Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 2: Sào Huyệt Của Bọn Cướp, Kế Hoạch Tự Cứu Trong Gang Tấc

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:04

Trước khi bị bắt cóc, Lâm Sơ Họa không biết tình hình an ninh ở Hương Giang lại tồi tệ đến thế.

Hương Giang cuối những năm tám mươi có thể nói là thời kỳ hoàng kim, nhưng cũng là thời kỳ đen tối. Cảnh sát và xã hội đen cấu kết với nhau, những tên tội phạm như Trương T.ử Cường, Diệp Kế Hoan, những băng đảng xã hội đen hoành hành ngang ngược. Ngay cả cảnh sát cũng phải kiêng nể vài phần, huống chi là một người dân bình thường.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ trước khi xuyên không, vụ bắt cóc này là do một băng đảng xã hội đen có tổ chức thực hiện, trong đó có cả người của cảnh sát. Nguyên chủ chỉ là một con mồi, bị chúng lợi dụng để tống tiền. Nguyên chủ c.h.ế.t rồi, cô cũng sẽ c.h.ế.t theo.

Cô biết rằng, nếu muốn sống sót, cô phải tự cứu mình. Đối với Lâm Sơ Họa mà nói, đây không phải là một vụ bắt cóc thông thường, mà là một vụ g.i.ế.c người có chủ đích. Bọn chúng muốn g.i.ế.c người diệt khẩu.

Lúc ở trên xe, cô đã bình tĩnh lại, cô biết rằng đây là hiện thực, không phải là mơ. Cô phải sống, cô phải sống sót. Tại sao lại phải g.i.ế.c người chứ?

Đổng Nghiên khóc lóc t.h.ả.m thiết, cô ta hỏi: "Ai muốn g.i.ế.c chúng ta?"

Lâm Sơ Họa không trả lời.

Cô dùng nắp chai nước, cọ xát vào sợi dây thừng, bắt đầu cưa dây.

Cách cưa dây của cô rất đặc biệt, cô dùng cách cọ xát để làm mòn sợi dây.

Cô cứ cưa như vậy, ánh mắt cô vẫn bình tĩnh, cô dùng một góc độ rất đặc biệt để cưa dây. Cô cưa liên tục, khoảng nửa tiếng sau, đầu óc cô đã choáng váng.

Lúc này, cô chỉ cần một chút nữa là có thể cưa đứt sợi dây.

Cô không dám cưa đứt hẳn, cô sợ bị bọn chúng phát hiện.

Cô phải chờ, chờ thời cơ. Bên ngoài có rất nhiều người, cô và Đổng Nghiên chỉ có hai người, không thể chống lại được.

Hơn nữa, cô không biết lúc nào sẽ có người vào, cô cũng không biết đây là đâu.

Vì là một chuyên gia tâm lý tội phạm, cô không hoảng sợ.

Cô phải tự cứu mình, cô phải đưa cả hai người ra khỏi đây.

Làm sao để biết được bọn chúng đang ở đâu? Cô lên kế hoạch, một kế hoạch thoát thân hoàn hảo.

Cô không biết bọn chúng có bao nhiêu người, chiếc xe đột nhiên dừng lại, bọn chúng đã đến nơi.

Một lúc sau, cửa xe được mở ra, một tên đầu trọc mặt mày bặm trợn bước vào, hắn ta kéo cô và Đổng Nghiên ra khỏi xe.

Hắn ta nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, m.á.u trên đầu cô đã khô lại, hắn ta cười khẩy: "Cô em này xinh thật đấy."

Đổng Nghiên sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Lâm Sơ Họa đang bị trói, đầu bị tên đầu trọc ấn xuống, một đôi mắt háo sắc nhìn chằm chằm vào cô, hắn ta l.i.ế.m môi, nói: "Cô em này không tệ, dáng người cũng đẹp, chắc chắn sẽ rất tuyệt."

Hắn ta nhìn Đổng Nghiên, nói: "Cô em này cũng không tệ, có điều không bằng cô."

Hắn ta nói với tên chột mắt: "Đại ca, em muốn cô ta, được không?"

Tên đầu trọc chỉ vào một căn phòng, nói với một tên thuộc hạ khác: "Mày đưa cô ta vào phòng bên kia, đại ca bận rồi, lát nữa đại ca sẽ đến."

Sau đó, hắn ta kéo cô vào một căn phòng khác, nói: "Vào đi."

Cô và Đổng Nghiên bị nhốt vào hai căn phòng khác nhau. Sau đó, hắn ta đóng sầm cửa lại, cô nghe thấy tiếng khóa cửa, rồi tiếng bước chân xa dần.

Cô biết rằng, đây là một nhà kho bỏ hoang, xung quanh là một khu rừng rậm.

Nhà kho này được dùng để làm nơi giam giữ con tin, là sào huyệt của bọn chúng.

Chiếc xe dừng lại, từ trên xe bước xuống một tên đầu trọc, hắn ta và Đổng Nghiên bị đưa vào một căn phòng khác. Chắc chắn không có ý tốt, nếu cô đoán không lầm, bọn chúng sẽ thay phiên nhau.

Cô thầm đếm trong lòng.

Cô và Đổng Nghiên bị đưa vào một căn nhà gỗ, cô bị ném vào một căn phòng.

Sau đó, hắn ta cũng bị ném vào, hắn ta đứng ở cửa, không hề động đậy.

Cô và Đổng Nghiên bị nhốt riêng, cô biết rằng tên đầu trọc kia có ý đồ xấu với cô, hắn ta nói: "Đại ca, em đói rồi."

Tên chột mắt đột nhiên sửng sốt, nhưng rồi hắn ta cười khẩy, nhìn cô.

Hắn ta nói: "Cô em này xinh thật đấy." Hắn ta chỉ vào cô, nói: "Cô em, lát nữa anh sẽ cho em ăn no."

Trước khi xuyên không, Lâm Sơ Họa sinh ngày 18 tháng 6 năm 1988, là một người rất xinh đẹp, tên là Lâm Sơ Họa.

Người phụ nữ trùng tên trùng họ với cô, cũng là một người rất xinh đẹp. Ký ức của nguyên chủ rất mơ hồ, chỉ có một vài mảnh ký ức rời rạc. Nguyên chủ rất giống cô, rất giống cô trước đây.

Trước khi xuyên không, cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm, thường xuyên phải đối mặt với những tên tội phạm nguy hiểm. Cô biết rằng, lúc này, điều duy nhất cô có thể dựa vào là trí tuệ và sự bình tĩnh của mình. Cô nói: "Đại ca, em đói rồi."

Cô đang ở trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp, cô không hề sợ hãi.

Cô không có s.ú.n.g, cũng không có v.ũ k.h.í, cô chỉ có một cái đầu.

Cô biết rằng, bọn chúng có rất nhiều người, cô không thể manh động.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy trong phòng có mấy tên côn đồ, chúng đang nhìn cô chằm chằm.

Tên chột mắt đang ngồi trên một chiếc ghế, hắn ta nói: "Cô em này đúng là một món hàng ngon, đại ca, em muốn cô ta trước, được không?"

Đại ca không nói gì, cũng không phản đối, chỉ im lặng quan sát, hắn ta rất thích thú.

Đổng Nghiên cũng vậy, cô ta sợ hãi đến mức không dám lên tiếng.

Tên côn đồ to béo kia bị cô dọa sợ, hắn ta lùi lại mấy bước, nói: "Cô em, cô đừng có dọa tôi, tôi sẽ cho cô ăn no, được không?"

Tên đầu trọc ở bên cạnh cũng bị dọa sợ, hắn ta lấy một chai nước, đưa cho cô.

Đổng Nghiên nói: "Cô em, cô đừng có dọa bọn anh, bọn anh chỉ cần tiền thôi, không muốn g.i.ế.c người đâu. Chồng cô rất giàu, cũng sẽ không vì một người phụ nữ mà đắc tội với bọn anh đâu."

Cô bị bắt cóc, cũng không biết mình có thể sống sót trở về không.

Cô lắc đầu, nước mắt lưng tròng, cô nói: "Tôi không muốn c.h.ế.t."

Cô là một tiểu thư nhà giàu, không quen chịu khổ, cô cũng không phải là một người bình thường, cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm, từng trải qua vô số vụ án bắt cóc, cô biết phải làm gì.

Tên chột mắt cười khẩy, hắn ta nói: "Cô em cũng muốn những thứ này sao? Cô em muốn g.i.ế.c người à?"

Hắn ta nói: "Cô em, cô đừng có dọa tôi, cô g.i.ế.c người rồi, cũng không thoát được đâu."

Lâm Sơ Họa bình tĩnh lại, cô biết rằng, lúc này, cô không thể hoảng sợ.

Lúc này, cô không còn là Lâm Sơ Họa của thế kỷ 21 nữa.

Cô chỉ có một mình, không có nước, cũng không thể gọi điện thoại cầu cứu.

Cô nhìn xung quanh, trong phòng không có gì cả, chỉ có một cái giường, một cái bàn, cô không thể trốn thoát được.

Cô nói với tên chột mắt: "Đại ca, em đói rồi, em muốn ăn, muốn uống nước, được không?"

*

Người phụ nữ này bị dọa ngất đi rồi, Đổng Nghiên bị dọa đến mức tè ra quần, Đỗ Diệu cảm thấy trò chơi này không còn thú vị nữa, hắn ta bắt đầu cảm thấy nhàm chán, hắn ta muốn g.i.ế.c người.

"G.i.ế.c đi." Hắn ta ra lệnh cho thuộc hạ, một chai nước được mở ra, hắn ta định dội nước vào mặt Lâm Sơ Họa, muốn đ.á.n.h thức cô.

"Khoan đã." Lâm Sơ Họa đột nhiên mở mắt, cô nhìn chằm chằm vào tên chột mắt, nói: "Đại ca, em đói rồi."

Cô không nói gì, cô biết rằng, nói nhiều cũng vô ích, cô chỉ có thể chờ thời cơ.

Cô giả vờ ngất đi, là để đ.á.n.h lừa bọn chúng, để bọn chúng lơ là cảnh giác.

Cô chờ đợi, chờ đợi thời cơ, cô nói: "Đại ca, em đói rồi, em chỉ muốn ăn thôi."

Mấy tên côn đồ xung quanh chỉ có một người, hắn ta vội vàng quay đầu lại, nhìn vào cái giường.

Chồng cô là một người giàu có, nhưng cha mẹ cô đã mất, cô là một cô nhi, không có ai quan tâm. Cô nói: "Đại ca, chồng em rất tốt, anh ấy rất yêu em, anh ấy chắc chắn sẽ cứu em. Anh ấy sẽ không để em c.h.ế.t đâu, anh ấy sẽ cho các anh rất nhiều tiền."

Lâm Sơ Họa bình tĩnh lại, cô biết rằng, lúc này, cô không thể hoảng sợ.

Cô không thể nói gì, cô nhìn xung quanh, cô vội vàng nói: "Đại ca, em muốn đi vệ sinh, được không?"

Cô đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

Cô không trả lời, cô nhìn xung quanh, cô nói: "Đại ca, tên đầu trọc kia nói, hắn ta muốn em, hắn ta nói, hắn ta muốn em trước, sau đó mới đến lượt các anh. Hắn ta còn nói, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em, hắn ta muốn em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.