Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 47: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi

Cập nhật lúc: 13/02/2026 00:03

Trần Gia hoàn toàn không hề nói đùa. Hắn chỉ cần phái người âm thầm c.h.ặ.t đứt chân của Giang Thuần, cho dù có điều tra ra được là do hắn làm, cũng chẳng ai có thể làm gì được hắn.

Cả người cô run rẩy, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t để kìm nén cảm xúc trong lòng.

"Được..."

Một giọt lệ ngưng đọng nơi đáy mắt người thanh niên, rồi từ từ lăn dài khỏi hốc mắt.

Ôn Hi Ân chậm chạp đứng dậy, lật mở tấm chăn trên người Trần Gia, leo lên giường bệnh...

Giang Thuần bị nhốt ở nhà, cậu cũng biết mình đã gây họa lớn nên đã thu mình lại, không còn chạy loạn nữa, chủ yếu là vì có muốn chạy cũng không chạy ra được.

Cậu đã chơi game trong phòng suốt cả ngày trời, đến tận tối muộn khi đã mệt lử mới lim dim đôi mắt, loạng choạng đi xuống bếp tìm đồ ăn.

Vừa tìm được chút đồ trong tủ lạnh, định đi lên lầu thì bỗng nghe thấy tiếng động nhỏ truyền đến từ phòng khách.

Giang Thuần nghi hoặc đi tới, bật đèn lên, đôi mắt vốn đang lười biếng lim dim lập tức trợn to: "Anh trai!"

Đã mấy ngày nay cậu không gặp Ôn Hi Ân, hỏi người làm thì họ đều bảo Ôn Hi Ân ở trường.

Nghe thấy tiếng của Giang Thuần, bước chân Ôn Hi Ân khựng lại.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo của mình.

Từ góc độ của Giang Thuần, cậu chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của Ôn Hi Ân và đôi môi nhạt màu đang mím c.h.ặ.t tái nhợt.

Thân hình cô hơi chao đảo, như thể đứng không vững.

Người thanh niên khẽ đáp một tiếng nhỏ, rồi loạng choạng chạy lên lầu.

Giang Thuần cảm thấy có gì đó rất lạ, cậu tiện tay vứt bỏ gói đồ ăn trên tay, nhíu mày nhanh ch.óng đuổi theo.

Cậu không quên gọi với theo: "Anh trai, anh trai chờ em với."

Người phía trước không những không dừng lại mà trái lại còn đi nhanh hơn, suýt chút nữa bị vấp ở bậc cầu thang cuối cùng. Cô lảo đảo lao về phía trước mấy bước, rồi vội vàng hoảng hốt chạy vào phòng, lập tức đóng cửa và khóa trái lại.

Ôn Hi Ân tựa lưng vào cánh cửa, những sợi tóc rối bời trước trán che khuất đi mày mắt.

Ngoài cửa vẫn có người đang đập cửa kịch liệt. Cô đứng tựa vào cửa một lúc, rồi từ từ trượt dài theo cánh cửa mà ngồi thụp xuống sàn.

Bộ quần áo người thanh niên đang mặc trên người căn bản không phải đồ của cô, nó rộng hơn một vòng, mặc trên người làm lộ ra làn da đầy những vết bầm tím dấu vết để lại.

Sàn nhà rất lạnh, nhưng Ôn Hi Ân cảm thấy cơ thể mình còn lạnh hơn. Cô chậm rãi cuộn tròn người lại, vùi đầu vào cánh tay.

"Anh trai, anh trai! Anh sao thế? Rốt cuộc anh bị làm sao? Có phải có kẻ nào bắt nạt anh không?"

"Anh trai! Anh mở cửa đi mà, anh trai!"

Giang Thuần đứng ngoài cửa đập cửa liên hồi, cậu nói rất nhanh vì quá đỗi lo lắng.

Bờ vai người thanh niên run rẩy, cô hít sâu vài hơi, cố gắng dùng giọng điệu bình thường như mọi khi để nói: "Anh không sao, chỉ là mệt quá thôi, em mau đi ngủ đi."

Giang Thuần đứng ngoài cửa một hồi lâu, không còn đập cửa điên cuồng nữa, cậu áp sát vào cánh cửa nói: "Anh trai, anh cứ cho em nhìn một cái thôi, em hơi nhớ anh rồi."

Trong phòng không còn truyền ra tiếng động nào nữa. Giang Thuần đứng ngoài cửa thêm một lúc lâu, tai áp sát vào cửa, tập trung tinh thần lắng nghe động tĩnh bên trong.

Bên trong phòng hoàn toàn tĩnh lặng.

Cậu chỉ đành thất vọng cúi đầu, không cam lòng nói: "Vậy anh trai, em đi trước đây, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé."

Căn phòng vẫn yên tĩnh đến đáng sợ. Mãi không nhận được phản hồi, cậu mới quay người rời đi.

Giang Thuần đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, nỗi khó chịu này đến một cách vô cùng kỳ lạ. Cậu không nhịn được lại quay trở lại, dùng lực mạnh hơn để đập cửa, lòng bàn tay đều đã đỏ rực một mảng lớn nhưng Giang Thuần dường như không hề cảm thấy đau.

Tác giả: Đúng vậy, là đã "làm" rồi đó (hi hi).

Nói lại một lần nữa, Ôn Hi Ân chỉ là vì duy trì thiết lập nhân vật (thiết lập "Bạch Nguyệt Quang"), cô ấy không hề nảy sinh một chút tình cảm nào. Thế giới sau hệ thống sẽ xuất hiện.

Dùng tông giọng đáng thương hết mức, cậu nói: "Anh trai, anh trai ơi, anh cho em gặp mặt một chút đi mà, em hứa là chỉ nhìn một cái thôi."

"Anh trai, được không anh? Em nhìn một cái rồi đi ngay, nhất định không làm phiền anh nghỉ ngơi đâu!"

"Anh trai, em xin anh đấy..."

Ôn Hi Ân càng im lặng, Giang Thuần lại càng cảm thấy thắc thỏm bất an, trong lòng khó chịu đến cực điểm.

Giang Thuần cảm thấy chỉ có nhìn thấy Ôn Hi Ân thì cậu mới có thể yên tâm. Càng nói về sau giọng cậu càng mang vẻ cầu khẩn: "Anh trai... anh trả lời em một câu đi mà."

"Anh đừng phớt lờ em như vậy có được không?"

Ôn Hi Ân đang ngồi bệt trên sàn nhà, bờ vai run rẩy, rồi sau đó cả người cô đều run bần bật. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay mình, không chịu phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ.

Đến tận nửa đêm, ngoài cửa mới không còn động tĩnh gì nữa.

Vừa hửng sáng, Giang Thuần đã đến trước cửa phòng Ôn Hi Ân. Cậu gõ cửa nhưng vẫn không có phản hồi, bèn thử vặn tay nắm cửa.

Mắt Giang Thuần sáng lên, cửa không khóa. Nhưng khi nhìn thấy căn phòng trống không, biểu cảm trên mặt cậu lập tức sụp đổ. Cậu không cam lòng tìm kiếm khắp nơi một lượt, rồi lầm lũi rời khỏi phòng với vẻ mặt vô cùng lạc lõng.

Giang Thuần sợ bỏ lỡ lúc Ôn Hi Ân quay về, nên đêm nào cậu cũng ngủ trong phòng của cô, chỉ cần người thanh niên trở về là cậu có thể biết ngay.

Nằm trong chăn toàn là mùi hương thanh khiết đặc trưng trên người Ôn Hi Ân, cậu lại càng nhớ anh trai da diết.

Ôm lấy chiếc chăn đầy mùi hương ấy, Giang Thuần tủi thân cọ cọ má vào, cuối cùng vùi cả khuôn mặt vào trong chăn, cứ như thể cậu đang được nằm trong lòng Ôn Hi Ân vậy.

Cậu nấc lên một tiếng, vậy mà lại vì tủi thân và bực bội mà bật khóc.

Cậu nhớ anh trai rồi...

Giang Thuần muốn ra ngoài tìm Ôn Hi Ân, nhưng lại bị cha Giang cưỡng chế nhốt ở nhà. Dù cậu có dùng đủ mọi cách năn nỉ ỉ ôi, ông cũng nhất quyết không cho cậu ra ngoài.

Ôn Hi Ân kể từ lần đó cũng không quay về thêm một lần nào nữa.

Mùi hương trên chăn cũng ngày một nhạt dần, thay vào đó toàn là mùi của Giang Thuần.

Cậu đành phải lục tìm trong tủ quần áo của Ôn Hi Ân vài bộ đồ, đêm đêm phải ôm lấy quần áo mới có thể đi vào giấc ngủ. Chỉ có như vậy cậu mới ngủ được yên ổn đôi chút, nếu không cứ hễ nhắm mắt là lại gặp ác mộng, tỉnh dậy rồi thì không tài nào ngủ tiếp được.

Bị nhốt ở nhà gần một tháng trời, Giang Thuần cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi, lời nói ra cũng bắt đầu trở nên hơi thần kinh.

Cha Giang bị dọa cho một phen hú vía, bèn tìm ngay một bác sĩ tâm lý đến xem sao.

Cuối cùng bác sĩ tâm lý nói rằng đừng nhốt Giang Thuần thêm nữa, cứ tiếp tục nhốt như vậy thì cậu sẽ thành người điên thật mất.

Cha Giang thở phào nhẹ nhõm, lập tức thả Giang Thuần ra ngoài.

Vừa được tự do, Giang Thuần đã nóng lòng chạy ngay đến trường của Ôn Hi Ân, tìm kiếm loạn xạ như một con ruồi không đầu suốt nửa ngày trời mới thấy.

Cậu nhận ra người thanh niên có dáng người thẳng tắp như cây tùng bách ngay lập tức giữa đám đông.

Giang Thuần đỏ bừng mặt, chạy ào tới nắm lấy tay Ôn Hi Ân.

Ôn Hi Ân ngơ ngác quay đầu lại. Cô mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc sơ mi màu xanh khói. Mái tóc mềm mại rủ xuống bên má, sắc mặt vốn đã tái nhợt, lại kết hợp với đôi môi nhạt màu khiến cả người cô toát ra vẻ bệnh tật, nhưng tinh thần trông có vẻ khá tốt.

"Giang Thuần?" Đôi mắt người thanh niên thoáng hiện lên vẻ vui mừng.

Giang Thuần nhìn thấy bộ dạng này của cô thì sững sờ trong giây lát, rồi lập tức dính lấy, ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Đầu mũi vương lại mùi hương thanh khiết nhàn nhạt, những dây thần kinh vốn luôn căng thẳng đau nhức bấy lâu nay bỗng chốc dịu lại, cậu cảm thấy vô cùng tủi thân.

"Anh trai, sao anh không về nhà? Em nhớ anh lắm."

Ôn Hi Ân gần như ngay khoảnh khắc cậu áp sát tới, cả người cô đã cứng đờ. Do dự một hồi lâu, cô mới lặng lẽ đẩy Giang Thuần ra một cách không để lại dấu vết.

Tác giả: Không ngờ đúng không, vẫn còn một chương nữa đây (hi hi bất ngờ chưa).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 47: Chương 47: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi | MonkeyD