Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 1: Mở Mắt Đã Bị Bắt Cóc, Màn Đấu Trí Sinh Tử Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:04
Hương Giang, mùa xuân năm 1988, trong một nhà kho bỏ hoang.
Không khí ngột ngạt, ẩm thấp, nồng nặc mùi m.á.u tanh và mùi dầu máy rẻ tiền.
Lâm Sơ Họa bị đ.á.n.h thức bởi cơn đau rát sau gáy.
Cô khó nhọc mở mắt, đập vào mắt là một cảnh tượng hỗn loạn. Cô đang ở trong một nhà kho tối tăm, bụi bặm. Bên cạnh cô có hai người phụ nữ khác, một người đang khóc nức nở, người còn lại thì đã ngất lịm.
Trước mặt họ là một đám côn đồ mặt mày bặm trợn, trên người xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm s.ú.n.g ống.
Tên cầm đầu là một gã đàn ông chột mắt, ánh mắt hắn ta độc ác và điên cuồng. Hắn ta là Đỗ Diệu, một trong những tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Hương Giang thời bấy giờ, nổi tiếng với những thủ đoạn tàn nhẫn và biến thái.
Đỗ Diệu cũng là một chuyên gia tâm lý, một kẻ biết cách t.r.a t.ấ.n tinh thần con mồi đến mức suy sụp.
Lúc này, hắn đang nhìn hai người phụ nữ còn tỉnh táo với vẻ thích thú, cất giọng khàn khàn: "Hai cô em, bây giờ chúng ta chơi một trò chơi nhé. Ai thua thì phải c.h.ế.t."
Hắn ta giơ s.ú.n.g lên, chĩa vào hai người họ.
*
Lâm Sơ Họa vốn là một nữ tiến sĩ của thế kỷ 21, chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực tâm lý tội phạm.
Cô nhận được thông báo từ cấp trên, yêu cầu đến Hương Giang hỗ trợ phá một vụ án bắt cóc có liên quan đến gia tộc họ Cố.
Vì muốn nhanh ch.óng phá án, lập công với cảnh sát Hương Giang, lại thêm sự thúc giục của cấp trên, cô đã thức trắng mấy đêm liền để nghiên cứu hồ sơ, cuối cùng kiệt sức mà ngất đi.
Không ngờ khi tỉnh lại, cô đã xuyên không, trở thành một người khác.
Linh hồn của cô đã nhập vào t.h.i t.h.ể vừa mới c.h.ế.t của một người phụ nữ.
Cô đã xuyên không về năm 1988, nhập vào cơ thể của một người trùng tên trùng họ với mình, cũng tên là Lâm Sơ Họa.
Nguyên chủ cũng là một người vợ bất hạnh, bị chồng lạnh nhạt, phải sống trong sự cô đơn. Cô ấy muốn dùng cái c.h.ế.t để níu kéo chồng mình.
Nhưng không thành.
Lâm Sơ Họa của thế kỷ 21 vừa mới tiếp nhận cơ thể này, còn chưa kịp định thần thì đã bị bắt cóc.
Cô là đại tẩu nhà họ Cố, vợ của Cố Thận, người đứng đầu gia tộc Cố thị ở Hương Giang, cũng là mẹ của cậu con trai Cố Ái Viễn.
Nguyên chủ vốn là con gái út được cha mẹ cưng chiều từ nhỏ, sau khi kết hôn thì trở thành một người vợ hiền dâu thảo, chỉ biết quanh quẩn trong nhà, không dám trái lời chồng. Trước khi bị bắt cóc, cô ấy chưa từng đăng ký kết hôn, chuẩn bị ly hôn.
Hôn nhân của nguyên chủ được định đoạt từ khi còn trong bụng mẹ, là hôn ước do hai bên gia đình sắp đặt, sau khi hai người lớn qua đời.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ trước khi xuyên không, cô biết rằng đám người bắt cóc này là một băng nhóm tội phạm chuyên nghiệp, mục tiêu của chúng không chỉ là tiền bạc mà còn là mạng người. Chúng muốn g.i.ế.c người diệt khẩu, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Lâm Sơ Họa đang bị trói c.h.ặ.t, hai tay bị trói quặt ra sau lưng.
Cô im lặng quan sát, không hề tỏ ra sợ hãi.
Cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm, từng đối mặt với vô số tên tội phạm nguy hiểm, từng trải qua những tình huống sinh t.ử. Mặc dù tình hình hiện tại rất nguy hiểm, nhưng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nguyên chủ không có ký ức gì về chuyện này, chỉ là một người bình thường, trong đầu chỉ có những suy nghĩ đơn giản như nước chảy mây trôi.
Cô biết rằng, muốn sống sót, cô phải giữ được sự bình tĩnh.
Cô không phải là một người dễ bị khuất phục.
Người phụ nữ đang khóc nức nở bên cạnh cô là Đổng Nghiên, vợ của Cố Thận.
Nguyên chủ và Đổng Nghiên đã đăng ký kết hôn, nhưng Đổng Nghiên lại là người thứ ba. Bởi vì cô ta luôn ở nước ngoài du học, chuyên ngành kinh doanh, quen biết nhiều người, cũng không có thời gian sửa đổi hôn ước.
Nhưng nguyên chủ biết mình không còn sống được bao lâu nữa, trong lúc ăn cơm đã nói với Đổng Nghiên, không ngờ lại bị bắt cóc cùng nhau.
Nguyên chủ Lâm Sơ Họa còn trẻ, mới 18 tuổi, là một cô gái ngây thơ trong sáng.
Bị bắt cóc đột ngột, cô sợ hãi đến mức ngất đi, cứ khóc mãi không ngừng.
Đột nhiên, cô mở mắt ra, trong mắt không còn sự sợ hãi, thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạ thường: "Các người là ai, tại sao lại bắt cóc chúng tôi?"
"Ha ha, cô em tỉnh rồi à? Bọn anh là ai không quan trọng, quan trọng là các người có tiền. Bọn anh chỉ cần tiền thôi."
Tên chột mắt cười khẩy, đột nhiên giơ s.ú.n.g lên, chĩa vào đầu cô: "Bây giờ chơi một trò chơi nhé, hai người các người, chỉ có một người được sống. Ai thắng thì được sống, ai thua thì phải c.h.ế.t. Các người chọn đi."
"Chồng cô là Cố Thận, người đứng đầu gia tộc Cố thị ở Hương Giang, có rất nhiều tiền. Bọn anh chỉ cần tiền thôi, không muốn g.i.ế.c người đâu."
Tên chột mắt cười một cách man rợ, đột nhiên giơ s.ú.n.g lên, chĩa vào đầu Đổng Nghiên, rồi lại chĩa vào đầu cô, nói: "Chồng cô là người giàu nhất Hương Giang, chồng cô có hàng ngàn vạn tài sản."
"Cô em à, cô chọn đi, để cô ta c.h.ế.t hay là cô c.h.ế.t?" Tên chột mắt chĩa s.ú.n.g vào Đổng Nghiên, m.á.u tươi chảy ròng ròng, khiến cô ta sợ hãi hét lên.
Tên chột mắt là một gã đàn ông độc ác, hắn ta đột nhiên giơ s.ú.n.g lên, nụ cười trên môi càng thêm tàn nhẫn, hắn ta muốn nhìn thấy cảnh hai người phụ nữ tranh giành sự sống, một người thì khóc lóc cầu xin, một người thì sợ hãi đến mức ngất đi.
Đổng Nghiên sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, cô ta chỉ biết khóc lóc, đầu óc trống rỗng.
Cô ta hét lên: "Đừng g.i.ế.c tôi, đừng g.i.ế.c tôi, tôi không muốn c.h.ế.t, tôi không muốn c.h.ế.t."
Lâm Sơ Họa nhíu mày, cô dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ vết m.á.u trên môi, lạnh lùng nói: "Các người muốn bao nhiêu tiền?"
Tên chột mắt sửng sốt, đầu óc cũng trống rỗng, m.á.u tươi chảy xuống mặt, hắn ta không ngờ cô gái này lại bình tĩnh đến vậy, không hề sợ hãi.
Đổng Nghiên không còn sức để khóc nữa, cô ta càng lúc càng sợ hãi.
Tên chột mắt nhìn cô, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú, hắn ta cảm thấy cô gái này rất thú vị.
Hắn ta cười khẩy: "Cô em à, cô không sợ c.h.ế.t sao?"
Lâm Sơ Họa cũng cười, nụ cười của cô lạnh như băng, khiến người ta rùng mình.
"Các người muốn bao nhiêu tiền?" Đổng Nghiên và cô ta đồng thanh hét lên.
Bọn bắt cóc đồng thời chĩa s.ú.n.g về phía trước, một người phụ nữ thì nên chọn thế nào?
Lâm Sơ Họa bị chĩa s.ú.n.g vào đầu, Đổng Nghiên cũng đồng thời bị chĩa s.ú.n.g, Đổng Nghiên sợ đến mức sắp khóc ra m.á.u.
"A!" Lúc này, Đổng Nghiên đang khóc lóc đột nhiên hai mắt trợn trắng, ngất đi.
Cô ta bị dọa đến mức ngất đi, là một người bình thường, sao có thể chịu được cảnh tượng này.
Lâm Sơ Họa thầm nghĩ, không sao cả, dù sao thì cô cũng không muốn sống nữa.
Đúng lúc này, tên chột mắt nói: "Cô em chọn đi, chồng cô muốn cô sống hay c.h.ế.t? Chắc chắn là muốn cô sống rồi, g.i.ế.c chồng cô rồi cướp tài sản."
Nguyên chủ Lâm Sơ Họa vốn là một người bình thường, cha mẹ cũng là người bình thường.
Cô là tiến sĩ ngành truyền thông của Đại học Hương Giang, chọn ly hôn, là sự lựa chọn của một người có học thức cao.
Cô và Cố Thận cũng chỉ mới gặp nhau một lần, đã ly hôn rồi.
Chồng cô muốn cô sống hay c.h.ế.t, chồng cô chắc chắn muốn cô sống, cướp được tài sản rồi thì tốt quá.
Nhưng mà, cướp được tài sản rồi thì sao, cô cũng c.h.ế.t rồi.
Chẳng lẽ cô phải trải qua những gì mà nguyên chủ đã trải qua sao? Cô không muốn, cô muốn sống, muốn sống thật tốt.
*
Người phụ nữ này bị dọa ngất đi rồi, Đổng Nghiên bị dọa đến mức tè ra quần, Đỗ Diệu cảm thấy trò chơi này không còn thú vị nữa, hắn ta bắt đầu cảm thấy nhàm chán, hắn ta muốn g.i.ế.c người.
"G.i.ế.c đi." Hắn ta ra lệnh cho thuộc hạ, một chai nước được mở ra.
Hắn ta ngẩng đầu lên, một ngụm nước lạnh đổ vào mặt cô, cô không hề né tránh, cũng không hề sợ hãi.
Cô đương nhiên không sợ, bởi vì cô đã âm thầm quan sát, cô ngất đi cũng là vì muốn đ.á.n.h lừa bọn chúng.
Bởi vì cô bị trói, chỉ có thể dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nước trên mặt.
Cô l.i.ế.m một lúc, rồi lại ngất đi, nước trên mặt cô cũng khô đi.
