Kế Hoạch Bắt Cá Của Anh It - 4
Cập nhật lúc: 04/08/2026 00:01
Tôi vò đầu bứt tóc, ấm ức gõ bậy gõ bạ trên bàn phím.
Màn hình lại hiện lên #VALUE! đỏ lòm như đang cười nhạo trí tuệ của tôi.
"Anh Cố Mặc..."
Tôi méo xẹo mồm, quay sang nhìn hắn bằng đôi mắt cún con tội nghiệp:
"Tôi là dân làm nội dung, dân sáng tạo nghệ thuật..."
"Tôi sinh ra là để viết lên những vần thơ, chứ không phải để viết mấy cái hàm cộc lốc này!"
Cố Mặc chống cằm nhìn tôi, khóe môi khẽ uốn cong:
"Vậy à?"
"Nhưng không qua môn Tin này thì tấm bằng tốt nghiệp của em cũng biến thành thơ đấy."
Hắn tiến lại gần, cúi người xuống, lấy chiếc b.út chì gõ nhẹ lên trán tôi một cái rõ đau.
"Tập trung vào."
"Anh viết lại cú pháp một lần nữa. Không hiểu chỗ nào thì hỏi."
Cố Mặc kéo ghế ngồi sát bên cạnh tôi.
Hắn kiên nhẫn giảng giải từng bước một.
Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên bên tai, chậm rãi, rõ ràng.
Ánh đèn bàn chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn, hàng mi dài đổ bóng xuống đôi mắt sâu thăm thẳm.
Nghiêm túc. Kiên nhẫn. Và cực kỳ cuốn hút.
Tôi nhìn ngơ ngác, không biết từ lúc nào đã quên mất những dòng code trên màn hình.
Chỉ mải mê ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt hắn.
Tên hồ ly này... công nhận là đẹp trai thật.
"Hiểu chưa?"
Cố Mặc bất ngờ quay sang.
Ánh mắt hai đứa va vào nhau ở khoảng cách chưa đầy mười centimet.
Tôi giật mình, cuống quýt cúi gầm mặt xuống, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Hiểu... hiểu rồi!" Tôi nói dối không chớp mắt.
Cố Mặc nhìn biểu cảm bối rối của tôi, khẽ cười thấp trong cổ họng.
Hắn giơ tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu tôi một cái.
Mái tóc tôi bị hắn vò rối tung, nhưng cảm giác lòng bàn tay ấm áp của hắn truyền qua từng sợi tóc lại làm toàn thân tôi tê dại.
"Ngoan. Giải nốt bài này rồi nghỉ."
Giọng hắn dịu dàng đến mức tan chảy.
Tôi gục mặt xuống bàn, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng như lửa đốt.
Ch ết rồi.
Tấm "bình phong" kiên cường này... hình như bắt đầu có dấu hiệu bị rạn nứt mất rồi!
06.
Đêm đó, tôi nằm lăn lộn trên chiếc giường êm ái ở nhà Cố Mặc.
Trằn trọc mãi không ngủ được.
Cảm giác bàn tay ấm áp của hắn vò tóc tôi lúc tối cứ lảng vảng trong đầu.
Tôi gõ nhẹ vào đầu mình hai cái.
Lạc Ngôn ơi Lạc Ngôn, mày tỉnh táo lại đi!
Đừng có để vài ba cái hành động thả thính dạo của tên hồ ly đó làm cho lú lẫn!
Phải nhớ lại lý do vì sao mày lại ghét hắn đến thế chứ!
Tôi nhắm mắt lại, ký ức thời cấp ba và năm nhất đại học lập tức ùa về như một bộ phim truyền hình dài tập.
Năm đó, chị Lạc Dao nhà tôi là Hoa khôi nổi tiếng khắp vùng.
Còn Cố Mặc, tên học bá CNTT mặt lạnh này, đã bắt đầu chiến dịch "rình rập" quanh chị ấy.
Là một người em gái mẫu mực, tôi đã lập ra kế hoạch "Bảo vệ Hoa khôi" tối mật.
Lần đầu tiên.
Cố Mặc gửi một hộp bánh ngọt cao cấp đến KTX cho chị Lạc Dao.
Tôi đ.á.n.h hơi thấy mùi nguy hiểm, lập tức chặn đường shipper ngay cổng.
Tôi dứt khoát tráo hộp bánh ngọt đắt đỏ đó thành một túi... bánh bao nhân hẹ mua ở cổng trường.
Sau đó tự mình ôm hộp bánh ngọt về phòng ăn sạch bách.
Lần thứ hai.
Cố Mặc nhờ người gửi cho chị tôi một xấp tài liệu ôn thi.
Tôi nghi ngờ bên trong có giấu thư tình hoặc mật thư thả thính.
Nên tôi nhẹ nhàng tráo xấp tài liệu đó thành... bộ đề thi Olympic Toán cấp quốc gia nâng cao.
Sau đó, tôi tự hào chứng kiến chị gái mình ôm đầu than trời vì tưởng Cố Mặc đang ngầm chê trí tuệ của chị ấy.
Càng nghĩ, tôi càng thấy mình đúng là một thiên tài tình báo.
Một tấm bình phong bằng thép không gỉ!
Nhưng đỉnh cao của sự cản đường phải kể đến vụ án con Husky.
Năm nhất đại học.
Tôi nghe đồn Cố Mặc là đứa cực kỳ sợ động vật, đặc biệt là mấy con nhiều lông.
Thế nhưng, chẳng hiểu sao dạo đó ngày nào hắn cũng dắt một con Husky ngáo ngơ đi dạo qua lại dưới sảnh KTX nữ.
Rõ ràng là lấy cớ dắt ch.ó để rình chị Lạc Dao đi học về!
Đã thế, con Husky đó tên là "Mực Ống".
Một cái tên vừa dở hơi vừa ngáo ngơ, đúng chuẩn phong cách của tên chủ nó.
Thấy Cố Mặc dắt ch.ó đi vơ vẩn dưới sân, tôi lập tức bế con mèo mướp hung dữ của chị phòng bên xuống dọa.
Quả nhiên!
Con Husky vừa thấy con mèo bèn hú lên một tiếng thất thanh, nhảy tót lên ôm c.h.ặ.t lấy chân Cố Mặc.
Cố Mặc thì mặt cắt không còn một giọt m.á.u, vừa giữ con ch.ó vừa nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Lúc đó, tôi đứng trên bậc tam cấp, khoanh tay cười ha hả:
"Cố Mặc! Muốn tán chị tôi thì phải bước qua xác tôi và con mèo này trước đã!"
Nhớ lại cảnh tượng đó, tôi ở trên giường tủm tỉm cười một mình.
Thấy chưa?
Từ trước đến nay, tôi luôn là cái gai trong mắt hắn.
Là kẻ phá hỏng vô số phi vụ thả thính của hắn với chị Lạc Dao.
Thế mà bây giờ, hắn lại giả vờ dịu dàng với tôi, lại còn kiên nhẫn dạy tôi học Tin.
Tôi bật ngồi dậy, vỗ đốp một cái vào đùi.
Chắc chắn rồi!
Hắn đang dùng chiến thuật "mưa dầm thấm lâu", chiêu mộ tôi làm gián điệp hai chiều!
Giả vờ tốt với tôi, để tôi mủi lòng rồi tuồn thông tin của chị Lạc Dao cho hắn!
Cố Mặc ơi Cố Mặc.
Tâm xà khẩu Phật như anh, còn lâu mới qua mắt được chiến sĩ Lạc Ngôn này!
07.
Vừa vạch trần được âm mưu "mưa dầm thấm lâu" của Cố Mặc trong đầu, tôi tự tin ngút ngàn.
Được lắm Cố Mặc.
Để xem tên hồ ly nhà anh còn bài gì tung ra nữa!
Trưa hôm sau, khi tôi đang nằm ườn trên sofa lướt TikTok, tiếng cửa căn hộ mở ra.
"Gâu! Gâu gâu!"
