Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 77: Chiếc Rolex Định Mệnh, Nghi Vấn Huyết Thống

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:19

Cố Thận nhìn Lâm Sơ Họa, ánh mắt thâm trầm: "Tiểu Sơ, em thật sự muốn làm xét nghiệm DNA sao? Nếu kết quả... không như chúng ta mong muốn thì sao?"

Lâm Sơ Họa nắm tay hắn: "Anh sợ gì chứ? Dù A Viễn là con của anh hay của anh Cố Hạo, thì dòng m.á.u chảy trong người thằng bé vẫn là m.á.u nhà họ Cố. Hơn nữa, em tin vào trực giác của mình. A Viễn rất giống anh, từ ánh mắt đến cái mũi."

Cố Thận cười khổ: "Em không hiểu đâu. Chuyện này phức tạp hơn em nghĩ."

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt bên dưới.

"Mười năm trước, anh gặp mẹ của A Viễn... cũng chính là 'em' của quá khứ, trong một hoàn cảnh rất đặc biệt."

Lâm Sơ Họa im lặng lắng nghe. Cô biết "nguyên chủ" của thân xác này có một quá khứ bí ẩn mà cô chưa từng khám phá hết.

"Lúc đó anh bị kẻ thù truy sát, bị thương nặng, trốn vào một con hẻm nhỏ ở Cửu Long. Chính cô ấy đã cứu anh."

Cố Thận quay lại, ánh mắt hồi tưởng: "Cô ấy lúc đó... rất khác em bây giờ. Lạnh lùng, thực dụng, và... tham tiền."

"Tham tiền?" Lâm Sơ Họa ngạc nhiên.

"Đúng vậy. Cô ấy cứu anh, băng bó vết thương cho anh, nhưng ngay sau đó đã chĩa s.ú.n.g vào đầu anh, đòi tiền công."

Cố Thận cười khẽ, như đang nhớ lại một kỷ niệm vừa buồn cười vừa đáng nhớ.

"Anh lúc đó trên người không có tiền mặt, chỉ đeo một chiếc đồng hồ Rolex Air-King. Cô ấy đã giật lấy chiếc đồng hồ đó, nói là tiền t.h.u.ố.c men."

"Rolex Air-King?" Lâm Sơ Họa lẩm bẩm. Cô nhớ mang máng trong hộp trang sức của nguyên chủ có một chiếc đồng hồ nam cũ kỹ.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó anh ngất đi. Khi tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện. Cô ấy biến mất không dấu vết. Anh đã cho người tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy. Mãi đến một năm sau, cô ấy đột ngột xuất hiện, bế theo một đứa bé đỏ hỏn, nói là con của anh."

"Đó là A Viễn?"

"Ừ. Cô ấy giao A Viễn cho anh, rồi lại biến mất. Anh đã làm xét nghiệm DNA lúc đó, kết quả xác nhận A Viễn là con anh. Nhưng..."

Cố Thận ngập ngừng: "Nhưng anh và Cố Hạo là anh em song sinh cùng trứng. DNA của chúng tôi giống nhau đến 99.9%. Cho nên, kết quả xét nghiệm đó không thể phân biệt được đứa bé là con của ai."

Lâm Sơ Họa sững sờ. Hóa ra là vậy. Thảo nào Cố Thận luôn canh cánh trong lòng.

"Vậy tại sao anh lại nghi ngờ A Viễn là con của anh Cố Hạo?"

"Vì chiếc Rolex Air-King đó." Cố Thận thở dài. "Chiếc đồng hồ đó... thực ra là quà sinh nhật anh tặng cho Cố Hạo. Hôm đó anh mượn đeo vì đồng hồ của anh bị hỏng. Nếu cô ấy nhận nhầm anh là Cố Hạo thì sao?"

"Và còn một chuyện nữa. Đêm đó... anh bị thương rất nặng, mê man bất tỉnh. Anh không nhớ mình có... làm chuyện đó với cô ấy hay không."

Lâm Sơ Họa đỏ mặt. Chuyện này đúng là rắc rối thật.

"Nhưng dù sao thì A Viễn cũng đã gọi anh là Ba suốt bao năm nay. Tình cảm cha con không thể giả được."

"Anh biết. Anh yêu A Viễn hơn cả mạng sống của mình. Nhưng dư luận và đám cổ đông Cố thị sẽ không nghĩ vậy. Bọn họ cần một sự xác nhận rõ ràng."

Đúng lúc này, Tống Nguyên gõ cửa bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ.

"Boss, Thái thái. Tôi đã tìm được hồ sơ bệnh án cũ của cô Lâm... ý tôi là Thái thái, tại bệnh viện Cửu Long mười năm trước."

Lâm Sơ Họa và Cố Thận nhìn nhau. Đây có thể là chìa khóa giải mã bí mật.

Tống Nguyên mở hồ sơ ra, đọc: "Bệnh nhân Lâm Sơ Họa, nhập viện ngày... do sinh non. Đứa bé... nhóm m.á.u O."

"Nhóm m.á.u O?" Cố Thận nhíu mày. "Anh nhóm m.á.u A, Cố Hạo nhóm m.á.u B. Nếu A Viễn nhóm m.á.u O..."

Lâm Sơ Họa nhanh ch.óng tính toán trong đầu: "Nếu mẹ nhóm m.á.u O, bố nhóm m.á.u A hoặc B, con vẫn có thể nhóm m.á.u O nếu bố có kiểu gen dị hợp t.ử (AO hoặc BO). Nhưng nếu bố nhóm m.á.u AB thì con không thể nhóm m.á.u O."

"Cả anh và Cố Hạo đều không phải nhóm m.á.u AB." Cố Thận nói. "Vậy là về mặt lý thuyết, A Viễn có thể là con của bất kỳ ai trong hai chúng tôi."

Manh mối lại đi vào ngõ cụt.

"Khoan đã," Lâm Sơ Họa cầm lấy hồ sơ, chỉ vào một dòng chữ nhỏ ở góc dưới. "Ở đây có ghi chú: 'Bệnh nhân có vết sẹo mổ cũ ở bụng dưới bên phải'."

"Sẹo mổ ruột thừa?" Cố Thận đoán.

"Không, vị trí này... giống vết đạn b.ắ.n hơn." Lâm Sơ Họa sờ lên bụng mình. Đúng là có một vết sẹo mờ ở đó, cô cứ tưởng là sẹo mổ thẩm mỹ hoặc t.a.i n.ạ.n nhỏ nào đó của nguyên chủ.

"Vết đạn b.ắ.n?" Cố Thận kinh ngạc. "Cô ấy... từng bị b.ắ.n sao?"

Lâm Sơ Họa nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi ký ức của nguyên chủ. Những mảnh vỡ ký ức rời rạc hiện lên: Tiếng s.ú.n.g, m.á.u, sự đau đớn, và một người đàn ông...

"Em nhớ ra rồi!" Lâm Sơ Họa mở bừng mắt. "Đêm đó, không chỉ có anh bị thương. Cô ấy... cũng bị thương. Cô ấy đã đỡ đạn cho anh!"

Cố Thận chấn động. Hắn hoàn toàn không biết chuyện này.

"Nếu cô ấy đỡ đạn cho anh, chứng tỏ cô ấy quan tâm đến anh. Và đứa bé... chắc chắn là kết tinh của tình yêu, hoặc ít nhất là sự hi sinh."

Lâm Sơ Họa nhìn Cố Thận, ánh mắt kiên định: "Anh Thận, em tin A Viễn là con anh. Và em sẽ chứng minh điều đó. Không cần xét nghiệm DNA, em có cách khác."

"Cách gì?"

"Tìm lại chiếc Rolex Air-King đó. Em nhớ là em đã thấy nó ở đâu đó trong đống đồ cũ của nguyên chủ. Bên trong chiếc đồng hồ đó có khắc tên người sở hữu. Nếu là của anh Cố Hạo, sẽ khắc tên 'Hạo'. Nếu là của anh, sẽ khắc tên 'Thận'."

Cố Thận vỗ trán: "Đúng rồi! Sao anh không nghĩ ra nhỉ? Chiếc đồng hồ đó anh đã khắc tên Cố Hạo ở mặt sau nắp lưng."

"Vậy chúng ta chỉ cần tìm xem chiếc đồng hồ mà cô ấy lấy đi là chiếc nào. Nếu nó có khắc tên Hạo, thì cô ấy đã lấy đồng hồ của anh (lúc đó đang đeo đồng hồ của Hạo). Điều đó chứng tỏ người cô ấy gặp đêm đó chính là anh!"

Một tia hy vọng lóe lên.

"Tống Nguyên, lập tức về nhà cũ của Thái thái, lục tung mọi ngóc ngách lên, tìm cho ra chiếc đồng hồ đó!"

"Rõ, Boss!"

Tống Nguyên vội vã rời đi.

Cố Thận ôm chầm lấy Lâm Sơ Họa: "Em đúng là ngôi sao may mắn của anh."

"Chờ đã, đừng mừng vội." Lâm Sơ Họa nghiêm túc nói. "Nếu tìm được đồng hồ, chúng ta mới chỉ chứng minh được người cô ấy gặp là anh. Còn chuyện đứa bé... vẫn cần thêm bằng chứng."

"Nhưng ít nhất, chúng ta đã có manh mối."

Cố Thận hôn lên tóc cô, lòng tràn đầy hy vọng. Sóng gió gia tộc, bí mật huyết thống, tất cả sẽ sớm được phơi bày ra ánh sáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.