Kẻ Dưới Tầng Hầm - Chương 2: Kẻ Dưới Tầng Hầm

Cập nhật lúc: 20/08/2026 12:00

CHƯƠNG 2: KẺ DƯỚI TẦNG HẦM

Tiếng bước chân của kẻ giả mạo nện từng nhịp "bịch... bịch..." lên cầu thang gỗ, hướng thẳng về phía phòng ngủ của con trai tôi. Mỗi một tiếng động như một nhát b.úa bổ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.

Tôi không có thời gian để chần chừ nữa. Nếu hắn phát hiện ra đứa bé không bị hôn mê bởi nồi súp, hoặc nếu hắn định làm hại thằng bé...

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u để ép mình tỉnh táo, nhẹ nhàng vặn chốt cửa nhà vệ sinh. Hành lang bên ngoài tối tăm và vắng lặng. Tôi nhìn lướt qua phòng khách, tiến đến tủ kính một cách nhanh nhất và im lặng nhất có thể, vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả bằng thép bén ngót găm c.h.ặ.t vào tay.

Hơi lạnh của cán d.a.o truyền qua lòng bàn tay giúp tôi lấy lại chút dưỡng khí. Tôi lách người ra cửa sau, đi vòng qua dãy hành lang hẹp dẫn tới căn nhà kho chứa đồ cũ ở góc vườn.

Đêm vùng ngoại ô tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng côn trùng kêu râm ran bỗng im bặt khi tôi bước qua. Gió thổi qua những tán cây xào xạc, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn khuất lấp. Trước mắt tôi, cánh cửa gỗ của nhà kho bám đầy bụi bặm, khép hờ.

Tôi đẩy cửa bước vào. Mùi ẩm mốc và mùi gỗ mục xộc thẳng vào mũi. Theo chỉ dẫn của tin nhắn, tôi gạt đống t.h.ả.m cũ nát ở góc phòng ra. Một cánh cửa sập bằng sắt hoen gỉ hiện ra dưới sàn, bên trên có một vòng xích lớn nhưng không khóa.

Tim tôi đập thình thịch, tôi dùng hết sức bình sinh nhấc cánh cửa sập lên. Một lối đi tối tăm, sâu hoắm dẫn xuống lòng đất, bốc lên mùi khí lạnh lẽo rợn người.

Tôi bật đèn flash điện thoại, bám vào thành thang tre cũ kỹ, run rẩy bước xuống từng bậc.

Dưới tầng hầm ngầm này rộng hơn tôi tưởng. Ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại quét qua những bức tường gạch loang lổ vết ố vàng.

"Ai... Ai đó? An Nhiên... phải không?" Một giọng nói thều thào, khàn đặc vang lên từ góc tối nhất của căn hầm.

Tôi giật b.ắ.n mình, giơ cao điện thoại hướng về phía phát ra âm thanh.

Luồng sáng rọi thẳng vào một góc tường. Ở đó, một người đàn ông đang ngồi bệt dưới nền đất ẩm ướt. Anh ta gầy gò đến mức trơ xương, râu tóc dài xồm xoàm, quần áo trên người rách rưới bẩn thỉu. Một sợi xích sắt to bằng cổ tay xích c.h.ặ.t lấy cổ chân anh ta vào chiếc cột trụ bằng xi măng giữa hầm.

Nhưng khi anh ta nheo mắt né tránh ánh sáng gay gắt và ngẩng đầu lên, tôi đã thét nghẹn trong cổ họng.

Gương mặt đó... dù hốc hác, dù dính đầy bùn đất và vết m.á.u khô, nhưng chính là gương mặt của Minh Triết! Trên đuôi mắt trái của anh ta có một nốt ruồi nhỏ, và khi anh ta giơ tay lên che mắt, tôi nhìn thấy rất rõ trên cổ tay phải của anh ta: một vết sẹo dài năm centimet, lồi lên xù xì.

"An Nhiên... Anh đây..." Người đàn ông dưới đất bật khóc nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt bẩn thỉu. "Hắn... hắn có làm gì em không? Con chúng ta thế nào rồi?"

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay cầm d.a.o run lên bần bật: "Anh... anh thực sự là Minh Triết? Vậy kẻ ở trên nhà..."

"Hắn là Minh Huy!" Kẻ bị xích nghiến răng, ánh mắt hiện lên vẻ căm hận tột cùng lẫn sợ hãi. "Hắn là đứa em trai sinh đôi bị tâm thần phân liệt của anh. Từ nhỏ hắn đã bị nhốt ở viện tâm thần dòng họ biệt lập dưới quê. Nửa năm trước, hắn trốn viện, lẻn vào nhà đ.á.n.h ngất anh rồi xích anh ở đây. Hắn dùng danh tính của anh, tiêu tiền của anh, và... và ngủ cùng vợ của anh!"

Đầu óc tôi như nổ tung. Nửa năm qua, người đàn ông dịu dàng ôm tôi mỗi tối, người đàn ông cùng tôi đón đứa con chào đời... lại là một kẻ tâm thần biến thái giả dạng chồng tôi?

"Nhiên... cứu anh... Chìa khóa xích ở trong túi áo khoác của hắn..." Minh Triết thật bò rạp dưới đất, cố vươn tay về phía tôi. "Hắn đổi căn biệt thự xa xôi này là để dễ bề hành hạ anh và quản lý em. Mau cứu anh lên, chúng ta phải chạy trốn khỏi đây!"

Tôi nhìn sợi xích sắt kiên cố, rồi nhìn gương mặt đáng thương của chồng mình. Nước mắt tôi trào ra, tôi bước tới một bước, định nói rằng tôi sẽ tìm cách c.h.ặ.t xích.

Cạch.

Tiếng động phát ra từ phía đỉnh đầu, ngay chỗ cánh cửa sập bằng sắt.

Ánh sáng flash điện thoại của tôi bỗng quét trúng một bóng đen đang từ từ bò xuống chiếc thang tre.

Kẻ giả mạo trên nhà đã xuống đây. Hắn không đi lên phòng con trai, hắn đã lừa tôi!

"Ồ, em yêu."

Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên giữa không gian chật hẹp của hầm ngầm, nhưng lần này nó mang theo một âm điệu lạnh lẽo bỡn cợt đến gai người. Hắn bước xuống bậc thang cuối cùng, đứng hiên ngang dưới ánh sáng lờ mờ, trên tay cầm một chiếc đèn pin cỡ lớn.

Hắn rọi thẳng đèn vào mặt tôi, nụ cười trên môi ngoác rộng đến tận mang tai:

"Nửa đêm không ngủ, em cầm d.a.o xuống đây tìm ai? Tìm... con quỷ bị xích này sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Dưới Tầng Hầm - Chương 2: Chương 2: Kẻ Dưới Tầng Hầm | MonkeyD