Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 244: Mỹ Nhân Moto Và Cuộc Gặp Gỡ Ngầm
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:09
Đồng thời, Cố Thận cũng cảm thấy có chút không ổn, hắn ra hiệu cho Tống Nguyên biết, đây là một cái bẫy.
Tống Nguyên gật đầu hiểu ý, lập tức thông báo cho đội vệ sĩ tản ra, bảo vệ Lâm Sơ Họa từ xa.
Hứa Sir nhìn thấy động tác của Cố Thận, cười khẩy: "Cố thiếu cẩn thận quá rồi. Ở đây là địa bàn của tôi, ai dám làm càn?"
Cố Thận lạnh lùng đáp: "Cẩn tắc vô áy náy. Hứa Sir, ông nên biết Đỗ Diệu là kẻ điên. Hắn không từ thủ đoạn nào đâu."
"Được rồi, vào việc chính đi. Đây là thông tin về lô hàng 'bột mì' mà Đỗ gia sắp chuyển đi. Tuyến đường đi qua eo biển Bashi, cập bến tại cảng Batangas." Hứa Sir đẩy một tập hồ sơ về phía Cố Thận.
Cố Thận lật xem, mày kiếm nhíu lại. "Batangas? Không phải Manila sao?"
"Manila bị kiểm soát gắt gao quá. Batangas an toàn hơn cho bọn chúng. Từ đó, chúng sẽ chuyển hàng bằng đường bộ lên vùng núi Luzon."
"Thông tin này đáng giá đấy." Cố Thận gật gù. "Nhưng tôi cần biết chính xác thời gian."
"Đêm nay. 2 giờ sáng."
"Gấp vậy sao?" Lâm Sơ Họa lên tiếng.
"Cơ hội chỉ có một lần. Nếu bỏ lỡ, chúng sẽ lặn mất tăm." Hứa Sir nhìn Lâm Sơ Họa, ánh mắt có chút tò mò. "Vị này là..."
"Vợ tôi. Lâm Sơ Họa." Cố Thận giới thiệu ngắn gọn, tay vòng qua eo vợ đầy tính sở hữu.
"À, ra là Cố thiếu phu nhân. Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp. Quả là tài sắc vẹn toàn." Hứa Sir khách sáo.
Lâm Sơ Họa mỉm cười xã giao: "Hứa Sir quá khen."
Rời khỏi điểm hẹn bí mật - một quán cà phê cũ kỹ ở khu Cửu Long, Cố Thận và Lâm Sơ Họa lập tức lên kế hoạch.
"Đêm nay anh sẽ đích thân đi 'đón' lô hàng này." Cố Thận nói, mắt lóe lên tia sát khí.
"Em đi với anh."
"Không được. Quá nguy hiểm. Em ở lại khách sạn chờ tin."
"Cố Thận!" Lâm Sơ Họa gằn giọng. "Anh quên em là ai rồi sao? Em không phải loại phụ nữ yếu đuối cần anh che chở 24/24. Em có thể tự bảo vệ mình. Hơn nữa, em có thể hỗ trợ anh."
Cố Thận nhìn vợ, thấy sự kiên quyết trong mắt cô. Hắn biết không thể cản được.
"Được rồi. Nhưng em phải cải trang. Và tuyệt đối không được rời khỏi xe nếu không có lệnh của anh."
"Ok, Boss!" Lâm Sơ Họa nháy mắt.
Về đến biệt thự an toàn mà Cố gia sở hữu tại ngoại ô, Lâm Sơ Họa bắt đầu "biến hình". Cô thay bộ váy công sở bằng bộ đồ da bó sát màu đen, đi đôi bốt cao cổ hầm hố. Mái tóc dài được b.úi gọn, đội thêm chiếc mũ bảo hiểm full-face.
Cố Thận nhìn vợ, ngẩn người. Trong bộ đồ này, Lâm Sơ Họa trông như một nữ sát thủ chuyên nghiệp bước ra từ phim hành động, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm. Những đường cong cơ thể được tôn lên triệt để, khiến Cố Thận vừa tự hào vừa... ghen.
"Em mặc thế này... có gợi cảm quá không?" Cố Thận nhíu mày, giọng điệu chua loét.
"Gợi cảm mới dễ hành động chứ anh. Với lại, em đội mũ bảo hiểm mà, ai thấy mặt đâu." Lâm Sơ Họa cười khúc khích, vỗ vỗ vào chiếc mô tô phân khối lớn đang dựng trong gara. "Em sẽ lái chiếc này."
"Em biết lái Ducati?" Cố Thận ngạc nhiên tập 2.
"Chuyện nhỏ. Hồi ở Mỹ em từng tham gia câu lạc bộ mô tô mà."
Cố Thận lắc đầu chịu thua. Vợ hắn đúng là một kho tàng bí mật, càng khám phá càng thấy thú vị.
"Được rồi. Xuất phát thôi. Tống Nguyên, cậu dẫn đội 1 đi đường thủy. Tôi và Thái thái sẽ đi đường bộ."
"Rõ, Boss."
Đêm xuống, hai chiếc mô tô gầm rú lao đi trong màn đêm. Cố Thận dẫn đầu, Lâm Sơ Họa bám sát phía sau. Tiếng động cơ x.é to.ạc sự yên tĩnh của vùng ngoại ô.
Họ đến điểm tập kết gần cảng Batangas. Không khí nồng nặc mùi muối biển và dầu máy. Những container xếp chồng lên nhau như những ngọn núi sắt khổng lồ.
"Cẩn thận. Có lính gác." Cố Thận ra hiệu dừng lại, thì thầm qua bộ đàm gắn trên mũ bảo hiểm.
Lâm Sơ Họa gật đầu, rút khẩu M1911 ra, lên đạn "rắc" một tiếng giòn tan.
Họ lặng lẽ tiếp cận khu vực kho hàng số 4. Theo thông tin của Hứa Sir, lô hàng của Đỗ Diệu đang được tập kết ở đây.
Bên trong kho, ánh đèn vàng vọt hắt lên những khuôn mặt bặm trợn. Đỗ Diệu không có mặt, chỉ có tay sai của hắn - tên mặt sẹo Đao Bả đang chỉ đạo đám đàn em bốc hàng lên xe tải.
"Nhanh tay lên! Lão đại đang đợi ở trên núi. Chậm trễ là tao cắt gân chân chúng mày!" Đao Bả quát tháo.
Cố Thận ra hiệu cho Lâm Sơ Họa ở yên vị trí, còn mình thì luồn ra phía sau, chuẩn bị đ.á.n.h úp.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng động lạ vang lên. "Két..."
Lâm Sơ Họa giật mình quay lại. Một tên lính gác đang đứng ngay sau lưng cô, họng s.ú.n.g AK chĩa thẳng vào đầu.
"Đứng im! Bỏ s.ú.n.g xuống!" Hắn quát.
Lâm Sơ Họa bình tĩnh giơ hai tay lên, nhưng trong đầu đang tính toán tốc độ phản xạ.
"Đừng manh động." Giọng Cố Thận vang lên trong tai nghe. "Anh xử lý được."
"Đoàng!"
Một tiếng s.ú.n.g giảm thanh vang lên. Tên lính gác đổ gục xuống, trên trán xuất hiện một lỗ đạn nhỏ. Cố Thận bước ra từ bóng tối, họng s.ú.n.g còn bốc khói nhẹ.
"Đã bảo em ở yên trong xe mà." Hắn càu nhàu, nhưng tay thì kéo vợ về phía mình kiểm tra xem có bị thương không.
"Em xin lỗi. Hắn xuất hiện bất ngờ quá."
"Không sao là tốt rồi. Giờ thì... quậy tưng bừng lên nào!"
Cố Thận ném một quả l.ự.u đ.ạ.n khói vào giữa đám người Đao Bả. "Bùm!" Khói trắng mù mịt bốc lên.
"Có địch tấn công! Bắn!" Đao Bả hét lên.
Tiếng s.ú.n.g nổ vang trời. Cố Thận và Lâm Sơ Họa phối hợp ăn ý, một người b.ắ.n yểm trợ, một người di chuyển áp sát. Những viên đạn bay vèo vèo, tia lửa lóe lên trong màn khói.
Lâm Sơ Họa cảm thấy m.á.u trong người sôi lên. Đây mới là cuộc sống mà cô mong muốn, sát cánh bên người mình yêu, chiến đấu chống lại cái ác. Không phải là bác sĩ cầm d.a.o mổ, mà là nữ chiến binh cầm s.ú.n.g bảo vệ công lý.
"Đao Bả chạy rồi!" Lâm Sơ Họa hét lên khi thấy tên mặt sẹo nhảy lên một chiếc xe Jeep định tẩu thoát.
"Đuổi theo!"
Cố Thận và Lâm Sơ Họa nhảy lên mô tô, rồ ga phóng theo chiếc Jeep. Cuộc rượt đuổi nghẹt thở bắt đầu trên con đường ven biển quanh co.
