Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 49: Cậu Cho Tôi Hy Vọng, Rồi Lại Đoạt Đi
Cập nhật lúc: 13/02/2026 00:03
Hắn kéo Ôn Hi Ân đến một góc khuất, nắm c.h.ặ.t hai tay cô, kéo cánh tay người thanh niên lên rồi tiến sát lại hôn.
Đôi môi nhạt màu của Ôn Hi Ân mím c.h.ặ.t, Trần Gia chỉ hôn một cái, còn cẩn thận l.i.ế.m nhẹ một chút.
Ôn Hi Ân chỉ cực kỳ lạnh nhạt liếc hắn một cái, nhưng không hề giãy giụa.
Trần Gia mừng rỡ ôm chầm lấy eo người thanh niên, vòng eo thật mảnh khảnh, thật đơn bạc, cứ ngỡ chỉ cần dùng sức là có thể bẻ gãy.
Trần Gia cảm thấy cơ thể đang ôm trong lòng như khảm vào n.g.ự.c mình,= khiến hắn trào dâng một niềm khoái lạc không thốt nên lời từ thể xác đến tâm hồn.
Đôi môi khô nóng dán lên cổ người thanh niên hôn loạn một hồi.
Thi thoảng Trần Gia ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt đang rủ xuống của Ôn Hi Ân.
Hàng lông mi đen dày rủ xuống, đổ một bóng râm nơi đáy mắt cô.
Từ góc độ này, góc độ ngước nhìn từ dưới lên, Trần Gia thấy ánh mắt của người thanh niên đầy vẻ châm chọc, lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.
Bị nhìn như vậy, dòng m.á.u đang nóng rực của Trần Gia bỗng chốc nguội lạnh, hắn cảm thấy có một nơi trong tim dấy lên cơn đau tê dại.
Đó là... đau sao?
"Hi Ân, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, đúng không?"
Đáp lại Trần Gia là gương mặt nghiêng lạnh lùng của người thanh niên, hắn cũng chẳng để tâm, cười tự lẩm bẩm: "Sẽ thôi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."
Ôn Hi Ân liếc xéo hắn một cái, vẻ lạnh lẽo giữa đôi lông mày càng sâu thêm, nhưng cô không muốn giao tiếp quá nhiều với tên thần kinh Trần Gia này, nên chỉ im lặng.
Sự im lặng của Ôn Hi Ân được Trần Gia mặc nhiên hiểu thành sự đồng ý, vừa nghĩ đến đây, tim hắn như bị thứ gì đó va mạnh vào, gương mặt thanh tú trắng trẻo lộ ra nụ cười hân hoan.
Hắn tự biên tự diễn một đoạn hội thoại, rồi tự khiến bản thân lún sâu vào đó.
Buổi tối, Ôn Hi Ân suy tính kỹ lưỡng rồi vẫn quay về nhà họ Giang.
Cô mua một chiếc bánh kem tinh tế ở cửa hàng đồ ngọt để dỗ dành Giang Thuần, cô về hơi muộn, vừa vặn lỡ mất giờ cơm tối.
Ôn Hi Ân cầm món tráng miệng lên lầu, gõ cửa ba tiếng.
Vừa mở cửa ra, đập vào mắt Giang Thuần là túi quà đóng gói tinh xảo, cậu nhíu mày, đẩy túi quà ra rồi bắt gặp đôi mắt đang chứa chan ý cười kia.
"Anh mua bánh kem em thích nhất đây." Giọng nói của người thanh niên rất dịu dàng.
Giang Thuần nhìn chằm chằm người trước mặt, trong mắt như giấu vẻ giễu cợt: "Ôn Hi Ân, anh có mệt không? Đùa giỡn tôi vui lắm đúng không? Nhìn tôi như một con ch.ó chạy quanh chân anh, anh có cảm thấy đặc biệt thành tựu không?"
Nhìn thấy gương mặt người nọ trắng bệch, ánh mắt u ám buồn bã, Giang Thuần chỉ thấy cơn giận kìm nén trong lòng tan đi vài phần, thậm chí còn nảy sinh một cảm giác khoái lạc mơ hồ.
Ôn Hi Ân cứ coi cậu là kẻ ngốc, vui thì đến dỗ dành vài câu, không cần nữa thì gào lên bảo cậu cút đi, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?
Cậu càng không nhịn được mà tiến sát lại, đè thấp giọng nói đầy âm hiểm: "Anh tưởng dùng thứ đồ ăn này để lấy lòng tôi, thì tôi sẽ tiếp tục chạy quanh chân anh sao?"
Tim Ôn Hi Ân thắt lại, lẩm bẩm nói: "Anh chưa từng nghĩ thế, anh chỉ là..."
Tôi chỉ là... không muốn để em bị tổn thương thôi... Giang Thuần.
"Là cái gì? Không bịa ra được nữa chứ gì..." Nói đến đây, cậu đột nhiên cười một cách quỷ dị: "Anh tưởng tôi sẽ còn tin anh sao? Đồ l.ừ.a đ.ả.o!"
Sao lại có người quá đáng đến thế, cậu vì cô mà bất chấp hậu quả làm người ta bị thương, vậy mà người anh trai tốt của cậu đây, quay đầu lại đã ở bên cạnh kẻ hung thủ rồi.
Ôn Hi Ân... anh có tim không?
Anh coi Giang Thuần tôi là cái gì!
Ôn Hi Ân lùi lại một bước, nửa thân hình cô ẩn trong bóng tối, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t, hàng lông mi dài run rẩy dữ dội: "Giang Thuần, em đừng đối xử với anh như vậy."
=
Giang Thuần chấn động cả người, năm đầu ngón tay buông thõng bên chân khẽ siết lại từng chút một mà người ngoài khó lòng nhận ra, đường quai hàm căng cứng cho thấy cơ mặt cậu lúc này đang cực kỳ kịch liệt.
Đôi mắt u tối kia dán c.h.ặ.t vào người thanh niên sắc mặt tái nhợt, không để cho bất cứ ai nhìn thấu được trong đó đang ẩn giấu bao nhiêu cung bậc cảm xúc.
Người thanh niên với gương mặt thanh tú cẩn thận tiến lên một bước, nắm lấy những ngón tay đang siết c.h.ặ.t của cậu, chậm rãi gỡ từng ngón tay ra.
Người thanh niên khẽ ngước mắt, để lộ đôi đồng t.ử sạch sẽ trong veo: "Em không giống họ, đối với anh, em là duy nhất, Giang Thuần."
Bàn tay đang được người thanh niên nắm lấy vô thức nắm ngược trở lại, mắt Giang Thuần khẽ lóe lên, cảm giác làn da nơi bị đối phương chạm vào như sắp bốc cháy.
Anh trai của cậu luôn có một ma lực như vậy.
Khiến cậu mềm lòng, khiến cậu lún sâu.
"Anh trai..."
Thiếu niên với đường nét tinh tế rũ bỏ vẻ âm trầm ban nãy, khóe miệng vốn đang căng thẳng chợt nhếch lên một độ cong, cậu xoay tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thon dài của người thanh niên, lúm đồng tiền bên má hiện lên thấp thoáng.
Giang Thuần vừa định rộng lòng tha thứ cho kẻ l.ừ.a đ.ả.o này.
Chỉ cần anh trai không qua lại với tên đáng ghét kia nữa.
Chỉ cần anh trai không thích đàn ông nữa, cậu có thể tha thứ cho anh.
Đột nhiên, tầm mắt Giang Thuần vô tình lướt qua chiếc cổ thon dài trắng ngần của Ôn Hi Ân, mọi thứ cậu vừa nghĩ trong giây trước phút chốc trở thành một trò cười.
Khí thế quanh thân cậu trong nháy mắt bùng nổ thành cơn bạo nộ, cậu đột ngột bóp c.h.ặ.t cổ Ôn Hi Ân. Đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, lúc này nhìn chằm chằm đối phương như một con dã thú đang chọn người để nuốt chửng.
"Anh lừa tôi! Chẳng phải anh nói đối với anh tôi là duy nhất sao? Vậy vết tích này là cái gì?"
Ôn Hi Ân bị cậu bóp cổ, vật vã muốn gỡ tay cậu ra, nhưng càng vùng vẫy thì lực bóp lại càng lớn.
Trong lúc giằng co, cổ áo sơ mi trở nên xộc xệch, để lộ một đoạn xương quai xanh với một vết đỏ ch.ói mắt.
Vết tích nhạt màu, rõ ràng là bị người ta c.ắ.n ra.
Kẻ thủ ác đã dùng lực rất mạnh, mang theo tâm lý trả thù... c.ắ.n lên mảng da thịt trắng bệch kia đến mức hơi tím đỏ lại.
Là tên khốn buổi trưa nay đã c.ắ.n!
Trong đầu Giang Thuần bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa giận dữ vốn bị cố ý phớt lờ, cậu phải hao tốn toàn bộ sức lực mới khống chế được cảm xúc bạo liệt trong lòng. Sự khao khát hủy diệt tràn lấp khiến cậu không thể duy trì vẻ bình tĩnh trên mặt được nữa: "Ôn Hi Ân, tại sao! Tại sao lại thành ra thế này, chẳng phải anh ghét hắn ta sao?"
"Mẹ kiếp, anh đang đùa giỡn tôi đấy à?"
Chẳng lẽ ngày đó cậu nhìn thấy tên kia cưỡng ép Ôn Hi Ân, thực chất không phải cưỡng ép? Mà là tình trong như đã...!
Cảm nhận được gân xanh trên cổ người thanh niên dưới lòng bàn tay nhảy động ngày càng yếu ớt, Giang Thuần thậm chí đã nghĩ đến việc cứ thế bóp c.h.ế.t cô đi.
Như vậy, người này sẽ vĩnh viễn không bao giờ làm cậu giận nữa.
Anh trai sẽ không bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt, ba lòng hai ý nữa.
Bóp c.h.ế.t anh đi? Để anh chỉ thuộc về một mình mày thôi!
Trong lòng Giang Thuần có một con quỷ đang dẫn dụ cậu, răng hàm nghiến c.h.ặ.t, mấy lần định mở miệng nói gì đó rồi lại mấy lần ép bản thân ngậm miệng để không thốt ra những lời gây tổn thương. Mu bàn tay phải đang bóp cổ Ôn Hi Ân cũng vì nhẫn nhịn mà nổi lên những đường gân xanh dữ tợn.
Nửa khuôn mặt Giang Thuần ẩn trong bóng tối, sâu trong đôi đồng t.ử đen kịt như mực đang dần ủ một cơn bão nguy hiểm.
Hơi thở ngày càng yếu đi, cảm giác ngạt thở ập đến như thủy triều, thế nhưng Ôn Hi Ân không hề thốt ra một lời cầu xin nào, động tác vùng vẫy cũng dần dừng lại, một giọt lệ trượt xuống từ đuôi mắt đỏ hoe.
Hóa ra... đều là giả sao?
Cô đã tưởng Giang Thuần không giống những người khác, là do Giang Thuần ngụy trang quá tốt ư?
Không phải, là do mắt cô mù rồi.
Tác giả: Dạo này mình lại trở nên lười biếng rồi, vì vậy mình quyết định ngày mai sẽ ra bốn chương!
