
Hương Vị Nhân Gian
Diệp Hạnh xui xẻo đến tận cùng, tỉnh dậy đã xuyên vào một gia đình cổ đại trọng nam khinh nữ.
Phụ thân ruột vừa qua đời, tổ phụ tổ mẫu liền lật mặt, muốn đuổi ba mẹ con nàng ra khỏi nhà, không cho một hạt thóc, chỉ để lại hai bàn tay trắng.
Nếu là Diệp Hạnh của trước kia, có lẽ chỉ biết khóc.
Nhưng hiện tại thì không.
Nàng dẫn mẫu thân và muội muội cứng rắn phản kích, đấu đến mức cả nhà kia gà bay chó sủa, đấu cho thôn trưởng cũng phải đau đầu, đấu cho dân làng không ai còn dám bắt nạt.
Chỉ là tranh đấu không thể nuôi sống cả đời.
Muốn người nhà ăn no mặc ấm, sống những ngày tháng yên ổn, Diệp Hạnh dứt khoát rời thôn, lên phủ thành mở một tiệm đồ ăn nho nhỏ.
Quế hoa tô lạc, song bì nãi, Mê hương cao… từng món từng món lan truyền khắp phủ thành, khách đến nối đuôi không dứt.
Ngay cả Thẩm Lang Quân xưa nay trầm ổn, kiệm lời, cũng thường xuyên ghé qua tiệm.
“Còn điểm tâm không?” “Thẩm Lang Quân muốn điểm tâm, hay muốn thứ khác?”
Diệp Hạnh cười hỏi, nhìn vành tai người đối diện lặng lẽ ửng đỏ.
Giữa khói lửa nhân gian, nàng không chỉ gây dựng được sinh kế, mà còn dệt nên một đoạn nhân duyên ngọt ngào, ấm áp.












