Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 13: Phân Tích Manh Mối, Vạch Trần Kẻ Chủ Mưu
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:06
Lâm Sơ Họa mặc một bộ đồ công nhân, chỉ cần quan sát kỹ sẽ thấy đó là một bộ đồ của công nhân bốc vác trên bến tàu.
Mấy cô gái bị bắt cóc cùng lúc đều đã tỉnh lại, nhưng thấy cô không giống người xấu, lại còn hỏi han: "Chị ơi, chị có thể đưa chúng em rời khỏi đây không? Bọn em sợ lắm, ba mẹ em chắc đang lo c.h.ế.t đi được."
Anh Đãng đứng bên cạnh nói: "Mấy cô đừng có làm ồn nữa, chị dâu đây đang suy nghĩ, đừng làm phiền chị ấy."
Lâm Sơ Họa không nói gì, mấy cô gái này bị bắt cóc là do xui xẻo, nhưng cô thì khác. Cô quét mắt nhìn mấy cô gái một lượt rồi hỏi: "Các cô cũng là người Hương Giang à?"
Mấy cô gái đồng loạt gật đầu: "Đúng vậy ạ."
Anh Đãng và mấy cô gái kia cũng nói: "Chị ơi, chị thật lợi hại, ba em cũng là người Hương Giang, anh trai em làm việc ở bến tàu."
Lâm Sơ Họa nói: "Anh Đãng, anh đưa mấy cô gái này lên xe tải trước đi, để họ trốn trong thùng xe, tránh bị người khác phát hiện."
Anh Đãng cười hì hì: "Yes, madam."
Mấy cô gái thấy Lâm Sơ Họa và Anh Đãng không phải người xấu, liền ngoan ngoãn trèo lên thùng xe tải trốn đi.
Lâm Sơ Họa lên xe, khởi động chiếc xe tải, chiếc xe tải này là loại cũ, phải đạp côn chuyên nghiệp mới nổ máy được.
Lâm Sơ Họa nói với Anh Đãng: "Mấy cô gái này đều là công nhân bốc vác ở bến tàu, chỉ cần chúng ta đến được bến tàu ở Hương Giang, lúc đó sẽ thả họ xuống. Công nhân ở bến tàu cũng không phải dạng vừa, có người nhà của họ ở đó, chúng ta cũng có thể nhân lúc hỗn loạn mà rời đi."
Bây giờ mới hơn mười giờ, trời còn tối, đến bến tàu ở núi Thái Bình cũng là thời điểm thích hợp. Cô đã đi một vòng quanh đây, cũng đã nắm rõ địa hình.
Lâm Sơ Họa nói với Anh Đãng: "Anh mệt rồi, đi ngủ một lát đi, lát nữa tôi sẽ ngủ sau."
Cô đã mệt lắm rồi, nhưng vẫn phải giữ tỉnh táo. Anh Đãng là đàn em của Cố Thận, vóc dáng cao lớn, trông rất ra dáng đàn ông. Anh ta nói: "Tiểu Sơ, tôi thấy cô lái xe rất cừ, chắc là có bằng lái rồi nhỉ?"
Lâm Sơ Họa liếc anh ta một cái, nói: "Tôi không có bằng lái, nhưng tôi cũng biết lái, có chuyện gì sao?"
Anh Đãng sửng sốt, nói: "Tôi thấy cô lái xe rất điêu luyện, còn tưởng cô có bằng lái chứ. Tối nay cô còn uống cả một chai XO, sao bây giờ vẫn tỉnh táo vậy?"
Một chai XO giá mấy ngàn Đài tệ, người bình thường không uống nổi. Uống XO mà vẫn lái xe được, chắc chắn không phải người tầm thường. Lâm Sơ Họa quay sang nói với anh ta: "Anh Đãng, thật ra tôi không quen anh."
Vì nguyên chủ chọn kết hôn, nên cô và những người bạn ở Hương Giang của nguyên chủ đều không quen biết.
Anh Đãng nói: "Không quen cũng không sao, từ từ rồi sẽ quen."
Lâm Sơ Họa suy nghĩ một lát rồi nói: "Có, có quen, nhưng không phải là quen biết theo kiểu bạn bè."
Trước đây, Cố Thận và Anh Đãng từng cứu cô một lần, sau đó Anh Đãng vẫn luôn ở bên cạnh Cố Thận, nhưng cô và Cố Thận lại xảy ra mâu thuẫn, nên họ không phải là bạn bè theo đúng nghĩa.
Sau đó, Anh Đãng nói: "Ba tôi là bác sĩ gia đình của nhà họ Đỗ, tôi đã từng gặp thái thái ở nhà họ Đỗ. Tôi và Cố thiếu thật ra không quen biết, vì tôi hay đến nhà họ Đỗ nên mới quen Cố thiếu."
Cô nói: "Anh gật đầu đi, lúc anh và Cố thiếu nói chuyện, thật ra tôi đang ở bên cạnh, chỉ là anh không để ý đến tôi thôi."
Sau đó, Anh Đãng mạnh miệng nói: "Thông tin của cô tôi đều biết hết, thông tin chính xác luôn."
Lâm Sơ Họa cười lạnh một tiếng: "Vậy anh có biết tại sao tôi lại bị bắt cóc không?"
Anh Đãng nói: "Cô bị người ta chuốc t.h.u.ố.c trên đường, tôi đã hỏi người đó rồi, nhưng hắn cũng không biết tại sao lại bắt cô, hắn chỉ nói là có người thuê hắn bắt cô, còn những chuyện khác thì không nói."
Lâm Sơ Họa hỏi: "Anh Đãng, ba anh cũng là người Hương Giang phải không? Có phải anh cảm thấy tôi rất giống một người không?"
Cô đã sắp kiệt sức, chỉ muốn ngủ một giấc, nhưng vẫn cố gắng mở to mắt nói: "Anh Đãng, tôi không bắt cóc anh, cũng không làm hại anh, chúng ta là cùng một phe, đúng không?"
Lâm Sơ Họa không hề do dự, quả quyết đáp: "Đương nhiên."
Lâm Sơ Họa gật đầu, căn bệnh này của cô quả thực rất giống với Cố Thận, có thể nói ra những lời then chốt.
Vì Cố Thận, Cố thiếu không ở bên cạnh, cô có thể tùy ý phát huy, dù sao cũng là người Hương Giang.
Hơn nữa, cô cũng vì một số chuyện của Cố Thận mà đến đây, Cố thiếu không thể nào không biết. Mười mấy năm trước, ba mẹ của Cố Thận qua đời, Cố Thận khi đó còn rất nhỏ, nhưng lại rất kiên cường.
Lâm Sơ Họa cảm thấy Cố Thận hoàn toàn là một người ngoài cuộc.
Lâm Sơ Họa và Cố Thận quen nhau là do sự sắp đặt của người lớn, hai người không cùng một thế giới, không cùng một nơi, không cùng một khu vườn, chắc chắn là sự sắp đặt, một hoạt động được sắp đặt trước.
Cũng có thể nói, đầu não đằng sau vụ bắt cóc này có lẽ không phải là một đại boss nào đó.
Bác sĩ gia đình của Anh Đãng là ba của Cố Thận, vậy thì mối quan hệ của họ rất đặc biệt, là bác sĩ riêng, điều đó có nghĩa là, thân phận của Cố Thận cũng đã bị người khác biết, không liên quan gì đến Cố thái thái.
Cũng có thể nói, người g.i.ế.c Cố Thận cũng là người có thù oán với ba anh ta.
Nghĩ đến đây, Lâm Sơ Họa cảm thấy vô cùng đau đầu.
Cô là người xuyên không, cũng không có ký ức, ký ức của nguyên chủ.
Trong ký ức của nguyên chủ, cô là một người không học vấn, đến ba mình cũng không thích, là một cô gái bị ghét bỏ.
Vậy thì tại sao Cố Thận lại cưới một thái thái như vậy?
Lâm Sơ Họa cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, cô và một số người bạn ở Hương Giang thực ra là ba cô giới thiệu, sau khi ông qua đời, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, cộng thêm việc kinh doanh của bản thân mới trở thành ông trùm ở Hương Giang.
Lâm Sơ Họa cũng là sau khi ba mẹ qua đời, tài sản của gia đình bị phân chia, cô cũng từ đó mà phát triển thành như bây giờ, chỉ tiếc là sau khi ba mẹ qua đời, cô bị người khác hãm hại, cuối cùng c.h.ế.t trong tù.
Sau đó, Cố Thận và Đỗ thái thái cũng đang điều tra chuyện này, có tin tức là đã c.h.ế.t rồi.
Lâm Sơ Họa cảm thấy ký ức của mình quá hỗn loạn, đầu óc sắp nổ tung.
Lâm Sơ Họa rất mệt, nhưng vẫn cố gắng mở to mắt nói: "Anh Đãng, có phải anh cũng là bác sĩ không?"
Anh Đãng nói: "Nhà tôi ba đời làm bác sĩ, tôi đối với những thứ này, hiện tại không có hứng thú gì cả."
Lâm Sơ Họa gật đầu, Cố Thận mà giống như cô thì đã sớm bị người ta bắt đi rồi, lúc cô bị bắt cóc, chắc chắn Cố Thận không thể nào quay về Hương Giang được, có lẽ là đang ở nước ngoài, vậy thì...
Vậy thì bác sĩ trên người cô, à không, trên người nguyên chủ, là dùng phương pháp y học để g.i.ế.c người?
"15 phút sau, một con mèo Ba Tư g.i.ế.c người."
Lâm Sơ Họa cảm thấy đầu óc mình đột nhiên tỉnh táo, rất mệt, nguyên nhân có thể là do lúc đó quá đột ngột, nhưng cô thiếu đi sự bình tĩnh cần có, Lâm Sơ Họa cảm thấy mình có thể thay đổi kết quả của lần này.
Lâm Sơ Họa cho rằng, kẻ chủ mưu bắt cóc nguyên chủ có thể là đang trả thù.
Lâm Sơ Họa nghĩ, Cố Thận và nguyên chủ chắc chắn có mâu thuẫn, bị người khác lợi dụng, điều này rất bình thường, vi phạm pháp luật, nhưng trong ký ức của Lâm Sơ Họa, kẻ chủ mưu chỉ là một trong những kẻ thù của họ, chứ không nói rõ chi tiết.
Lâm Sơ Họa không giống như Cố Thận.
Cô mệt rồi, cô cũng mệt rồi, cô cảm thấy mình sắp đến Hương Giang rồi.
Đại boss đằng sau màn đó, lẽ nào là người Hương Giang không có quan hệ gì với họ?
Không thể nào, cô chỉ là một cô gái nhỏ, làm sao có thể chọc phải một đại boss như vậy?
Lâm Sơ Họa cảm thấy đại boss đằng sau màn của mình, có thể là bạn bè.
Cô chỉ có thể đảm bảo rằng mình và Cố Thận đều an toàn, như vậy thì có thể bảo vệ được Cố Thận.
Lâm Sơ Họa
Chiếc xe tải là do bác sĩ trên đảo cung cấp, phải có bác sĩ mới có thể lái được.
Lâm Sơ Họa sắp xếp cho Anh Đãng và mấy cô gái kia xuống xe, lẻn vào xe tải, sau đó lái xe đến bệnh viện.
Chiếc xe này rất lớn, Lâm Sơ Họa đã từng lái một chiếc xe tải lớn hơn thế này, cô nhìn Tiểu Sơ đang ngủ say, khẽ vuốt ve cô ấy một cái, nói: "Anh Đãng, sao anh cũng không ngủ đi?"
"Tôi thấy cô một mình, sợ cô buồn, tôi cũng không muốn bắt nạt cô, cô nói xem, tại sao lại như vậy?"
Lâm Sơ Họa khẽ cười, cô cũng rất vui, cô chỉ là một người bình thường, nhưng lại gặp phải Tiểu Sơ, trong lòng cô có chút phức tạp, cô nói với anh ta: "Anh Đãng, anh thật tốt."
Lúc bị người ta bắt cóc trên đường.
Lâm Sơ Họa đột nhiên nghĩ đến một người, cô nói: "Anh Đãng, Tiểu Sơ và Cố Thận sao lại cãi nhau vậy? Tôi và Cố Thận cũng không phải là bạn bè gì, tại sao lại như vậy?"
Tiểu Sơ là bác sĩ.
Cô nằm trên giường, Lâm Sơ Họa dùng ngón tay vuốt ve Cố Thận, trong lòng nghĩ, đi ngủ một lát đi, Tiểu Sơ tỉnh lại, cô im lặng một lúc rồi nói: "Cố Thận, chúng ta là bạn bè."
