
Hương Chi Tử Còn Vương Mãi
Khi nhà họ Bùi trống dong cờ mở đến cầu thân.
Ta đang đỡ đẻ cho con mèo mướp sống nhờ cơm trăm nhà trong ngõ.
M..áu dính đầy một tay, luống cuống không biết làm sao.
Trước cửa nhà bị mấy tầng hàng xóm đến xem náo nhiệt chặn kín.
Tiếng bàn tán xôn xao.
“Nhà họ Bùi là nhà cao cửa rộng, nếu không phải vị Bùi tướng quân kia mắc trọng bệnh, mệnh chẳng còn được bao lâu, sao lại đến cầu cưới Tiểu Chi Tử chứ.”
“Phải nói Tiểu Chi Tử cũng tốt số đấy chứ, cô nương khắp thành, vậy mà chẳng có ai hợp bát tự với Bùi tướng quân hơn nàng.”
“Theo ta nói thì chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu. Xung hỉ mà thành, chỉ bằng gia thế của nàng ấy, nhà họ Bùi còn không biết sẽ khinh rẻ nàng ấy thế nào, nếu không thành, ai da, tuổi còn nhỏ chẳng phải đã phải thủ tiết rồi sao.”
Ta nhìn thoáng qua tờ lễ đơn dài dằng dặc mà bà mối trải ra.
Lại nhìn thoáng qua bóng dáng tang thương khiêm nhường của cha mẹ, còn có ống quần bị treo cao cao của đệ đệ, để lộ nửa đoạn bắp chân.
“Ta gả.”
Còn chuyện trong lòng ta có một người, chẳng tính là gì.












