Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 70: Chiếc Xe Đạp Mới, Lời Đề Nghị Ly Hôn
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:08
Khương Nịnh đều ngây người. Cô tuy rằng không nặng, nhưng cũng phải tầm 45kg chứ ít gì, người đàn ông này bế cô sao lại nhẹ nhàng như vậy.
Hoàng Tiểu Đông còn đang ngồi dưới đất, nghe được Khương Nịnh nói sợ hãi thì như bị sét đ.á.n.h. Hắn còn nhớ rõ mồn một người phụ nữ nhỏ bé đang rúc vào lòng người đàn ông kia vừa mới phế bỏ nửa đời sau của ba tên lưu manh.
Khương Nịnh đẩy đẩy anh: “Anh, anh vẫn là thả em xuống đi.”
Người ta đều là bế kiểu công chúa, sao tới chỗ người đàn ông này, không phải vác lên vai thì cũng là bế như bế trẻ con thế này.
“Sợ à?”
Thẩm Mặc không nghe lời cô thả người xuống, vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô.
Người ôm trong lòng n.g.ự.c y hệt cảm giác lần đầu tiên anh vác cô, vợ anh nhẹ bẫng.
Vợ anh ngày thường ăn cũng không ít, sao lại không có thịt, hay là mua thịt ít quá, về sau phải mua nhiều thêm chút nữa.
Anh ôm cô đi về phía khu gia thuộc. Hoàng Tiểu Đông nhìn bọn họ tương tác, liền cảm giác chính mình rõ ràng đã đói đến muốn c.h.ế.t, nhưng hình như ăn “cơm ch.ó” đã no rồi.
Khi Thẩm Mặc ôm Khương Nịnh đi đến cổng lớn khu gia thuộc, anh nói với lính gác cổng về ba tên lưu manh còn đang hôn mê cách đó không xa, bảo bọn họ bắt người lại, ngày mai đưa đến Cục Công an.
Khương Nịnh được Thẩm Mặc ôm một mạch về nhà.
Hiện tại mọi người không có nhiều hoạt động về đêm, trời tối xuống là cơ bản từng nhà liền đóng cửa tắt đèn chuẩn bị nghỉ ngơi, để ngày mai còn đi làm.
Về đến cổng khu gia thuộc, ánh mắt lính gác cứ đảo quanh trên người bọn họ khiến Khương Nịnh muốn Thẩm Mặc thả cô xuống, nhưng Thẩm Mặc nói gì cũng không chịu, cứ thế ôm cô về tận nhà.
Thẩm Mặc ôm Khương Nịnh về nhà, nội tâm cũng không bình tĩnh.
Dọc theo đường đi anh rất trầm mặc.
Anh vẫn luôn suy nghĩ, phải làm sao mới có thể bảo vệ tốt Khương Nịnh. Anh ngày thường đại bộ phận thời gian đều ở doanh trại, không có quá nhiều thời gian có thể ở bên cạnh bảo vệ cô.
Càng nghĩ, tâm tình càng không tốt, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Anh không hối hận khi trở thành quân nhân, bảo vệ quốc gia là ước mơ của anh, chỉ giận chính mình không thể bảo vệ tốt thê t.ử.
Khương Nịnh ở trong lòng n.g.ự.c anh, thấy sắc mặt anh biến hóa, đột nhiên vươn tay áp lên mặt anh.
Trên mặt đột nhiên truyền đến xúc cảm mềm mại trắng mịn.
“Đang nghĩ gì thế?”
Khương Nịnh duỗi tay nâng mặt anh, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau liền đại khái đoán được anh đang nghĩ gì.
Cô nói: “Anh đừng cảm thấy áy náy.”
Trong lòng quân nhân, vị trí thứ nhất cần thiết phải là quốc gia.
Nghề nghiệp của Khương Nịnh và anh bất đồng, nhưng làm một bác sĩ, người bệnh trước mặt các cô cũng tất là vị trí thứ nhất.
Thẩm Mặc không nghĩ tới suy nghĩ trong lòng mình bị cô nhìn thấu.
Khương Nịnh nói: “Em sẽ tự bảo vệ tốt chính mình, đừng lo lắng.”
Thẩm Mặc trong lòng vừa áy náy lại tự trách, ngoài miệng đáp ứng: “Được, không lo lắng.”
Mãi cho đến ngày hôm sau khi Khương Nịnh nhìn thấy Thẩm Mặc ở cửa y quán, cô mới phát hiện người này chỉ là ngoài miệng nói vậy thôi.
Thời gian cô tan tầm và Thẩm Mặc kết thúc huấn luyện cơ bản là trùng nhau. Có đôi khi cô sẽ về muộn một chút vì có bệnh nhân, hôm nay cô về muộn cũng là vì có bệnh nhân tới ngay lúc tan tầm.
Khi Khương Nịnh đang châm cứu cho vị bệnh nhân bị chướng bụng đầy hơi, Thẩm Mặc liền xuất hiện ở cửa y quán.
Lúc Khương Nịnh chữa bệnh cho người ta rất chuyên chú, rút ngân châm xong mới thấy Thẩm Mặc đứng ở cửa.
“Sao anh lại tới đây?” Đôi mắt xinh đẹp rơi xuống trên người anh, có chút ngoài ý muốn, lại có chút kinh hỉ.
“Tới đón em.” Thẩm Mặc nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của vợ mình, lập tức tự nhủ ngày thường nhất định phải chăm chỉ tới đón vợ.
Ông cụ Hoàng hôm nay lại vào núi tìm thảo d.ư.ợ.c, Hoàng Tiểu Đông cũng không ở đó, Khương Nịnh phải kê đơn bốc t.h.u.ố.c cho người bệnh.
“Được, anh chờ em một chút.”
Cô kê đơn t.h.u.ố.c cho bệnh nhân, thu dọn một phen mới đi theo Thẩm Mặc ra khỏi y quán.
Ra khỏi y quán, Khương Nịnh liền thấy chiếc xe đạp bên ngoài, nhìn rất mới, hẳn là vừa mua.
Yên sau còn được cẩn thận bọc thêm lớp đệm mút.
Thẩm Mặc đi tới, chân dài bước qua yên xe, một chân chống đất, một chân đạp lên bàn đạp.
Anh một tay giữ ghi đông, một tay vươn về phía Khương Nịnh: “Lại đây.”
Khương Nịnh đi tới đưa tay cho anh, Thẩm Mặc nắm tay cô để cô ngồi nghiêng ở yên sau.
Khương Nịnh mặc váy, không tiện vén lên để ngồi dạng chân, như thế thì hổ báo quá.
Thấy cô mặc váy, Thẩm Mặc cởi áo khoác của mình ra, cẩn thận mặc vào cho cô, sau đó cài nút lại. Chiếc áo vừa vặn che kín toàn bộ chân Khương Nịnh.
Chiếc áo này mặc trên người Thẩm Mặc thì vừa vặn, nhưng mặc trên người cô lại giống như đứa trẻ trộm mặc áo người lớn.
Thẩm Mặc nhìn Khương Nịnh mặc áo của mình, tạo cho anh một loại ảo giác như cô đang nằm trong lòng n.g.ự.c mình.
Thẩm Mặc tự mình tưởng tượng đến đỏ mặt. Cũng đã ôm rồi, cũng ngủ chung giường rồi, nhưng khi ở riêng cùng Khương Nịnh, anh vẫn nhịn không được mà đỏ mặt.
Khương Nịnh lại thích bộ dáng thẹn thùng này của anh, lúc anh đỏ mặt lúng túng trông rất thú vị.
Thẩm Mặc thật sự rất đơn giản.
Cô thích người đơn giản.
Có lẽ... Cô thích Thẩm Mặc.
Cô bỗng nhiên muốn thử một chút, xem Thẩm Mặc đối tốt với cô là vì cô là vợ anh, hay là vì thích con người cô.
