Hương Chi Tử Còn Vương Mãi - 10 - Hoàn

Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:02

13

Tiết thịnh hạ, ta bồi công chúa thưởng sen.

“Tiểu Chi Tử, thật ra ta luôn cảm thấy có lỗi với ngươi, vì giải quyết phiền phức của mình mà hại ngươi và Bùi Húc chia xa lâu như vậy.”

Lời này có lẽ nàng đã nghẹn rất lâu, nay Bùi Húc sắp trở về, nàng mới ngại ngùng nói ra.

“Chẳng phải điện hạ cũng giúp ta giải quyết một phiền phức lớn sao?”

“Cũng đúng.” Công chúa chớp mắt lại vui vẻ lên, “Ba ngày sau Bùi Húc sẽ đến? Ta bảo Lâm Thu Ngưng lên tường thành đàn cho hắn đón gió nhé.”

“Đừng, với tính tình cô ngạo của Lâm tiên sinh, lỡ không vui lại dùng dây đàn siết c.h.ế.t Bùi Húc.”

“Ha ha ha ha, chàng không làm đâu, lỡ làm thương tay mình thì không tốt.”

Ta và công chúa cười đùa thành một đoàn.

“Nói chuyện đứng đắn, bộ y phục ta tặng ngươi hôm đó ngươi nhất định phải mặc đấy, mê c.h.ế.t Bùi Húc.”

Ta nhớ đến bộ váy tinh xảo màu sen nhạt kia.

Bùi Húc có bị mê c.h.ế.t hay không khó nói, chỉ riêng cái đai lưng kia vừa buộc vào, không quá nửa canh giờ, ta nhất định sẽ nghẹn c.h.ế.t.

Nhưng lại không muốn phụ ý tốt của công chúa, đành c.ắ.n răng đáp ứng.

Nhưng ba ngày sau, ta mặc váy mới, lại không đợi được Bùi Húc.

Chỉ đợi được sáu xe lớn hoa chi t.ử.

“Bùi Húc đâu?” Bà mẫu siết nắm tay hỏi, giọng đang run.

“Tướng quân có việc chậm trễ, ngày mai mới về, sai chúng tiểu nhân về trước báo bình an. Sáu xe hoa này là tướng quân tặng thiếu phu nhân.”

Cũng may cũng may, chỉ là có việc chậm trễ.

Trái tim treo lên của chúng ta đều đặt xuống.

Một năm cũng đã đợi rồi, thêm một ngày nữa cũng không sao.

Đêm ấy, ta rửa mặt chải đầu xong, đứng trong sân, hít thở đều là hương hoa chi t.ử.

“Tướng quân thật có lòng.” Hỉ Muội vui thay ta.

Ta cũng vui.

Ghé vào đống hoa ngửi tới ngửi lui.

Cảm thấy ban ngày mình vẫn đ.á.n.h giá thấp uy lực của một ngày.

Đã đợi một năm rồi, đợi thêm một ngày nữa, cũng cảm thấy dài đằng đẵng vô cùng.

Hừ, đợi ngày mai hắn về, nhất định phải tra hỏi hắn cho kỹ, rốt cuộc là chuyện gì ngăn cản ngày về.

“Thiếu phu nhân, nên nghỉ ngơi rồi, nếu không ngày mai sắc mặt không đẹp, còn phải đi đón tướng quân nữa, phải thật xinh đẹp.”

“Được. Ngươi cũng đi nghỉ đi, không cần hầu hạ nữa.”

Ta về phòng đóng cửa cẩn thận, thổi tắt đèn.

Trong khoảnh khắc tầm mắt tối xuống, ta rơi vào một vòng ôm quen thuộc.

Tiếng kinh hô còn chưa kịp bật ra đã bị nụ hôn nóng bỏng vội vàng chặn trở về.

Cả người ta run rẩy, nhiệt liệt đáp lại.

“Ta đã tắm ở tiệm rèn rồi.” Bùi Húc c.ắ.n nhẹ vành tai ta, thấp giọng nói.

“Vì sao… không trực tiếp về nhà?”

“Khó tránh khỏi một hồi xã giao, ta không thích. Ta chỉ muốn gặp nàng, ôm nàng, hôn nàng. Những chuyện khác, để ngày mai rồi nói.” 

Nỗi nhớ lấy một năm làm kỳ hạn, lên men thành rượu mạnh có thể dìm c.h.ế.t người.

Nếm một ngụm, liền mê đắm, liền choáng say.

Liền thiêu đến cả trái tim, cả con người đều chín mềm.

“Hoa tặng nàng, thích không?”

“Thích.”

“Vậy thế này, thích không?”

Hắn làm loạn trên người ta, biến ta thành yêu tinh mất kiểm soát, chỉ biết bám víu mà van cầu.

“Thế này thì sao?”

“Bùi Húc… đừng…”

“A Chi, đêm nay, ta muốn đóa hoa chi t.ử thuộc về ta hoàn toàn nở rộ.”

-Hoàn-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.