Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 71: Một Chút Rung Động, Nụ Hôn Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:08
Đàn ông thời đại này phần lớn đều rất có ý thức trách nhiệm, chỉ cần là trách nhiệm của họ, họ sẽ phụ trách đến cùng.
Ngồi xong xuôi, Khương Nịnh vươn cánh tay trắng nõn mảnh khảnh vòng qua eo thon chắc nịch của người đàn ông, quang minh chính đại ôm eo anh, cũng quang minh chính đại sờ sờ cơ bụng.
Thẩm Mặc phát hiện vợ mình gần đây dường như càng ngày càng thân cận với anh. Anh còn chưa đề cập, vợ đã chủ động ôm lấy anh.
Trái tim không ngừng đập loạn nhịp.
Nhưng mà còn chưa vui mừng được vài giây, liền thình lình nghe thấy ——
“Thẩm Mặc, khi nào chúng ta có thể ly hôn nha?”
“Két ——” một tiếng.
Khương Nịnh bởi vì Thẩm Mặc phanh gấp mà đột nhiên đập mặt vào lưng người đàn ông.
Mũi đập mạnh vào xương cốt, đau đến mức nước mắt cô không tự chủ được mà trào ra.
Thẩm Mặc như là không chú ý tới mũi cô bị đập trúng, chỉ dừng lại một chút rồi chân lại đạp bàn đạp tiếp tục đi.
Khương Nịnh xoa nhẹ mũi một lát cũng đỡ, Thẩm Mặc không quay đầu nhìn cô, cô không thấy được cảm xúc trong mắt người đàn ông, không biết anh đang nghĩ gì.
Nhưng anh im lặng thật lâu không nói lời nào, rất rõ ràng là đang lảng tránh vấn đề này của cô.
Khương Nịnh giơ tay vỗ vào lưng anh một cái: “Thẩm Mặc, em hỏi anh đấy.”
Người đàn ông phía trước rốt cuộc lên tiếng: “Còn... còn chưa rõ lắm, khả năng phải nửa... một năm nữa.”
Mắt Khương Nịnh sáng lên. Lúc mới gặp mặt cô đề nghị ly hôn, Thẩm Mặc đồng ý rất kiên quyết, nhưng sau đó anh đối tốt với cô lại không phải giả bộ.
Hiện tại nhắc lại, anh liền không còn dứt khoát như vậy nữa.
Khương Nịnh cảm thấy chính mình giống như có chút thuộc tính “tâm cơ”.
Cô đâu phải không cảm nhận được sự tốt đẹp của anh. Anh khiến cô không chê vào đâu được trong khu gia thuộc, đối với cô hữu cầu tất ứng, trong nhà không thiếu thứ tốt gì.
Hai người ngày ngày sớm chiều ở chung, cô không phải người vô tâm vô phế.
Thẩm Mặc đang từng bước chiếm cứ một vị trí nào đó trong lòng cô.
Hơn nữa Thẩm Mặc là đàn ông, hai người lại là vợ chồng hợp pháp thực sự, chỉ cần anh muốn, cho dù cưỡng ép cô, cô cũng chẳng có biện pháp nào với anh.
Nhưng anh không làm vậy, chẳng sợ được cô mời ngủ chung giường, cũng vẫn luôn thành thành thật thật quy quy củ củ không dám vượt quá giới hạn.
Nếu không phải mỗi ngày buổi sáng vừa mở mắt ra Khương Nịnh liền nhìn thấy “ngọn lửa” trên người người đàn ông này, cô đều hoài nghi chỗ đó của anh có phải không dùng được hay không.
“Thật ra, không ly hôn cũng khá tốt, cuộc sống bình đạm...”
Khương Nịnh nói còn chưa dứt lời, phía trước lại là một cú phanh gấp, mũi Khương Nịnh lại đập vào lưng anh.
“A —”
Lần này cô kêu nhỏ một tiếng. Vừa rồi cơn đau mới dịu đi, lần này lại đập thêm cái nữa, tổn thương chồng chất càng đau hơn.
Cô giận quá, vỗ một cái thật mạnh vào lưng Thẩm Mặc.
Lưng người đàn ông cứng như đá, không làm anh đau mà ngược lại làm tay cô đau rát. Khương Nịnh lên án: “Sao chỗ nào trên người anh cũng cứng thế hả!”
“Vợ... Vợ ơi, em vừa mới nói cái gì?” Thẩm Mặc dừng xe lại, anh quay đầu nhìn Khương Nịnh.
Vừa quay đầu liền thấy hốc mắt Khương Nịnh đỏ hoe, giọt nước mắt đọng trong đôi mắt phượng xinh đẹp muốn rơi mà chưa rơi.
“Làm sao vậy?”
Khương Nịnh cũng sẽ không cái gì cũng nghẹn trong lòng không nói: “Anh phanh xe gấp quá.”
Thẩm Mặc nhớ tới vừa rồi sau lưng giống như bị đập hai cái, nghe được ngữ khí kiều mềm của cô lập tức xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi em.”
Xin lỗi xong liền không nói gì nữa, chỉ chằm chằm nhìn người trước mắt.
Khương Nịnh hoãn lại cơn đau nhức ở mũi, cô ngước mắt lên, trong mắt trong veo như dòng suối, vốn định nói gì đó, lại thấy người đàn ông trước mắt nhìn chằm chằm mình không chớp mắt.
Khi Thẩm Mặc chuyên chú nhìn một người, đôi mắt đen nhánh tựa như thợ săn trong rừng rậm, nóng rực vạn phần.
Mà giờ phút này, ánh mắt anh rất giống người thợ săn kiên nhẫn nhìn thấy con mồi sắp rơi vào bẫy rập, nóng cháy và rạo rực.
Anh không điếc, ngược lại thính lực rất tốt.
Lời nói vừa rồi của Khương Nịnh một chữ không sót lọt vào tai anh.
Chỉ là quá mức cao hứng nên anh tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Khương Nịnh nâng cằm, ghé sát vào tai anh trả lời vấn đề vừa rồi: “Em nói là, không ly hôn cũng khá tốt.”
Thẩm Mặc cố nén nội tâm kích động, tay nắm ghi đông xe cũng không dám buông lỏng.
Chỉ là ánh mắt kia phảng phất muốn chọc thủng một lỗ trên người cô.
Người đàn ông này khi biểu đạt tình cảm quá mức nóng rực, ngược lại làm Khương Nịnh bị nhìn chằm chằm đến mức đỏ mặt. Khương Nịnh nhịn không được vươn tay che mặt anh lại: “Muốn nói gì thì nói, anh đừng nhìn em chằm chằm như thế.”
Thẩm Mặc lại nói: “Anh sợ mình đang nằm mơ.”
Lúc này trời còn chưa tối hẳn, trong mắt Khương Nịnh dâng lên ý cười: “Ban ngày ban mặt, sao lại nằm mơ?”
Cô bỗng nhiên vươn đôi tay đặt lên vai người đàn ông trước mặt, sau đó vòng qua cổ anh: “Thẩm Mặc, hình như em có một chút xíu thích anh rồi.”
‘Oanh ——’
Thẩm Mặc cảm giác có một quả b.o.m nổ tung trong đầu, sau đó b.ắ.n ra vô số pháo hoa rực rỡ.
Vợ nói thích anh, còn nói không ly hôn, đó chính là ý muốn cả đời này đều sống cùng anh.
Anh thoáng chốc mừng rỡ như điên, đột nhiên chu miệng ghé đầu qua.
Khương Nịnh: “......”
Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh vươn ra, ngón tay chặn lại trên đôi môi đang sấn tới của anh. Bộ dáng cầu hôn này đâu còn vẻ lạnh lùng như lần đầu tiên gặp mặt trên tàu hỏa.
