Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 48: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi
Cập nhật lúc: 13/02/2026 00:03
Cô mày mắt dịu dàng nói: "Dạo này trường có chút việc nên anh ở lại ký túc xá luôn."
Ôn Hi Ân rất nổi tiếng ở đại học, người xung quanh đều dùng dư quang liếc nhìn về phía này khiến cô có chút không tự nhiên.
"Anh dẫn em đi ăn căng tin nhé, được không?"
"Được, được."
Giang Thuần liên tục đáp lời, vô cùng ỷ lại mà nắm lấy tay cô, dù trong lòng bàn tay đều là mồ hôi cũng chẳng nỡ buông ra.
Bây giờ vừa vặn là giờ cơm, căng tin đặc biệt đông người.
Ôn Hi Ân dắt cậu đi, đối diện có những người bạn học quen thuộc chào hỏi cô, sẵn tiện hỏi Giang Thuần là ai, Ôn Hi Ân đều mỉm cười đáp lại rằng đây là em trai mình.
Bạn học sẽ khen một câu thật đáng yêu, những lúc thế này Giang Thuần sẽ không vui, sa sầm mặt mày, tự mình hờn dỗi.
Kể từ ngày đó, Giang Thuần mỗi ngày đều đặc biệt từ trường mình lặn lội sang trường cô chỉ để ăn một bữa cơm.
Ôn Hi Ân đã nói cậu rất nhiều lần, tuy quãng đường không quá xa nhưng đi đi về về mất hơn một tiếng đồng hồ chỉ để kịp đến đây ăn bữa trưa, vả lại Giang Thuần hiện giờ đã là học sinh lớp 12 rồi.
Nhưng Giang Thuần nhất quyết không nghe, trưa nào cũng đến đúng giờ, khuyên bảo thế nào cũng không lọt tai.
Giang Thuần nắm lấy Ôn Hi Ân, bước chân vui vẻ đi ở phía trước cô.
Người phía sau đột nhiên không kéo đi được nữa, Giang Thuần nghi hoặc quay đầu lại.
Cậu thấy sắc mặt Ôn Hi Ân không tốt lắm, gương mặt vốn đã trắng bệch nay chẳng còn chút huyết sắc nào, đứng sững tại chỗ như một pho tượng.
Cậu nhìn theo ánh mắt của người thanh niên, khi nhìn rõ gương mặt người kia, trong lòng bỗng chốc hẫng một nhịp.
"Em quay về trường trước đi." Ôn Hi Ân dịu dàng nói với Giang Thuần.
"Em không về!"
Giang Thuần chuyển sang ôm lấy cánh tay cô, kéo người thanh niên tiếp tục đi về phía căng tin: "Chúng ta đi ăn cơm."
Người ở cách đó không xa nhìn chằm chằm người thanh niên bằng ánh mắt ngày càng u ám và lạnh lẽo, hệt như bị rắn độc quấn thân.
Trên người Ôn Hi Ân đã bắt đầu túa mồ hôi lạnh, lòng cô rét run: "Giang Thuần."
Giang Thuần quay đầu nhìn Ôn Hi Ân, sắc mặt có chút âm trầm: "Anh sợ cái gì? Có em ở đây, em sẽ không để ai bắt nạt anh đâu."
Giang Thuần căn bản không hề tính đến hậu quả, cậu vẫn chưa nhận thức được rằng với sức lực mọn của mình, cậu hoàn toàn không bảo vệ được viên châu báu quý giá, thứ ánh sáng rực rỡ của nó đã thu hút sự thèm khát và dòm ngó của ác long.
Giang Thuần được gia đình bảo bọc quá tốt, cậu không biết đến sự hiểm ác và phức tạp của xã hội, không thấu nỗi khổ nhân gian, bất kể cậu gây ra lỗi lầm lớn đến mức nào cũng không cần tự mình thu dọn tàn cuộc.
Nhưng nếu không còn nhà họ Giang, cậu sẽ chẳng là gì cả, cậu có lẽ còn không nuôi nổi chính mình, mà đã không nuôi nổi mình thì sao nuôi được người khác?
"Giang Thuần, nghe lời, em về trước đi." Ôn Hi Ân không muốn thấy Giang Thuần làm càn, cố gắng dỗ dành cậu rời đi.
Nhưng Giang Thuần lần này không dễ dỗ như vậy nữa, cậu cười một cái, để lộ vẻ tàn nhẫn và chấp nhất không thuộc về lứa tuổi của mình: "Anh đừng hòng lừa em, em cứ muốn ở cạnh anh đấy."
Nhìn thấy Trần Gia đã đi về phía này, Ôn Hi Ân hoảng loạn hất văng tay Giang Thuần ra.
Ánh mắt Giang Thuần nhìn xuống bàn tay bị cô hất ra, rồi chậm rãi dời lên gương mặt tái nhợt của người thanh niên, đôi mắt như tẩm độc, toát ra một vẻ hung bạo: "Anh sợ cái gì? Sợ bị hắn nhìn thấy sao?"
Nghe thấy ngữ khí của Giang Thuần không ổn, Ôn Hi Ân lại sợ cậu phát điên, nhẹ giọng nói: "Anh không sợ, chuyện này không liên quan đến em, vả lại quan hệ giữa anh và Trần Gia... khá tốt."
Giang Thuần bị những lời dỗ dành như dỗ kẻ ngốc của Ôn Hi Ân làm cho cười nhạt.
Cô có phải cho rằng, Giang Thuần cậu là một thằng ngu không?
=
Cậu ta nở một nụ cười cay đắng trên đôi môi đỏ mọng: "Quan hệ tốt?"
Giang Thuần vừa cười, đôi môi mềm mại hơi cong lên, khiến gương mặt vốn đã tuấn tú tinh tế lập tức trở nên sống động hẳn: "Hắn ta muốn làm nhục anh đấy! Anh có biết không? Anh là đồ ngốc hay là đồ rẻ mạt mà lại nói thế hả?"
Trần Gia đã đi đến trước mặt Ôn Hi Ân, khóe môi nhếch lên một nụ cười, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t vào người thanh niên, không nỡ rời đi nửa phân.
Còn về kẻ bên cạnh, hoàn toàn không lọt được vào mắt hắn.
Dưới cái nhìn chằm chằm của Trần Gia, Ôn Hi Ân mặt không cảm xúc nói: "Đây là việc của tôi, không cần cậu quản nhiều."
Nói xong, Ôn Hi Ân rủ hàng mi xuống. Trần Gia không thích cô nhìn người khác quá nhiều, bất kể đó là ai. Ôn Hi Ân không muốn chọc giận hắn, bởi vì lúc hắn tức giận trông rất đáng sợ.
Nếu Ôn Hi Ân bị ép buộc hay bị bắt nạt, Giang Thuần có thể bất chấp hậu quả đứng ra dẹp loạn tất cả vì cô, nhưng nếu tất cả đều là cô tự nguyện thì sao?
Vậy thì những gì cậu làm đều trở thành một trò cười, cậu giống như một gã hề nhảy nhót trước mặt người thanh niên vậy.
Giang Thuần cứ tưởng Ôn Hi Ân cần cậu, ngày nào ở nhà cậu cũng nhớ nhung, lo lắng đến mức sắp phát điên.
Nhưng giờ thì sao? Người mà cậu muốn bảo vệ căn bản không cần cậu bảo vệ.
Vậy Ôn Hi Ân coi cậu là gì, một con ch.ó muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi sao?
Đùa giỡn cậu vui lắm sao?
Nhìn cậu như một thằng ngu nhảy lên nhảy xuống, như một con ch.ó săn quấn quýt lấy cô, bộ thú vị lắm hả?
Giang Thuần nhìn chằm chằm Ôn Hi Ân, hốc mắt đong đầy hơi nước. Trước mặt bất kỳ ai, cậu cũng là một vị thiếu gia miệng lưỡi sắc bén, kiêu ngạo không coi ai ra gì, nhưng lúc này...
Cậu chỉ cảm thấy khi bị đôi mắt kia của Ôn Hi Ân nhìn vào, cậu chẳng thốt nên lời nào, chỉ thấy vô cùng tủi thân và đau đớn.
"Ôn Hi Ân." Đôi mắt Giang Thuần đỏ hoe, "Đừng để bản thân phải hối hận."
Rõ ràng người buông lời đe dọa là Giang Thuần, nhưng cậu lại không nỡ rời đi, cứ đứng ngẩn ngơ nhìn đôi mắt ấy, như muốn khắc sâu hình bóng đó vào tâm khảm.
"Hi Ân." Trần Gia bắt đầu không chịu nổi việc ánh mắt của Ôn Hi Ân cứ đặt lên người kẻ khác.
Ngón tay Trần Gia luồn qua mái tóc mai của người thanh niên, mơn trớn chân tóc ấm nóng, cười nói: "Cùng đi ăn cơm thôi."
Ôn Hi Ân không nhìn Trần Gia, mà vô thức chú ý đến chàng thiếu niên đơn thuần đến mức ngu ngốc kia.
Trần Gia nhìn thấy ánh sáng lưu chuyển trong đôi mắt ấy, dịu dàng đến khó tin, giống như đang nhìn người quan trọng nhất đời mình vậy.
Tiếc thay...
Biểu cảm đó không dành cho hắn.
Giang Thuần nhìn hành động thân mật của hai người, sắc mặt ngày càng khó coi, ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc, bàn tay buông thõng bên sườn dần siết c.h.ặ.t.
Rõ ràng mấy ngày trước không phải thế này! Chẳng lẽ Ôn Hi Ân thực sự đã thích người đàn ông này rồi sao?
Tại sao lại thích đàn ông chứ!
Chẳng lẽ cậu đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Tại sao cô luôn nghĩ đến người khác!
"Giang Thuần, về đi, sau này đừng đến nữa. Đã là học sinh lớp 12 rồi, phải lấy việc học làm trọng."
Khóe môi Ôn Hi Ân hơi cong, dặn dò đứa em trai không hiểu chuyện trước mắt, mày mắt dịu dàng và thong dong như một người anh trai tốt.
Ai thèm cái chức anh trai này của cô chứ!
Giang Thuần nhìn chằm chằm người thanh niên, lùi lại vài bước rồi đột nhiên xoay người chạy biến.
Cậu chạy rất nhanh, thậm chí còn ngã một cú rất t.h.ả.m hại, nhưng cậu chẳng kịp để tâm đến ánh nhìn của người xung quanh, cứ thế vội vàng chạy mất.
"Còn nhìn gì nữa?"
Giọng nói của Trần Gia cực kỳ dính dớp, cũng giống như hành động của hắn vậy, hận không thể dính c.h.ặ.t cả người lên Ôn Hi Ân.
Ôn Hi Ân mất kiên nhẫn đẩy hắn ra một cái, một cái nhìn cũng không muốn dành cho hắn.
Sắc mặt Trần Gia có chút khó coi, nhưng hắn cũng nhanh ch.óng khôi phục lại vẻ ôn hòa.
Lời tác giả: Xin lỗi mọi người, hôm nay mình đi thi nên ra chương hơi muộn, hôm nay chỉ có hai chương thôi nhé.
