Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 78: Quá Khứ Mười Năm, Bóng Ma Của Nguyên Chủ
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:19
Tống Nguyên lái xe như bay về căn hộ cũ của Lâm Sơ Họa. Đây là nơi cô từng sống trước khi được Cố Thận đón về Cố gia. Căn hộ nhỏ nằm trong một khu chung cư cũ kỹ ở Cửu Long, tường bong tróc, hành lang tối tăm.
Hắn phá khóa cửa, bước vào. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Đồ đạc bên trong phủ một lớp bụi dày.
"Thái thái nói là trong hộp trang sức..." Tống Nguyên lẩm bẩm, bắt đầu lục lọi.
Hắn tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ dưới gầm giường. Mở ra, bên trong là vài món đồ trang sức rẻ tiền và... một chiếc đồng hồ Rolex dây kim loại đã xỉn màu.
"Tìm thấy rồi!" Tống Nguyên reo lên.
Hắn lật mặt sau chiếc đồng hồ lên, dùng đèn pin soi kỹ. Dưới lớp bụi bẩn và vết xước thời gian, dòng chữ khắc nhỏ xíu hiện ra: *Tang Gu Hao - Happy 20th Birthday*. (Tặng Cố Hạo - Chúc mừng sinh nhật tuổi 20).
"Là đồng hồ của Cố Hạo thiếu gia!"
Tống Nguyên kích động gọi điện cho Cố Thận: "Boss! Tìm thấy rồi! Là đồng hồ của Cố Hạo thiếu gia!"
Đầu dây bên kia, giọng Cố Thận run lên vì xúc động: "Tốt! Mang về đây ngay!"
Vậy là đã rõ. Đêm đó, người mà Lâm Sơ Họa (nguyên chủ) gặp và cứu chính là Cố Thận (người đang đeo đồng hồ của Cố Hạo).
Tại bệnh viện, Cố Thận cúp điện thoại, quay sang nhìn Lâm Sơ Họa với ánh mắt rực lửa: "Là anh! Người đêm đó là anh!"
Lâm Sơ Họa mỉm cười: "Em đã bảo mà. Trực giác của phụ nữ không bao giờ sai."
Nhưng nụ cười của cô chợt tắt khi cơn đau đầu của Cố Thận lại ập đến. Hắn ôm đầu, rên rỉ.
"Anh sao thế?"
"Đau... như b.úa bổ..."
Lâm Sơ Họa vội vàng đỡ hắn nằm xuống, tiếp tục châm cứu. Nhưng lần này, cơn đau dường như dữ dội hơn, kim châm cứu cũng chỉ có tác dụng tạm thời.
"Có gì đó không ổn." Lâm Sơ Họa lẩm bẩm. "Mạch tượng của anh rất lạ. Giống như... bị trúng độc mãn tính, nhưng lại bị kích thích bởi một yếu tố tâm lý nào đó."
Cô nhớ lại lời Tống Nguyên nói về "nguyên chủ". Cô ấy lạnh lùng, thực dụng, tham tiền. Tại sao một người như vậy lại đỡ đạn cho Cố Thận? Tại sao lại sinh con cho hắn rồi biến mất?
"Anh Thận, anh cố nhớ lại xem. Ngoài việc lấy chiếc đồng hồ, cô ấy còn nói gì với anh không?"
Cố Thận nhăn mặt, cố gắng lục lọi ký ức trong cơn đau: "Cô ấy nói... 'Mạng của anh là của tôi. Sau này tôi sẽ đến đòi nợ'."
"Chỉ vậy thôi?"
"Và... cô ấy có một hình xăm. Hình một con bướm đen ở sau gáy."
"Bướm đen?" Lâm Sơ Họa sờ lên gáy mình. Không có gì cả.
"Có thể cô ấy đã xóa nó đi." Cố Thận nói. "Hoặc... em không phải là cô ấy?"
Câu hỏi này khiến không khí trong phòng chùng xuống.
Lâm Sơ Họa biết mình không thể giấu mãi. Cô là một linh hồn xuyên không đến từ thế kỷ 21, nhập vào thân xác này. Cô có ký ức của nguyên chủ, nhưng không trọn vẹn.
"Anh Thận," Lâm Sơ Họa hít sâu một hơi, quyết định nói một nửa sự thật. "Con người ai cũng thay đổi. Sau khi sinh A Viễn, em đã bị trầm cảm, mất trí nhớ một thời gian. Có nhiều chuyện em không còn nhớ rõ."
"Em đã thay đổi rất nhiều. Từ một cô gái thực dụng trở thành một bác sĩ, một người vợ hiền. Anh có thích em bây giờ không?"
Cố Thận nhìn cô, ánh mắt dịu dàng trở lại: "Anh yêu em của hiện tại. Dù quá khứ có thế nào, anh cũng không quan tâm. Anh chỉ cần biết, em là người đang ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua sóng gió."
Lâm Sơ Họa cảm động, nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn.
Đúng lúc này, Tống Nguyên chạy vào phòng bệnh, thở hổn hển, trên tay cầm chiếc đồng hồ Rolex.
"Boss, đồng hồ đây!"
Cố Thận cầm lấy chiếc đồng hồ, ngón tay vuốt ve dòng chữ khắc sau lưng. Kỷ niệm về người anh trai song sinh ùa về, khiến mắt hắn cay cay.
"Hạo... Anh xin lỗi. Em đã không bảo vệ được anh."
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn trở nên kiên định.
"Tống Nguyên, liên hệ với báo chí. Tổ chức họp báo ngay lập tức. Tôi muốn công bố bằng chứng này. A Viễn là con tôi, và người phụ nữ đêm đó đã cứu tôi chính là Sơ Họa."
"Nhưng Boss, chỉ chiếc đồng hồ này liệu có đủ thuyết phục?" Tống Nguyên lo lắng.
"Còn một thứ nữa." Lâm Sơ Họa lên tiếng. "Em sẽ làm xét nghiệm DNA giữa A Viễn và... mẫu tóc của anh Cố Hạo (nếu còn lưu giữ) để loại trừ khả năng."
"Tóc của Hạo?" Cố Thận ngẩn người. "Anh còn giữ một lọn tóc của Hạo trong cuốn nhật ký cũ."
"Tuyệt vời!" Lâm Sơ Họa vỗ tay. "Nếu DNA của A Viễn không khớp hoàn toàn với Cố Hạo (dù là song sinh nhưng vẫn có những sai biệt nhỏ về di truyền học biểu sinh hoặc đột biến gen soma), cộng với chiếc đồng hồ này, chúng ta có thể lật ngược thế cờ."
"Làm ngay đi!"
Cả ba người bắt tay vào hành động. Một cuộc chiến truyền thông sắp nổ ra. Và bóng ma quá khứ của "nguyên chủ" cũng dần dần hiện rõ, mang theo những bí mật kinh hoàng mà Lâm Sơ Họa chưa từng ngờ tới.
