
Sự Thật Tình Cha
Bố tôi là người giàu nhất thành phố A, thế nhưng mỗi tháng tiền sinh hoạt tôi được giữ lại chỉ vỏn vẹn năm mươi tệ.
Mẹ luôn nói rằng bố ghét tôi vì tôi sinh ra là con gái. Năm tôi sáu tuổi, ông để lại một tờ giấy ly hôn rồi biến mất không dấu vết.
Từ ngày ấy, tôi chưa từng gặp lại ông.
Cho đến khi một ngày nọ, trên bản tin xuất hiện tin tức ông bỏ ra mười tỷ xây riêng một tòa nhà cho đứa con trai mới.
Suốt những năm qua, trong lòng tôi chưa bao giờ hết oán hận.
Tôi cũng là con ruột của ông.
Vậy tại sao ông lại có thể đối xử với tôi khác biệt đến thế?
Cho tới một hôm, tôi vô tình gặp người em trai cùng cha khác mẹ.
Câu đầu tiên cậu bé hỏi tôi lại là:
“Bao nhiêu năm nay chị đi đâu vậy?”
“Bố vẫn luôn tìm chị mà.”












