên quan đến quân đội Muggle bí ẩn đó. Từ phương pháp mổ não để chặn Chiết tâm hay Imperio giống hệt như cách đám nhân viên nghiên cứu ở Ysmerith dùng miếng dán bên thái dương để chặn đứng. Rồi khi lão vừa quay trở lại thì 1 năm sau liền xảy ra vụ t.h.ả.m sát Cúp Quidditch 2016, làm dấy lên làn sóng căm hận Muggle và phù thủy gốc Muggle, chỉ càng có lợi cho mưu đồ của Morgenstern mà thôi.
Mọi chuyện lẽ nào lại trùng hợp ngẫu nhiên đến vậy?
Song Giselle chưa tìm được bằng chứng nào, đám phù thủy phản bội bắt tay với Muggle cũng chỉ là vài kẻ không dính dáng liên quan gì đến Morgenstern và binh đoàn Sứ giả Thần c.h.ế.t, nên cô không thể báo việc này lên Ysmerith được.
Vậy chỉ có thể chờ chiến dịch OP-AKM24 của IAL thôi.
Chọn IAL là tất yếu. Trước đó Giselle đã hỏi dò Von Sứ giả Thần c.h.ế.t có thâm nhập gì vào IAL chưa, anh không giấu diếm gì khai hết với cô. Và đúng là con cờ của Morgenstern chưa thể thâm nhập quá sâu vào tổ chức Thần Sáng quốc tế, những chuyên gia phòng chống nghệ thuật hắc ám đâu dễ bị lừa, bị lợi dụng hay ếm Imperio. Nên có lẽ chiến dịch OP-AKM24 chưa lọt đến tai lão Morgenstern.
Vậy lão gọi Giselle về pháo đài làm gì? Ôn lại tình cha con chăng?
Nhìn lá thư dần cháy hết trên tay cô định nằm xuống ngủ tiếp, mặc kệ mấy tiếng rù rích chế nhạo của con Tèo. Song mắt chưa nhắm lại được bao lâu đã nghe một tiếng bụp nhỏ, Lyra vui tươi hớn hở nói:
“Cô chủ, đến giờ dậy rồi.”
“Dậy chi sớm vậy Lyra? Để cháu ngủ chút nữa đi.”
Mấy tháng nay ăn no ngủ kỹ bên cạnh Von, Giselle đáng lý ra không ham ngủ đến thế. Nhưng cô lại chẳng muốn giao thiệp với hai cư dân khác của pháo đài nên cứ cố tình luyện bùa cho tới khi cạn sạch ma lực rồi chui vào chăn ngủ li bì.
“Tối nay cô phải tham dự tiệc của Chủ nhân nên cần dậy ngay để chuẩn bị, thưa cô.”
“Tiệc? Tiệc gì?”
“Bữa tiệc tụ họp, thưa cô. Các quý ông quý bà Sứ giả Thần c.h.ế.t đều phải tham dự.”
“Thì cháu cần gì phải đi? Không, cháu không muốn đi đâu,” xoay qua bên kia đắp chăn ngủ tiếp.
“Lần này không đi không được đâu cô chủ! Chủ nhân đã chỉ định cô tham gia rồi! Bà chủ còn đặc biệt căn dặn chúng gia tinh ở Tháp Tây phải sửa soạn cho cô.”
“Cái gì!” Cô chồm dậy, bực bội. “Tại sao bắt buộc cháu phải tham gia chứ? Cháu có liên quan gì với họ đâu!”
Lyra thấy cô chủ thường ngày vốn hiền lành bỗng chốc nổi quạu cau có thì sợ hãi thụt lùi về sau mấy bước, cúi đầu xoắn xuýt góc áo của mình:
“Điều này thì Lyra không rõ thưa cô. Chủ nhân và bà chủ đã đặc biệt căn dặn như thế.”
Giselle thở dài: “Cháu không có ý trách bà đâu. Thôi vậy, tham gia thì tham gia.”
Sinh vật bé nhỏ vui mừng nhảy cẫng lên: “Vậy Lyra đi giúp cô chuẩn bị ngay!”
Giselle thấy mình lại hóa thân thành một con b.úp bê để đám gia tinh nữ vây quanh mặc váy vóc điểm trang. Phòng phục trang ở Tháp Tây còn to hơn phòng quần áo ở dinh thự Montgomery, ấy là phải kể đến Von năm nào cũng mua rất nhiều quần áo để sẵn cho cô. Bà Mèo cũng chỉ đạo gia tinh mua nhiều không kém, lại thêm mớ lễ phục chuẩn bị cho đám cưới với Lucien Rosenvolt ở Ý mấy năm trước nữa.
Nhìn những sào quần áo mà chắc 90% trong số đó cả đời này Giselle cũng không đụng tới, cô đã quá chán ngán chẳng muốn nói thêm nữa. Tiền bạc phung phí biết bao nhiêu...
Lyra là gia tinh thân thiết với cô chủ nhất, lần trước nó ngay cả Nikolai Lippe cũng không sợ, dám hiện ra đưa cô độn thổ đi ngay. Nên thấy cô chủ không vui Lyra liền hỏi dò:
“Cô chủ không thích những quần áo này ạ?”
“Quá nhiều rồi Lyra, cháu có mặc hết đâu. Mà mỗi năm lại mua thêm, phung phí quá.”
Nghe thế đám gia tinh chung quanh nhao nhao lên tiếng.
“Do cô không ở Tháp Tây thường xuyên nên không thể vận những váy vóc đẹp đẽ này lên người.”
“Không nhiều đâu cô, nếu mỗi ngày cô mặc ba bộ thì một năm là đủ.”
“Hay chúng gia tinh đem bớt một số quần áo đến trang viên Montgomery nhé?” Lyra chợt nảy ra ý tưởng. “Cô ở nhà Montgomery thường xuyên hơn mà, bên đó phải để sẵn nhiều đồ hơn chứ.”
Hừm cũng hợp lý. Dù không cần nghĩ Giselle cũng biết mặt Von sẽ hầm hầm phụng phịu khi thấy đống đồ này được chuyển thêm vào tủ đồ. Anh sẽ hờn dỗi rằng không lẽ Von Montgomery không mua nổi quần áo cho bạn gái mình hay sao mà phải để cô dọn từ nhà mẹ sang. Rồi có khi hôm sau anh lại đặt mua thêm cả tá đồ mới cho cô nữa.
Không, Giselle chắc chắn sẽ ngăn anh lại.
“Được rồi, cứ làm như vậy đi.”
Gia tinh bận rộn đi tới đi lui, để cửa mở làm đám mèo có cơ hội lẻn vào trong phòng. 4 5 con mèo lười biếng nằm ườn lên đống váy vóc khắp phòng, vài con khác thì chơi đùa với mấy xấp lụa cuộn len. Mèo của Bà Mèo rất nhiều, đôi lần Giselle tự hỏi người như lão mặt cây mà có thể chịu đựng đám thú rụng đầy lông này đi lang thang khắp nơi trong Tháp Đông của lão ư.
Thấy không bị đuổi ra bọn mèo càng dạn dĩ hơn, leo trèo khắp nơi thậm chí còn chạy giỡn làm gia tinh bất cẩn vấp té. Hai con mèo hoa và mèo tam thể nhảy phốc lên cái gối đặt trước mặt Giselle, kêu meo meo ưỡn cái bụng trắng muốt ra.
Hoàng thượng đã cho phép sờ bụng thì dĩ nhiên con sen phải phục vụ rồi.
“Bọn mi đó, thoải mái quá ha.”
Meo meo grừ grừ đáp trả.
Thế là lại có mấy con mèo đen thùi không lông nhảy lên. Đám mèo này xuất hiện là những con mèo hoa, mèo tam thể, mèo Ba Tư đồ đều chạy biến như bị dọa sợ. Giselle tò mò bắt một con mèo đen không lông lên xem, nói thế nào nhỉ, trông chúng hơi xấu...
“Đã xấu ngoại hình rồi còn xấu tính nữa,” cô thả con mèo đen xuống.
Chúng grừ grừ cũng ưỡn bụng trước mặt cô phù thủy.
“Bọn mi là giống mèo gì vậy?”
Meo meo...
“Hừm chắc chắn không phải mèo bình thường, mèo bình thường đâu có xấu thế này.”
Meo... grừ...
Giselle vỗ vỗ m.ô.n.g một con mèo đen. “Đâu, biến ra hình dáng thật cho tao xem nào.”
Vẫn chỉ meo meo grừ grừ trên gối nệm.
“Không biến phải không? Vậy thì khỏi vào Tháp Tây nữa nhé!”
Dưới sự áp bức của cường quyền (mà thật ra là của một phù thủy quá mạnh mẽ), đám mèo đen trụi lông duỗi thẳng ra, hóa thành loài Sphynx phiên bản đen thùi. Từ thân thể nhỏ nhắn chúng biến thành một loài mèo lớn, có con thậm chí dài tới nửa mét, mắt màu xanh sáng trông vô cùng hung dữ. Hàm răng nanh sắc nhọn, bộ nail trên tứ chi cũng nhọn hoắc bén ngót đủ sức cào rách da đối thủ.
Chậc, dữ tợn thật.
“À là Matagot à, bảo sao mấy con mèo nhà kia sợ bọn mi vậy.”
Đem Matagot đặt cạnh gia tinh thì người ta sẽ sợ Matagot hơn. Vừa đen vừa không lông, mặt mày hung dữ, móng vuốt thì sắc nhọn. Tiếng kêu của chúng grừ grừ đe dọa chứ không còn ngoan hiền như lúc ban đầu nữa.
“Ở pháo đài có nhiều Matagot không Lyra?”
“Không nhiều lắm thưa cô,” con gia tinh nữ đang chỉ huy ba cây lược chải tóc cho Giselle. “Được cỡ chục con, do mấy năm trước các quý ông quý bà Sứ giả Thần c.h.ế.t đem từ Pháp về tặng cho Bà Chủ.”
Bọn Matagot hung dữ ở đâu không biết chứ giờ thì ngoan như mèo để Giselle vuốt ve từ đầu đến lưng.
“Ở Tháp Tây không được kéo băng đ.á.n.h nhau, không được bắt nạt bọn mèo không có phép thuật đấy nhé!”
Meo meo đáp ứng.
Cưng nựng đám mèo một hồi thì gia tinh trang điểm cũng xong. Lyra kéo tới mấy tấm gương cao có hoa văn họa tiết đối xứng kiểu cách, nhìn nó Giselle chợt nhớ tới mấy tấm gương ở Hành Lang Gương Hogwarts khi xưa, nơi cô phải giải đố ô chữ Runes mới mở khóa thử thách Lửa của quân tiên phong được.
Cũng 10 năm có lẻ rồi còn gì.
Chợt nhớ ra hôm nay là 7.7.
Khi còn ở Ysmerith, Giselle quên bẵng luôn sinh nhật của mình. Còn trước nữa, thuở đi học ở Hogwarts thì bạn bè chẳng ai biết chính xác cô sinh ngày mấy. Lúc từ Biển Đông trở về, Von đã thần thần bí bí chuẩn bị gì đó nhưng rồi cô lại bị lão mặt cây gọi đi nên có lẽ chuẩn bị gì của Von cũng chẳng dùng được.
Vậy mà ngay cả một tấm thiệp chúc mừng tên nhóc cũng không gửi nữa.
Hừ hừ. Vậy khỏi nhận quà của cô luôn đi!
“Cô chủ... cô không thích cách trang điểm này ư?”
Nghe đám gia tinh dè dặt hỏi, Giselle mới định thần ngó lại mình trong gương.
“Không không, như vầy đẹp lắm rồi. Cháu không ngờ mình còn có thể tỏa sáng thế này.”
Cô tâng bốc vài tiếng cho gia tinh vui thôi.
“Lyra vào phòng cháu lấy cái ấm trà hoa sen đến đây.”
“Đây, thưa cô.”
Giselle lấy ra chiếc trâm Ryu-chan tặng nhờ gia tinh cài lên tóc, gỡ mấy cái kẹp lược đính đầy châu báu nặng trịch trên đầu xuống hết. Rồi thủ sẵn chiếc Quạt Giấy bên mình, nếu tối nay xảy ra chuyện gì cô quạt cả đám Sứ giả Thần c.h.ế.t ra ngoài biển làm mồi cho thủy quái luôn!
