
Kẻ Phụ Nhận Nghiệp Báo
Trưởng tỷ của ta xưa nay vẫn được người đời khen là kẻ sống nặng tình, cũng biết trân quý nghĩa ân.
Chỉ bởi muốn hoàn trả một lần cứu mạng, nàng chẳng tiếc thay một tên dâm tặc hái hoa giấu kín lai lịch, còn giúp hắn đoạt lấy tú cầu của ta, để hắn danh chính ngôn thuận trở thành người có hôn ước với ta.
Ta theo người học y từ thuở còn thơ, vừa trông thấy những dấu hiệu trên thân thể hắn đã biết đó là chứng hoa liễu, nhất thời lòng dạ hoảng loạn, vội vàng sai người đến nha môn trình báo.
Sau khi tên ác tặc ấy cúi đầu nhận tội, trưởng tỷ nói rằng nàng đã phụ ta, rồi nhân lúc đêm sâu lặng lẽ rời khỏi gia môn, từ ấy chẳng còn gửi về nửa lời tin tức.
Cũng từ chuyện đó, phụ mẫu cùng huynh trưởng sinh lòng chán ghét ta, người ngoài đem ta ra làm trò cười, ngay cả những người từng thân thiết thuở trước cũng lần lượt quay lưng tránh mặt.
Giữa lúc ta bị dồn đến nơi chật vật nhất, Lục Thanh Hòa lại chẳng hề sợ miệng lưỡi thế gian, dùng cỗ kiệu lớn có tám người khiêng, long trọng nghênh ta bước vào cửa Hầu phủ.
Thế nhưng đêm hỉ phòng vừa đến, hắn đã để ta ngồi lại một mình dưới ánh nến đỏ, còn bản thân thì chạy đến hoa lâu uống rượu tìm vui.
Khi có người hỏi vì sao hắn lại đối đãi với tân nương như vậy, hắn chỉ thản nhiên buông một câu:
“Việt Lăng đã chẳng còn là tấm thân trong sạch, ta ngại nàng dơ bẩn.”
Cho đến giây phút ấy, ta mới thật sự hiểu rằng người được hắn giấu kín trong lòng từ đầu đến cuối vẫn luôn là trưởng tỷ, còn ta chẳng qua chỉ là chiếc bóng hắn tạm dùng để thay thế nàng.












