Kế Hoạch Bắt Cá Của Anh It - 5
Cập nhật lúc: 04/08/2026 00:01
Một tiếng sủa vang dội dội thẳng vào màng nhĩ tôi.
Tôi giật mình ngẩng đầu lên.
Cố Mặc bước vào, tay dắt theo một sợi dây xích màu đỏ.
Ở đầu dây bên kia... là một con Husky to đùng, lông đen trắng, mắt xanh lé, mặt ngáo ngơ đến mức không thể ngáo hơn.
Là "Mực Ống"!
Con ch.ó huyền thoại từng bị con mèo mướp nhà KTX đuổi cho chạy trối ch.ết năm ngoái!
Tôi nhảy phắt từ trên sofa xuống, lập tức vào tư thế phòng thủ.
Tên này có ý gì đây?
Biết tôi là kẻ thù số một, lại còn dắt ch.ó về để đe dọa sinh hoạt của tôi sao?
Tôi chỉ vào con Husky, hất cằm nhìn Cố Mặc:
"Này Cố Mặc! Anh dắt con quái vật này về làm gì?"
"Trong Bảng Quy Tắc... à quên, chung cư này cấm nuôi động vật hung dữ!"
Cố Mặc thong thả tháo dây xích, ánh mắt thản nhiên:
"Bố mẹ anh đi du lịch, nhờ trông vài ngày."
"Nó lành lắm, không c.ắ.n người đâu."
"Lành cái đầu anh!" Tôi bĩu môi. "Năm ngoái nó còn định nhảy vào cào tôi đấy nhé!"
Thế nhưng, lời tôi vừa dứt.
Con Mực Ống vừa ngẩng đầu lên thấy tôi, hai con mắt lé của nó lập tức sáng rực như vơ được vàng.
"Gâu!"
Nó không hề gầm hừ.
Nó cũng không hề có biểu hiện hung dữ của một con quái vật như tôi vừa gán ghép.
Trái lại, cái đuôi to bự của nó bắt đầu ngoáy tít thò lò như cánh quạt máy bay.
"Lạch bạch lạch bạch!"
Nó lao thẳng về phía tôi với tốc độ xé gió.
Tôi hoảng hốt nhắm tịt mắt, giơ hai tay lên đỡ:
"Cứu tôi! Nó ám sát tôi kìa!"
Nhưng nỗi đau bị c.ắ.n trong hình dung của tôi không hề xuất hiện.
Thay vào đó là một cái đầu to bự, lông xù ướt át bắt đầu dúi nhiệt tình vào chân tôi.
"Gâu gâu~"
Con Mực Ống quắn quýt nằm bẹp xuống sàn, ngửa cái bụng trắng hếu ra, hai chân trước chắp lại như đang cầu xin tôi xoa bụng.
Cái lưỡi dài thò ra, l.i.ế.m láp lên mu bàn chân tôi một cách vô cùng nịnh hót.
Tôi ngơ ngác đứng c.hết dí tại chỗ.
Ơ?
Gì đây?
Con Husky này bị chập mạch à?
Năm ngoái nó thấy tôi là gầm hừ, bị mèo dọa thì chạy thục mạng.
Sao bây giờ vừa gặp lại tôi, nó lại có biểu cảm như đứa con xa mẹ mười năm thế này?
Tôi rón rén cúi xuống, lấy ngón tay chọc nhẹ vào bụng nó:
"Mực Ống... mày không nhận ra kẻ thù à?"
Con Mực Ống cọ cọ cái đầu to đùng vào tay tôi, phát ra tiếng "ư hư" vô cùng nũng nịu.
Nó phản chủ một cách công khai!
Nó coi tôi như chủ nhân chính thức của nó vậy!
Cố Mặc đứng tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, nhìn cảnh tượng này bằng đôi mắt đong đầy ý cười sâu xa.
Hắn thong thả nói:
"Thấy chưa? Anh đã bảo nó thích em lắm mà."
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng dấy lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Thích tôi?
Một con ch.ó của tên học bá ghét động vật, lại cực kỳ quấn quýt tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên?
Rốt cuộc là do con Husky này bị ngáo thật...
Hay là do tôi đã bỏ qua cái gì rồi?
08.
Con Mực Ống vẫn đang nằm ăn vạ dưới chân tôi.
Cái đuôi nó ngoáy liên tục, mắt lúng liếng nhìn tôi như chờ được ban thưởng.
Tôi ngồi xuống sofa, vừa gãi cằm cho nó vừa âm thầm quan sát Cố Mặc.
Càng quan sát, tôi lại càng thấy có gì đó... sai sai.
Rất sai là đằng khác!
Lúc tôi mới dọn đến, tôi đâu có nói cho hắn biết gu sinh hoạt của mình.
Thế nhưng:
Tách cà phê hắn pha buổi sáng luôn chuẩn xác tỉ lệ 70% sữa, 30% cà phê, đúng loại ít ngọt tôi thích.
Trong nhà tắm, chiếc bàn chải đ.á.n.h răng dự phòng đặt sẵn lại đúng rõ màu hồng nhạt, là màu ruột của tôi.
Đến cả đôi dép đi trong nhà cũng vừa vặn suýt soát size 37, lại còn in hình con vịt vàng ngốc nghếch.
Mấy cái này... làm sao một tên "kẻ thù" có thể biết rõ đến từng milimet như thế được?!
Tôi híp mắt nhìn Cố Mặc đang thong thả rót nước ở bếp.
Não bộ khoa Truyền thông của tôi bắt đầu hoạt động hết công suất.
Logic vận hành lập tức được xâu chuỗi:
Thứ nhất, Cố Mặc thích chị Lạc Dao.
Thứ hai, chị Lạc Dao là người sống cực kỳ kín tiếng, ít chia sẻ sở thích cá nhân.
Thứ ba, người hiểu rõ chị Lạc Dao nhất chính là... tôi!
"Tôi hiểu rồi!"
Tôi vỗ đốp một cái xuống đùi.
Con Mực Ống giật mình ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Tôi đứng phắt dậy, chỉ tay về phía Cố Mặc, giọng nói đầy vẻ phát hiện ra chân lý:
"Cố Mặc! Anh đừng có diễn nữa!"
"Tôi đã nhìn rõ toàn bộ bộ mặt thật của anh rồi!"
Cố Mặc dừng ly nước trên tay.
Hắn quay lại, nhếch mày nhìn tôi với vẻ vô cùng hứng thú:
"Ồ? Em nhìn rõ được gì rồi?"
Tôi khoanh tay, hất cằm tự tin phân tích:
"Mấy cái bàn chải màu hồng, đôi dép vịt vàng, rồi cả cái đĩa bánh crepe dâu tây hôm trước..."
"Tất cả đều là do anh đã âm thầm điều tra sở thích của tôi từ trước!"
"Anh cố tình mua con Husky Mực Ống này, huấn luyện nó quấn quýt tôi, để tạo cảm giác thân thiết!"
Cố Mặc nhấp một ngụm nước, đôi mắt sâu thăm thẳm lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
"Rồi sao nữa?"
Tôi tiến lại gần hắn hai bước, hạ giọng đầy nguy hiểm:
"Mục đích cuối cùng của anh..."
"Chính là muốn dùng 'mỹ nhân kế', dùng sự chu đáo này để mua chuộc tôi!"
"Biến tôi thành 'nội gián' đắc lực nhất, giúp anh đập chậu cướp hoa, giành lại chị Lạc Dao từ tay anh Giang Dật chứ gì?!"
Nói xong, tôi lại ưỡn n.g.ự.c kiêu ngạo.
Thấy chưa?
Trí tuệ của sinh viên Truyền thông không phải dạng vừa đâu!
Đừng mong lấy mấy cái bánh crepe hay đôi dép vịt vàng ra để làm mờ mắt một người em gái trung thành!
