Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 12: Song Hùng Tranh Đấu, Nữ Quái Kiệt Huyết Tẩy Du Thuyền
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:06
Đao Bả nói: "Công viên, người ta nói, cô gái đó sẽ trở thành con tin, họ là bọn cướp, du khách, họ là người ngoài, không có ai đi bắt người."
Lâm Sơ Họa nói: "Cô gái và đứa trẻ đó là con tin, chuẩn bị một chút, chúng ta đi cứu người."
Đao Bả ngây người.
Lâm Sơ Họa nhướng mày, vị tiểu thư này, không thể không nói, sắc đẹp chiến thắng tất cả, chuẩn bị đuổi theo, đi cứu người, lẽ nào cô muốn mạo hiểm cứu người, cứu một cô gái và một đứa trẻ.
Cô lẩm bẩm: "Nếu muốn xuống, thì xuống đi, tôi đi trước."
Đao Bả ngẩng đầu, cười nhạo: "Tôi thấy cô rất Man, rất đàn ông, được thôi."
Tên đầu trọc và công viên, cũng có một số người tốt, không phải là không thể cứu.
Vì là người của Cố Thận, trong lúc đó, cô gái và đứa trẻ chưa thành niên, có thể cứu được.
Lâm Sơ Họa nhìn thấy đứa trẻ ở cuối du thuyền, trong lòng có chút lo lắng, cô phải chuyên tâm, vì đứa trẻ đó là một tiểu thư, rất xinh đẹp, không có vẻ gì là con tin, nhưng lại là một người ngoài, cùng với bọn cướp, đang ở trên du thuyền, rất an toàn.
Có thể là con gái của một người nào đó, đã nhiều năm rồi, chứng tỏ là một người có m.á.u mặt.
Lâm Sơ Họa cảm thấy mình không có lựa chọn nào khác, du thuyền đã cập bến, có thể là người của ông trùm đã đến, cô cân nhắc một lúc, rồi quyết định cứu người.
Đao Bả nói mình rất Man, rất đàn ông, vậy thì phải Man một lần.
Nếu g.i.ế.c được mấy tên du khách đó, thì có thể lấy được thuyền.
"OK."
Du khách trên du thuyền là người của công viên, cô gái đó là một con tin bị bắt cóc, sau khi nhận được tiền chuộc, họ có thể lên du thuyền, tìm một nơi an toàn để trốn.
Họ không để ý đến bác sĩ và Lâm Sơ Họa, vì bác sĩ và Lâm Sơ Họa là người của ông trùm, không hề để ý đến họ.
Đột nhiên, bác sĩ và Lâm Sơ Họa cảm thấy có gì đó không ổn, họ hét lên: "Quay lại, một chút thôi."
Trên du thuyền, có một du khách, anh ta quay người lại, trên tay có một khẩu AK.
Lâm Sơ Họa và tài xế quay người lại, du thuyền và chiếc xe của bác sĩ và Lâm Sơ Họa đã va vào nhau.
Trên du thuyền, còn lại một du khách, anh ta hét lên: "Chuyện gì vậy, không phải là người của chúng ta à?"
Phải biết rằng, Đao Bả bị bắt cóc, là một con tin, du khách thực ra cũng biết.
Nhưng du khách không hề hoảng sợ, anh ta đột nhiên giơ s.ú.n.g lên, hét lên: "Bắn đi!"
Lâm Sơ Họa và Đao Bả cũng là con tin, vội vàng, du khách là người của tên đầu trọc, cùng lúc đó, chỉ có một tiếng s.ú.n.g, du khách đang chuẩn bị nổ s.ú.n.g đã bị trúng đạn vào đầu.
Đao Bả nhanh ch.óng mở cửa xe, du khách giơ s.ú.n.g lên, cũng cùng lúc đó, chiếc xe của Lâm Sơ Họa đã đ.â.m vào đầu du khách.
Một tiếng s.ú.n.g, du khách đầu đầy m.á.u.
Lâm Sơ Họa không hề do dự, cô nhảy xuống xe, vào trong biển, lên du thuyền, Đao Bả và những người khác cũng theo sau.
Du thuyền không có tài xế, đang quay vòng tại chỗ, muốn lên du thuyền, du khách đầu đầy m.á.u, cô gái, chỉ có thể kinh ngạc nhìn, và một đứa trẻ không ngừng khóc.
Họ bị trói ở cuối thuyền, Lâm Sơ Họa dùng d.a.o găm, vào trong biển, cô rất nhanh, đã lên thuyền.
Trên du thuyền, còn có một cô gái, cô ta hét lên một tiếng, rồi nổ s.ú.n.g.
Cô gái này, cũng là một người có m.á.u mặt, cô ta dừng lại, nói: "Chúng tôi là người của tên đầu trọc, các người, những người truy đuổi cũng sẽ bị g.i.ế.c."
Lâm Sơ Họa không nói một lời, cô chĩa s.ú.n.g vào đầu cô gái, nói: "G.i.ế.c tôi đi, tên đầu trọc cũng sẽ không báo thù cho cô, tên đầu trọc là người như thế nào?"
Cô gái sợ hãi, cũng không dám nói gì nữa, cô ta khóc lóc, rồi ngất đi.
Tên đầu trọc và Đao Bả cũng đã lên thuyền, họ kéo du thuyền, du khách đã c.h.ế.t, lấy ba lô, rồi mở dây trói, nói: "Chúng ta phải ném du khách xuống biển, sau đó đưa bác sĩ và Lâm Sơ Họa đi, vì để không bị phát hiện, phải nhanh lên, nếu không, tiểu thư chắc không phải là người của chúng ta, là một đứa trẻ, được không?"
Du khách và con tin cũng vậy, họ sợ hãi, run rẩy, nói một câu: "Được."
Bác sĩ và Lâm Sơ Họa muốn làm gì, họ cũng không dám nói gì.
Sau đó, Lâm Sơ Họa lấy ba lô, rồi nói: "Đi thôi." Cô bắt đầu ném du khách xuống biển.
Đao Bả cũng không chậm trễ, bắt đầu ném du khách xuống biển.
Lúc này, vì lý do thời gian, du thuyền đã cách xa bác sĩ và Lâm Sơ Họa, nhưng lại hướng về phía du thuyền, lát nữa sẽ va vào, có thể sẽ đ.â.m vào bác sĩ và Lâm Sơ Họa.
Đao Bả và Lâm Sơ Họa, nói: "Tiểu thư, cô lại có thể lái du thuyền, lợi hại, nguyên lai là như vậy."
Lâm Sơ Họa nói: "Tôi từ nhỏ đã lái xe, cũng sẽ lái."
Nếu nói là toàn năng, thì chỉ có thể nói là không ai có thể so sánh được.
Không nói đến việc lái xe, chiến đấu cơ, xe tăng, du thuyền, cô đều có thể lái, lái rất tốt.
Lâm Sơ Họa nói: "Không phải là tôi lợi hại, là cô." Cô nói với Đao Bả: "Cô đi trước, lúc đó trên thuyền chỉ có một người, cô phải cẩn thận, đừng có lề mề, nếu không lát nữa sẽ bị đ.â.m."
Đao Bả quay đầu lại, thấy tiểu thư và Lâm Sơ Họa đã ném du khách xuống biển, đã chuẩn bị xong, chỉ cần có đủ thời gian, là có thể tìm được bác sĩ và Lâm Sơ Họa.
Đao Bả là một người có kinh nghiệm, anh ta nói: "Tiểu thư, cô thật lợi hại."
Lâm Sơ Họa nói với bác sĩ và Lâm Sơ Họa, Tống Nguyên học lái xe, Lâm Sơ Họa và tên đầu trọc, còn có bác sĩ, lên xe, rồi lấy điện thoại trên xe, báo cảnh sát, rồi đi.
Một chiếc du thuyền, bốn người, im lặng, nhưng lại rất ăn ý, rất có trật tự.
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, vì bọn cướp và cảnh sát đều có mặt, họ không hề gây chú ý, nhưng nếu muốn xử lý, du khách, và một du khách khác, thì có thể làm được.
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, tuy là tạm thời, nhưng cũng không quá tệ.
Bác sĩ và Lâm Sơ Họa, Tống Nguyên đã đi rồi, du thuyền không có ai lái, chỉ cần hợp tác, là có thể đưa du khách đến chỗ bác sĩ và Lâm Sơ Họa.
Lâm Sơ Họa cảm thấy, g.i.ế.c người thì phải g.i.ế.c cho sạch sẽ, trước khi đến nơi, cô lấy ra một con d.a.o, mở bụng du khách, m.á.u của họ đều chảy xuống biển.
Cô là một cô gái, mới 22 tuổi, nhưng lại giống như một nữ quái kiệt.
Lâm Sơ Họa và cô gái, nói: "Các người, một người một câu, nói thẳng đi, nếu không, du khách sẽ là kết cục của các người."
Lâm Sơ Họa thẳng thắn, g.i.ế.c người không gớm tay, nữ ma đầu.
Cô nói, có thể bắt được du khách, thì có thể đảm bảo an toàn cho mình, Đao Bả và Lâm Sơ Họa, còn lại một người, vì là tiểu thư, không thể không nói, cô quay sang một cô gái xinh đẹp hơn, nói: "Cô nói trước đi, các người bắt cóc du khách, để làm gì?"
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, một người, hai cô gái đồng thời nói, sau khi nghe xong, Đao Bả và Lâm Sơ Họa nói: "Được, các cô gái, các người đi trước đi, các người không đáng tiền, ai đi ai về, các người không phải là người của chúng tôi, không được."
Đao Bả cảm thấy rất vui, anh ta nói: "Không phải là tiểu thư, là cô."
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, đã bị dọa sợ, họ nói: "Chúng tôi không phải là cô gái."
Họ là người có học, có người tốt, có người xấu, có người giàu, cũng có người nghèo.
Cô gái và Đao Bả, cô gái im lặng, ở một bên, cô gái lại nói: "Thưa tiểu thư, cô nói trước đi, tôi cũng không biết, tôi cũng không phải là du khách, giá của du khách, là tên đầu trọc, tôi cũng không biết, nếu g.i.ế.c du khách, thì g.i.ế.c một người một người."
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, cô gái, còn có một người, lại là một người của mình.
Lâm Sơ Họa và Lâm Sơ Họa, trên người có một con đường, một con đường.
