Kẻ Dưới Tầng Hầm - Chương 1: Nồi Súp Đêm Kỷ Niệm

Cập nhật lúc: 20/08/2026 11:00

CHƯƠNG 1: NỒI SÚP ĐÊM KỶ NIỆM

Cơn ớn lạnh từ sống lưng dọc thẳng lên đại não. Thìa súp nóng hổi đã chạm vào môi tôi, nhưng hai hàm răng tôi cứng đờ, không cách nào hé ra được.

"Sao thế em? Nóng quá à?"

"Minh Triết" đứng trước mặt tôi khẽ nhướng mày. Ánh đèn led trong bếp hắt xuống gương mặt anh, tạo thành những khoảng tối âm u dưới hốc mắt. Vẫn là gương mặt vuông chữ điền góc cạnh, vẫn là nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt trái, vẫn là giọng nói trầm ấm mà tôi đã nghe suốt 5 năm qua.

Nhưng không hiểu sao, lúc này nhìn nụ cười của anh, tôi lại thấy nó cứng đờ như một lớp mặt nạ da người được đắp vội.

"À... không." Tôi cố ép bản thân phát ra âm thanh bình thường nhất có thể, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đã đập loạn như gõ trống. "Tự nhiên em thấy hơi nhói ở bụng. Chắc là đau dạ dày tái phát rồi."

Nói rồi, tôi cố tình trượt tay. Chiếc bát sứ rơi bộp xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Nước súp màu trắng sữa vương vãi khắp nơi, b.ắ.n cả lên chiếc váy ngủ màu trắng của tôi.

"Ôi, em xin lỗi, em vụng về quá..." Tôi luống cuống ngồi xuống, định nhặt những mảnh vỡ.

"Đừng động vào! Để anh làm cho, xước tay bây giờ."

Anh vội vàng can ngăn, cúi người xuống thu dọn đống đổ nát. Tôi đứng lùi lại một bước, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh. Đột nhiên, một chi tiết nhỏ nhặt như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đầu tôi.

Anh đang cầm chiếc khăn lau bằng tay trái.

Minh Triết của tôi bị tật ở tay trái từ nhỏ do một tai nạn, anh luôn thuận tay phải một cách tuyệt đối. Ngay cả việc cầm đũa hay ký giấy tờ, anh chưa từng dùng tay trái. Nhưng người đàn ông trước mặt tôi lúc này lại đang lau sàn bằng tay trái một cách cực kỳ thành thục và điêu luyện.

Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán tôi. Tôi lén lùi thêm một bước, nhìn xuống cổ tay trái của anh ta khi anh ta vươn tay vớ lấy mảnh vỡ xa nhất.

Trống rỗng. Chỗ đó da dẻ nhẵn nhụi.

Vết sẹo dài 5 centimet do khóa kéo cặp sách rạch phải hồi cấp ba của Minh Triết... hoàn toàn biến mất rồi.

"Em yêu, em sao thế? Mặt em xanh mét kìa."

Hắn bỗng nhiên đứng bật dậy, khoảng cách giữa tôi và hắn chỉ còn chưa đầy nửa mét. Hắn đưa bàn tay - bàn tay không có vết sẹo - định sờ lên trán tôi để kiểm tra nhiệt độ.

"Em... em vào nhà vệ sinh một chút!"

Tôi né tránh cái chạm của hắn một cách khéo léo, xoay người chạy như bay vào nhà vệ sinh ở tầng một, chốt cửa lại. Khóa hai vòng.

Tôi ngồi sụp xuống bồn cầu, hai tay run rẩy mở lại tin nhắn trong điện thoại. Bức ảnh đó vẫn ở đó. Người đàn ông trong góc tối phía sau rèm cửa vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu xen lẫn điên dại.

Kẻ đang ở ngoài kia là ai? Nếu hắn không phải Minh Triết, vậy chồng tôi đang ở đâu? Tại sao hắn lại có gương mặt giống chồng tôi đến 99,9% như vậy? Biệt thự vùng ngoại ô này chúng tôi mới chuyển đến chưa đầy một tháng, xung quanh không có hàng xóm, điện thoại thì sóng chập chờn.

Ting.

Điện thoại lại nảy lên một thông báo mới. Vẫn là số điện thoại nặc danh đó.

“Hắn chuẩn bị lên tầng hai xem con trai chúng ta rồi. Nếu cô muốn cứu con, và muốn biết sự thật, hãy cầm theo con d.a.o gọt hoa quả trong tủ kính phòng khách. Đi xuống hầm ngầm cũ sau nhà kho ngay lập tức. Tôi ở dưới này.”

Cùng lúc đó, từ bên ngoài cửa nhà vệ sinh, tiếng bước chân nặng nề của "chồng" tôi vang lên, hướng thẳng về phía cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi đứa con trai 8 tháng tuổi của tôi đang ngủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.