Kẻ Được Chọn Trong Đêm Loạn - Chương 4: Nói Rõ Trước Điện

Cập nhật lúc: 24/08/2026 05:05

Thừa An đế ngồi trên long ỷ, trông uy nghiêm hơn cái đêm ở quân doanh, mà cũng mỏi mệt hơn. Tạ Hành đứng đầu hàng võ tướng, thấy ta bước vào, ánh mắt phức tạp.

"Thẩm Tri Vi, Tiêu Lệnh Nghi," Thừa An đế mở lời, "các ngươi quỳ cầu kiến trẫm, là vì việc gì?"

Tiêu Lệnh Nghi dập đầu: "Bệ hạ, thần nữ muốn hỏi bệ hạ, di chiếu của tiên đế, là do ai đưa tới tay bệ hạ?"

Thừa An đế cau mày: "Đương nhiên là..."

"Là Thẩm Tri Vi và Tiêu Lệnh Nghi." Ta tiếp lời, giọng trong trẻo, vang vọng giữa đại điện trống trải. "Dân nữ Thẩm Tri Vi, đêm rằm tháng chín năm Thiên Khải thứ mười bảy, cùng Thất công chúa Tiêu Lệnh Nghi, theo cống ngầm trong cung ra khỏi thành, trải qua ba canh giờ, đưa di chiếu truyền ngôi của tiên đế đến quân doanh Vinh Vương. Tướng giữ cửa Bắc Chu Hiển, thống lĩnh thân vệ của Vinh Vương là Triệu Mãng, đều có thể làm chứng."

Trong điện nhốn nháo cả lên.

Tạ Hành bước ra: "Bệ hạ, Thẩm cô nương..."

"Tạ hầu gia," ta ngắt lời hắn, "dân nữ cả gan, muốn hỏi thêm một câu. Dân nữ và Thất công chúa đưa chiếu, có trái lễ pháp chỗ nào? Có tổn hại thanh bạch chỗ nào?"

Tạ Hành nghiến răng: "Nàng đang đêm ra khỏi cung..."

"Ra khỏi cung là để đưa chiếu."

"Nàng đi cùng quân đội..."

"Đi cùng là để giữ chiếu."

"Nàng..."

"Tạ hầu gia," ta chợt cười, "ngài luôn miệng nói là vì danh tiết của ta. Nhưng dân nữ muốn hỏi, danh tiết của dân nữ, là của dân nữ, hay là của Tạ hầu gia?"

Tạ Hành đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

Ta quay sang Thừa An đế, dập đầu thật mạnh: "Bệ hạ, dân nữ không cần hư danh, cũng không cần sự 'bảo vệ' của Tạ hầu gia. Dân nữ chỉ cầu một việc — xin bệ hạ nói rõ trước mặt thiên hạ, di chiếu truyền ngôi này, là ai đưa đến."

"Còn có thần nữ." Tiêu Lệnh Nghi cũng dập đầu. "Thần nữ không muốn gả sang phiên quốc, cũng không muốn hạ giá cho công thần. Thần nữ chỉ muốn bệ hạ thừa nhận, tiên đế giao phó giang sơn này cho bệ hạ, là thông qua tay thần nữ. Thần nữ không phải phế vật, không phải gánh nặng, thần nữ là công thần của giang sơn này."

Trong điện lặng ngắt như tờ.

Ngón tay Thừa An đế khẽ gõ lên long ỷ, đó là thói quen khi người suy nghĩ. Hồi lâu, người cất tiếng: "Tạ Hành, ngươi có biết tội không?"

Tạ Hành quỳ sụp xuống: "Thần... thần không biết."

"Ngươi mạo nhận công lao, lừa trên dối dưới," giọng Thừa An đế không giận mà uy, "chuyện Thẩm Tri Vi và Tiêu Lệnh Nghi đưa chiếu, trẫm vốn định trọng thưởng, là ngươi lấy cớ 'danh tiết' khuyên trẫm giấu đi. Thứ ngươi giữ không phải danh tiết của họ, mà là thể diện của chính ngươi, là cái quy củ 'nữ nhân không được can chính' trên chốn triều đường này!"

Mặt Tạ Hành xám như tro.

Thừa An đế đứng dậy, bước xuống thềm rồng, tự tay đỡ ta và Tiêu Lệnh Nghi lên.

"Ngôi vị này của trẫm, là hai người các ngươi lấy mạng đổi về. Trẫm mà đến thừa nhận cũng không dám, thì cái hoàng đế này, không làm cũng được."

Người quay sang quần thần, cất giọng vang: "Truyền chỉ của trẫm —"

"Thất công chúa Tiêu Lệnh Nghi, trung dũng quả cảm, hộ chiếu có công, tấn phong Trưởng công chúa, ban hiệu 'Thừa An', lĩnh chức Thiếu khanh Tông Nhân phủ, nắm quyền giám sát hậu cung."

"Nữ nhi của Thẩm Sùng là Thẩm Tri Vi, trí dũng song toàn, dâng chiếu cần vương, phong Thanh Bình huyện chúa, ban phủ đệ, thực ấp nghìn hộ, vào bộ Công, giữ chức Chủ sự ty Doanh Thiện."

"Định Bắc Hầu Tạ Hành, mạo công giấu báo, phạt bổng lộc ba năm, cắt một nửa phong địa, đóng cửa suy xét lỗi mình một tháng."

Ta quỳ dưới đất, nghe xong chỉ dụ, khóe mắt bỗng nóng lên.

Không phải vì cái phong hào huyện chúa.

Mà vì câu "vào bộ Công, giữ chức Chủ sự ty Doanh Thiện".

Ta có thể làm quan rồi. Ta có thể không dựa vào phụ thân, không dựa vào huynh trưởng, không dựa vào phu quân, tự mình kiếm lấy một phần bổng lộc, tự mình dựng lấy một nóc nhà.

Tiêu Lệnh Nghi nắm lấy tay ta, tay nàng đang run, nhưng giọng thì vững vàng: "Tri Vi, chúng ta thắng rồi."

7

Trong cái tháng Tạ Hành đóng cửa suy xét lỗi mình, kinh thành xảy ra mấy chuyện mới lạ.

Thanh Bình huyện chúa Thẩm Tri Vi, ngày đầu tiên nhậm chức ở ty Doanh Thiện bộ Công, đã chỉ ngay ra chỗ sai trong bản đồ cống ngầm thoát nước của hoàng cung — đó là con đường nàng từng bò qua, nàng thuộc hơn bất cứ ai.

Thừa An Trưởng công chúa Tiêu Lệnh Nghi, vụ án đầu tiên xử ở Tông Nhân phủ chính là lật lại cái c.h.ế.t của mẫu phi nàng. Mụ ma ma năm xưa đẩy mẫu phi nàng xuống giếng, nay đã già đến mức không đi nổi, bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay bên miệng giếng trong lãnh cung.

Còn ta, vào ngày dọn đến phủ huyện chúa bệ hạ ban cho, nhận được một phong thư.

Tạ Hành viết.

Trong thư nói, hắn biết mình sai rồi. Hắn nói hắn không hiểu, vì sao hắn một lòng vì tốt cho ta, mà ta lại không cần. Hắn nói hắn có thể đợi, đợi đến khi ta hồi tâm chuyển ý.

Ta đốt bức thư.

Thị nữ hỏi ta: "Huyện chúa, Tạ hầu gia trẻ tuổi tài cao, người thật sự không cho ngài ấy một cơ hội sao?"

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong sân phủ huyện chúa trồng một cây quế hoa, là mẫu thân ta bứng sang. Mẫu thân nói, Vi Vi, sau này đây là nhà của con, con muốn gả thì gả, không muốn gả thì cứ giữ lấy cái cây này mà sống.

"Ta cho hắn cơ hội rồi," ta nói, "vào lúc hắn chọn 'bảo vệ' ta thay vì 'tôn trọng' ta, ta đã cho hắn cơ hội. Là tự hắn không nắm lấy."

"Vậy sau này người..."

"Sau này?" Ta cười. "Sau này ta sẽ xây một cây cầu. Quan đạo từ kinh thành ra ngoại ô phía bắc, cứ đến mùa mưa là lầy lội, dân chúng khổ không kể xiết. Ta đã tính xong bản vẽ, sang xuân năm sau là có thể khởi công."

Thị nữ gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Ta không giải thích thêm.

Có những con đường, không cần người khác hiểu. Tự ta biết, đó là con đường ta đã quyết đi từ lúc bò ra khỏi đường cống ngầm ấy.

Vĩ thanh

Năm Thừa An thứ ba, cầu "An Dân" do Thanh Bình huyện chúa Thẩm Tri Vi chủ trì xây dựng hoàn công. Ngày thông cầu, nàng đứng nơi đầu cầu, mặc triều phục nữ quan tứ phẩm, nhận lễ bái của bách tính.

Thừa An Trưởng công chúa Tiêu Lệnh Nghi đích thân viết tên cầu, nét b.út sắc bén, như chính con người nàng.

Có người hỏi Thẩm Tri Vi: "Huyện chúa, vì sao người không xuất giá?"

Nàng đáp: "Ta lấy rồi. Ta gả cho giang sơn này, gả cho công danh do chính ta giành lấy. Thứ ấy so với lời hứa của bất cứ nam nhân nào, đều chắc chắn hơn."

Còn Tạ Hành, về sau cưới một tiểu thư thế gia ôn nhu hiền thục. Nghe nói vị phu nhân ấy chưa từng bước chân ra khỏi cổng phủ, chưa từng gặp nam nhân ngoài nhà, danh tiết trong sạch như một tờ giấy trắng.

Tạ Hành rất hài lòng.

Chỉ là thi thoảng lúc say rượu, hắn sẽ nhớ đến cô nương xách hộp thức ăn vào cung năm ấy, nhớ đến đôi mắt bình tĩnh phân tích cục diện trong đường cống ngầm, nhớ đến dáng nàng quỳ ngoài cửa cung, sống lưng thẳng tắp.

Rồi hắn sẽ uống say thêm chút nữa.

Bởi rốt cuộc hắn cũng hiểu ra, thứ hắn đ.á.n.h mất, không phải một người vợ.

Mà là một người, hắn chưa bao giờ xứng đáng.

(Cô nương ấy, vốn dĩ chưa bao giờ nên chỉ là phu nhân của một ai đó)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.