
Đứa Con Ta Bụng Mang Dạ Chửa Tự Mang Theo Lương Thảo
Lâm Thu Nhiên xuyên không về một gia đình nông dân thời cổ đại. Chồng của nguyên chủ đã tử trận, chỉ để lại cặp cha mẹ già và đứa con hơn hai tháng tuổi trong bụng cô.
May mắn thay, mẹ chồng là người thấu tình đạt lý, bà nói sẽ chuẩn bị sính lễ để cô tái giá, bảo cô bỏ đứa bé đi để dễ tìm hạnh phúc mới. Không bị ép phải sinh con bằng được, Lâm Thu Nhiên thở phào đồng ý.
Ngày thứ hai, mẹ chồng vừa ra khỏi cửa đã nhặt được một cây linh chi, bán được mười lượng bạc. Bà giao không thiếu một xu vào tay Lâm Thu Nhiên và nói: "Có thêm chút bạc này, ngày sau con sống cũng dễ dàng hơn."
Ngày thứ ba, Lâm Thu Nhiên ra vườn sau cuốc đất, đào được một chiếc hộp gỗ, bên trong lại chứa đầy vàng. Mẹ chồng bảo: "Của con đào được thì con cứ mang đi."
Suy đi tính lại, Lâm Thu Nhiên quyết định sinh đứa bé này ra.
————
Tưởng Tư Tiệp xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nữ chính trong đó.
Trong truyện, tin tử trận của nam chính truyền về quê nhà, người vợ mới cưới của anh ta chẳng nói chẳng rằng đã phá thai rồi tái giá. Sau này nam chính trở về, nhà chỉ còn lại hai ngôi mộ cô quạnh, chính nữ chính (Tưởng Tư Tiệp) đã ở bên cạnh giúp anh vượt qua giai đoạn khốn khó đó.
Tưởng Tư Tiệp định bụng đến quê nhà nam chính để thử vận may trước, ai ngờ lại thấy cha mẹ nam chính mặt mày hồng hào, bên cạnh họ là một phụ nữ trẻ đang mang thai bụng vượt mặt.
Tưởng Tư Tiệp: "?"
Một năm sau, cô ta không cam lòng quay lại nhìn, cha mẹ nam chính vẫn còn khỏe mạnh, người phụ nữ kia đã mặc gấm vóc, đứa trẻ thì ngoan ngoãn đáng yêu.
Tưởng Tư Tiệp: "??"
Lại qua hai năm nữa, cô ta vẫn không bỏ cuộc, từ xa nhìn thấy vị nam chính vốn dĩ phải sát phạt quyết đoán trong sách, nay tay bế con, chân chạy theo dỗ dành vợ.
Tưởng Tư Tiệp: "???"












