Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 243: Đêm Định Mệnh, Vợ Chồng Đồng Lòng

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08

Lâm Sơ Họa nhìn chằm chằm vào hình vẽ con rắn trên màn hình máy tính, mày liễu nhíu c.h.ặ.t. Biểu tượng này không chỉ đơn giản là logo băng đảng, nó còn gợi nhớ đến một truyền thuyết địa phương ở Luzon mà cô từng đọc.

"Rắn Độc... Băng đảng này nổi tiếng tàn bạo, chuyên bắt cóc tống tiền và buôn bán nội tạng." Giọng Cố Thận lạnh lẽo vang lên bên tai cô.

Lâm Sơ Họa rùng mình. Nếu đứa trẻ kia rơi vào tay bọn chúng, e rằng lành ít dữ nhiều.

"Tống Nguyên, cậu liên hệ với Hank chưa?" Cố Thận quay sang hỏi trợ lý.

"Đã liên hệ rồi, Boss. Hank đang ở Thái Lan, cậu ấy sẽ bay sang Manila ngay lập tức để hội quân với chúng ta." Tống Nguyên đáp, tay vẫn thoăn thoắt trên bàn phím để truy vết IP email.

"Tốt. Chuẩn bị xe, chúng ta đến trụ sở O Ký. Tôi cần gặp Hứa Sir."

"Anh định báo cảnh sát sao?" Lâm Sơ Họa ngạc nhiên. Cố Thận vốn không thích dính dáng đến cớm, nhất là trong những vụ việc liên quan đến ân oán giang hồ.

"Không phải báo án. Là trao đổi thông tin." Cố Thận nhếch mép. "Hứa Sir đang phụ trách vụ án buôn lậu của Đỗ gia. Hắn ta có những thông tin mà chúng ta cần. Và ngược lại, chúng ta có thứ hắn muốn."

"Thứ hắn muốn?"

"Đỗ Diệu. Hứa Sir muốn tóm Đỗ Diệu để lập công thăng chức. Chúng ta sẽ hợp tác."

Lâm Sơ Họa hiểu ra. Đây là nước cờ "mượn d.a.o g.i.ế.c người", à không, là "đôi bên cùng có lợi".

"Em đi cùng anh." Lâm Sơ Họa đứng dậy, lấy áo khoác.

"Tiểu Sơ, đã khuya rồi. Em nên nghỉ ngơi." Cố Thận nhíu mày.

"Em không ngủ được. Hơn nữa, em có thể giúp anh phân tích tâm lý tội phạm. Đừng quên em là Tiến sĩ Lâm." Cô nháy mắt tinh nghịch.

Cố Thận bất lực cười, véo nhẹ mũi cô: "Được rồi, bà cụ non. Nhưng phải nghe lời anh, không được tự ý hành động."

"Tuân lệnh, Sir!" Lâm Sơ Họa giơ tay chào kiểu quân đội, khiến Cố Thận bật cười.

Chiếc xe hơi màu đen lao v.út trong đêm Hương Giang, hướng về phía trụ sở cảnh sát. Đường phố vắng vẻ, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị của Cố Thận.

"Anh đang lo lắng điều gì sao?" Lâm Sơ Họa khẽ hỏi, đặt tay lên tay chồng.

"Anh đang nghĩ, nếu Đỗ Diệu thực sự điên cuồng đến mức này, hắn sẽ không dừng lại ở việc bắt cóc. Hắn muốn hủy diệt Cố gia, hủy diệt anh."

"Có em ở đây, hắn sẽ không làm được gì đâu."

Cố Thận nhìn vợ, ánh mắt dịu lại. "Ừ, có em, anh không sợ gì cả."

Đến trụ sở O Ký, không khí làm việc vẫn rất khẩn trương. Các cảnh sát đi lại như con thoi, tiếng điện thoại reo liên hồi.

Hứa Sir - Đội trưởng đội trọng án, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt cương nghị, đang ngồi xem hồ sơ. Thấy Cố Thận bước vào, ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén.

"Cố thiếu, ngọn gió nào đưa cậu đến đây vào giờ này?"

"Gió độc từ Philippines thổi về." Cố Thận thản nhiên đáp, kéo ghế cho Lâm Sơ Họa ngồi rồi tự mình ngồi xuống đối diện Hứa Sir.

"Philippines?" Hứa Sir nhướng mày. "Cậu có tin tức gì về Đỗ Diệu?"

"Tôi có bằng chứng hắn đang ở Luzon. Và hắn đang giữ một con tin." Cố Thận đẩy tấm ảnh in từ email sang cho Hứa Sir.

Hứa Sir cầm tấm ảnh lên, sắc mặt lập tức thay đổi. "Băng Rắn Độc? C.h.ế.t tiệt, vụ này lớn rồi đây."

"Tôi muốn biết tuyến đường vận chuyển hàng lậu của Đỗ gia sang Philippines. Ông nắm rõ nhất chuyện này mà, đúng không Hứa Sir?"

Hứa Sir trầm ngâm một lát rồi gật đầu. "Được. Tôi sẽ cung cấp thông tin cho cậu. Nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Khi tìm thấy Đỗ Diệu, phải giao hắn cho tôi. Tôi muốn hắn sống để ra tòa."

Cố Thận cười lạnh: "Được, nếu hắn còn sống."

Cuộc trao đổi diễn ra nhanh ch.óng. Cố Thận có được bản đồ tuyến đường biển mà Đỗ gia thường sử dụng. Đổi lại, hắn hứa sẽ hỗ trợ cảnh sát trong việc vây bắt.

Rời khỏi trụ sở cảnh sát, trời đã tờ mờ sáng. Gió biển thổi vào mang theo hơi lạnh. Cố Thận cởi áo khoác khoác lên vai Lâm Sơ Họa.

"Lạnh không?"

"Hơi hơi. Nhưng mà xong việc rồi, thấy nhẹ nhõm hơn hẳn."

"Về nhà thôi. A Viễn chắc sắp dậy rồi."

Trên đường về, Lâm Sơ Họa tựa đầu vào vai Cố Thận, thiu thiu ngủ. Cố Thận nhìn vợ, lòng tràn đầy yêu thương. Hắn thầm thề sẽ bảo vệ nụ cười của cô, bảo vệ gia đình nhỏ này bằng mọi giá.

Sáng hôm sau, biệt thự Cố gia nhộn nhịp hẳn lên. Tống Nguyên đã chuẩn bị xong mọi thứ cho chuyến đi. Hank cũng đã gọi điện báo tin đã đến Manila và đang thâm nhập vào địa bàn của Băng Rắn Độc.

"Daddy, Mami, hai người đi đâu thế?" A Viễn dụi mắt, ôm con gấu bông đi xuống cầu thang.

Lâm Sơ Họa vội chạy lại bế con trai lên: "Ba mẹ đi công tác vài ngày. A Viễn ở nhà ngoan nhé, nghe lời ông nội và chú Tống."

"Con muốn đi cùng cơ." A Viễn mếu máo.

"Ngoan nào, chỗ đó không dành cho trẻ con. Khi nào về, ba sẽ mua quà cho con. Mua s.ú.n.g nước siêu to khổng lồ nhé?" Cố Thận dỗ dành.

"Thật ạ? Biu biu biu?" Mắt A Viễn sáng lên.

"Thật. Daddy hứa."

Giao A Viễn cho ông nội chăm sóc, Cố Thận và Lâm Sơ Họa lên xe ra sân bay. Chuyến đi này không phải là du lịch, mà là một cuộc chiến sinh t.ử.

Trên máy bay tư nhân, Lâm Sơ Họa nhìn xuống Hương Giang đang thu nhỏ dần. Cô biết, phía trước là bão táp, nhưng cô không sợ. Vì bên cạnh cô là Cố Thận - người đàn ông của đời cô.

"Sẵn sàng chưa, bà xã?" Cố Thận nắm tay cô.

"Luôn sẵn sàng, Sir!" Lâm Sơ Họa mỉm cười, ánh mắt kiên định.

Máy bay xuyên qua những tầng mây, hướng về phía biển Đông, nơi có hòn đảo Luzon và kẻ thù đang ẩn nấp. Cuộc đối đầu giữa Cố Thận và Đỗ Diệu sắp sửa bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.