Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 18
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:02
“Tô Mạt có chút ngạc nhiên, không ngờ người đàn ông này lại biết quan tâm người khác đến vậy.”
Cái giỏ cỏ này được đan từ cọng lúa mạch, hình trụ bầu d.ụ.c, khá sâu, có thể đựng được không ít trứng.
Lục Trường Chinh có lót một ít cọng lúa mạch ở phía trên nên không nhìn rõ có bao nhiêu quả, nhưng đoán chừng cũng phải có một hai cân.
“Thôi anh ạ, anh mang về nhà ăn đi."
Tô Mạt cảm thấy hơi nhiều, nếu chỉ vài quả thì chắc cô đã nhận rồi.
Dù sao ở thời mạt thế cô cũng đã lâu lắm rồi không được ăn trứng gà.
“Ở nhà có đồ ăn mà.
Em vừa mới ốm dậy, chính là lúc cần bồi bổ nhất."
Lục Trường Chinh nhíu mày, rất không thích dáng vẻ khách khí này của Tô Mạt.
Lúc nãy chẳng phải còn bóc trứng cho anh ăn sao?
“Nhưng mà hơi nhiều quá ạ."
Tô Mạt nói.
Ở thời đại này trứng gà đều rất quý giá.
Vẻ mặt Lục Trường Chinh lập tức chuyển từ u ám sang rạng rỡ, đối tượng của anh đúng là một đồng chí tốt, chẳng tham lam chút nào, có bấy nhiêu trứng gà thôi mà còn chê nhiều.
“Không nhiều đâu, mau cầm lấy đi."
Lục Trường Chinh lại đưa cái giỏ qua, chút trứng gà này thì đáng là bao.
Anh còn đang định lát nữa lên huyện vào cửa hàng cung ứng hỏi xem có bột mạch nha (milo thời xưa) không để mua cho cô hai hộp về uống.
Bột mạch nha là thứ cực kỳ quý giá, thường phải ở cửa hàng cung ứng của các thành phố lớn mới có, cửa hàng cung ứng trên huyện của họ chưa chắc đã có bán đâu.
【Kiến thức bổ sung:
“Bột mạch nha lần đầu tiên vào Trung Quốc là vào năm 1920 do một thương nhân tên là Vương Á Khanh nhập khẩu từ Anh, điểm dừng chân đầu tiên là Thượng Hải.
Lúc bấy giờ Vương Á Khanh đã thông qua nhiều hình thức quảng bá bột mạch nha, nhanh ch.óng gây chấn động ở Thượng Hải, nhận được sự ưu ái của nhiều người nổi tiếng và chính khách, trở thành biểu tượng của thời thượng.”
Năm 1937, Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm Cửu Phúc Thượng Hải nhập khẩu công nghệ sản xuất từ Thụy Sĩ, nghiên cứu và sản xuất ra loại bột mạch nha nội địa mang tên “Lạc Khẩu Phúc".
Ngay khi ra mắt đã được săn đón nhiệt tình, từng có thời điểm trở thành “xa xỉ phẩm".
Bột mạch nha bắt đầu thịnh hành ở Trung Quốc vào đầu những năm 80.
Trước đó, bột mạch nha luôn thuộc loại thực phẩm dinh dưỡng cao cấp xa xỉ, giá cả đắt đỏ và chỉ được bán ở các thành phố lớn.
Vào những năm 70, nhiều người thậm chí còn chưa từng nghe đến từ “bột mạch nha".
Sản xuất:
Trước năm 1976, bột mạch nha cơ bản chỉ được sản xuất ở Thượng Hải.
Sau khi thời kỳ đặc thù kết thúc, các nơi mới dần dần nhập khẩu công nghệ sản xuất bột mạch nha, sản lượng tăng lên, giá cả hạ xuống và bắt đầu lọt vào mắt xanh của người dân thường cho đến khi bắt đầu thịnh hành vào những năm 80.】
Cuối cùng Tô Mạt vẫn nhận lấy, vừa xách lên thấy cũng khá nặng, đoán chừng cũng phải hơn hai cân.
“Lát nữa em định đi ra ngoài à?"
Lục Trường Chinh hỏi.
Nhìn cách ăn mặc này của đối tượng nhà mình thì không giống kiểu định ở lại điểm thanh niên trí thức nghỉ ngơi chút nào.
“Vâng, em định xin nghỉ lên huyện một chuyến để mua ít đồ ạ."
“Đúng lúc quá, anh cũng định lên huyện đây, lát nữa anh chở em đi cùng luôn."
Chẳng phải là trùng hợp quá sao, anh cũng đang có việc phải lên huyện đây.
“Đợt thu hoạch vụ thu này trong làng không có xe lừa lên huyện đâu, em mà đi bộ chắc cũng phải mất hai ba tiếng đồng hồ đấy.
Anh đạp xe chở em đi cho nhanh."
Tô Mạt nghĩ cũng đúng nên đáp:
“Vậy thì cảm ơn đồng chí Lục nhiều nhé."
“Không có gì đâu.
Vậy em cứ ở điểm thanh niên trí thức đợi nhé, lát nữa anh qua đón."
Lục Trường Chinh nói xong liền rời đi.
Mọi người ở điểm thanh niên trí thức vốn đã tò mò lắm rồi, thấy Tô Mạt xách một cái giỏ cỏ đi vào, Trịnh Thái Bình là người đầu tiên không nhịn được hỏi:
“Thanh niên trí thức Tô, ai thế ạ?"
Gửi cho cô đồ gì vậy?
“Đối tượng của tớ."
Tô Mạt nói, cũng chẳng có gì phải giấu giếm cả.
“Hả?
Cậu có đối tượng từ bao giờ thế?"
Trịnh Thái Bình rất bất ngờ.
Sắc mặt mấy nam thanh niên trí thức ở điểm cũng có chút không tự nhiên, Tô Mạt dù sao cũng là người xinh đẹp nhất điểm thanh niên trí thức, cứ thế mà bị người ta phỗng tay trên mất rồi.
“Hôm qua ạ."
Tô Mạt nói ngắn gọn súc tích.
“Nhìn anh ta mặc quân phục, chẳng lẽ chính là người con trai làm sĩ quan của nhà bí thư sao?"
Tô Mạt gật đầu, không muốn nói thêm gì nhiều, xách giỏ cỏ đi vào phòng.
Sắc mặt của những thanh niên trí thức cũ lại trở nên tế nhị hơn.
Họ ở đây lâu nên biết nhà bí thư có một người con trai làm sĩ quan, nghe nói chức vụ còn khá lớn nữa.
Không ngờ Tô Mạt lại có vận may tốt như vậy, vừa mới xuống nông thôn đã đối tượng được với con trai sĩ quan nhà bí thư rồi, hèn chi hôm nay không đi làm nữa.
Sắc mặt của một nữ thanh niên trí thức khác tên Lâm Hà thì còn đặc sắc hơn nhiều.
Hồi đó khi căn nhà kia của Lục Trường Chinh vừa xây xong, lúc các bà thím trong làng đi xem cô cũng có đi xem qua một lượt, ngay lập tức đã thích mê li.
Mặc dù cô là người từ thành phố xuống nhưng cả nhà sáu miệng ăn chen chúc trong căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, cô còn chẳng có phòng riêng mà phải ngủ giường tầng ở góc phòng khách cùng với em gái.
Cô trông cũng không tệ, cũng từng mơ tưởng đến cảnh Lục Trường Chinh về quê thăm người thân rồi nhìn trúng cô, sau đó cô sẽ được dọn vào ở trong căn nhà đó.
Không ngờ giờ đây lại bị Tô Mạt phỗng tay trên mất.
Lúc này cô hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm mắng c.h.ử.i đúng là đồ hồ ly tinh.
Nói không chừng hôm đó Tô Mạt là cố ý đứng đợi bên bờ sông, nhìn chuẩn lúc Lục Trường Chinh tới nơi mới nhảy xuống sông cũng nên.
Nếu không thì sao ngày nào không xin nghỉ, lại cứ nhằm đúng ngày hôm đó mà xin nghỉ cơ chứ.
Đúng là mưu mô xảo quyệt thật!
Tô Mạt vẫn chưa biết mình đã bị dán nhãn là cô nàng mưu mô.
Nhưng cho dù có biết cô cũng chẳng quan tâm, cô vốn dĩ cũng chẳng muốn dây dưa quá nhiều với những người ở điểm thanh niên trí thức, mọi người cứ là quan hệ xã giao gật đầu chào hỏi là được rồi.
Nếu quan hệ tốt quá, sau khi cô chuyển ra ngoài ở họ lại thường xuyên tới tìm cô thì cô làm việc gì cũng không được thuận tiện cho lắm.
Tô Mạt gạt cọng lúa mạch ra, lấy trứng gà bên trong ra đếm thử, có tất cả 23 quả, đoán chừng là phải đổi qua mấy nhà mới đổi được ngần này.
Trong lòng Tô Mạt cảm thấy có chút ấm áp.
Cất trứng gà xong, đậy lại cọng lúa mạch như cũ, Tô Mạt đặt giỏ cỏ bên cạnh cái rương da nhỏ.
Thứ này mọi người đều đã nhìn thấy rồi nên không thể thu vào không gian được.
Sắp xếp xong xuôi, Tô Mạt liền đi theo các thanh niên trí thức đi làm tới bộ phận đại đội để tìm đại đội trưởng xin nghỉ.
Suốt quãng đường đi không khí có chút kỳ quặc, ánh mắt những thanh niên trí thức khác nhìn Tô Mạt đều mang theo chút dò xét.
Tô Mạt chẳng hề bận tâm, chỉ cùng Mã Tiểu Quyên sải bước đi thẳng về phía trước.
Đến bộ phận đại đội, Tô Mạt đi thẳng tới văn phòng bộ phận đội tìm đại đội trưởng.
Đại đội trưởng Lục Bảo Quốc đang phân chia nhiệm vụ, nghe thấy tiếng gõ cửa thì ngẩng đầu lên nhìn, thấy là Tô Mạt thì không khỏi có chút bất ngờ.
“Thanh niên trí thức Tô, sức khỏe đã đỡ hơn chút nào chưa?
Tìm tôi có việc gì à?"
“Cảm ơn đại đội trưởng đã quan tâm, sức khỏe tôi đã khá hơn rồi ạ, tôi tới là muốn xin nghỉ thêm một ngày để vào thành phố một chuyến có chút việc."
