Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 19
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:03
“Lục Bảo Quốc là anh trai ruột của Lục Bảo Gia, chồng của Lý Thúy Hoa.
Tối qua ông đã được nghe bà em dâu rảnh rỗi kia kể về chuyện của Lục Trường Chinh và Tô Mạt rồi.”
Mặc dù lãnh đạo công xã đã nói rồi, cái kiểu cứu người xong có đụng chạm da thịt là phải ép cưới chính là hủ tục cần phải cấm.
Nhưng nếu hai bên họ là tự nguyện thì ông cũng chẳng quản được.
“Đi cùng Trường Chinh à?"
Lục Bảo Quốc hỏi thêm một câu.
Tô Mạt sững người một lát nhưng vẫn gật đầu.
“Được rồi, đi đi."
Lục Bảo Quốc xua tay một cái liền phê chuẩn luôn.
Mặc dù trong thời gian thu hoạch vụ thu là không cho phép xin nghỉ.
Nhưng đợt thu hoạch vụ thu cũng sắp kết thúc rồi, cô thanh niên trí thức Tô này cũng chẳng làm được bao nhiêu việc.
Huống hồ người ta sắp kết hôn đến nơi rồi, lẽ nào lại không cho người ta vào thành phố mua sắm ít đồ sao?
Đại đội cũng cần phải có chút tình người chứ.
Tô Mạt vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn một bụng lý lẽ để thuyết phục, không ngờ lại xin nghỉ dễ dàng đến vậy, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Ngay cả việc bước ra khỏi văn phòng bộ phận đội thế nào cũng không biết, mãi đến khi Mã Tiểu Quyên gọi cô mới sực tỉnh lại.
“Sao rồi?
Xin được chưa?"
Mã Tiểu Quyên nhỏ giọng hỏi, xin nghỉ đợt thu hoạch vụ thu là chuyện dễ gây thù chuốc oán lắm, không được để dân làng nghe thấy đâu.
Tô Mạt gật đầu.
“Đại đội trưởng không mắng cậu à?"
Tô Mạt lắc đầu.
Mã Tiểu Quyên không vui bĩu môi:
“Thế sao tớ đi xin nghỉ lại bị mắng cho một trận tơi bời nhỉ?
Rõ ràng lý do là đi trạm y tế chăm sóc cậu chính đáng như vậy mà còn không phê, tớ thấy đại đội trưởng chắc chắn là có định kiến với tớ rồi.
Đúng là xui xẻo, chẳng biết đã đắc tội gì với ông cụ nữa."
Mã Tiểu Quyên bắt đầu tính toán xem có nên đợi đợt thu hoạch vụ thu kết thúc thì mang chút quà sang biếu đại đội trưởng không.
Ở nhà đã dặn rồi, cô ít nhất cũng phải ở nông thôn hai ba năm mới dễ bề đưa cô về được.
Nếu đại đội trưởng cứ nhắm vào cô mãi thế này thì những ngày tháng sau này của cô chắc chắn sẽ khó khăn lắm.
Tô Mạt cũng chẳng biết nói gì hơn, dù là nguyên chủ hay là cô thì đối với cái đại đội này cũng chẳng có hiểu biết gì nhiều.
“Thế cậu lên huyện nhớ mua bánh trứng cho tớ nhé.
Tớ thật sự là thèm đến phát điên rồi, cảm giác như ngày nào cũng ăn không đủ no vậy.
Chậu tráng men xách được thì mua, không xách được thì thôi cũng được.
Có kẹo thì cũng mua giúp tớ một cân nhé."
Mặc dù cô không mấy hảo ngọt nhưng cái cô thanh niên trí thức cũ tên Lâm Hà kia thỉnh thoảng lại lén lút ăn kẹo, bị cô bắt gặp vài lần làm cô cũng phát thèm lây.
Cô cũng phải mua một cân để đó, lúc nào thèm thì ăn.
Biết thế hồi đó chẳng nên tham nhẹ nhàng làm gì, lẽ ra nên mang thêm nhiều đồ từ nhà đi thì giờ cuộc sống đâu đến nỗi t.h.ả.m hại thế này.
“Được rồi, cậu mau đi đi, đi khẽ khẽ thôi đừng để ai phát hiện ra.
Nhớ nhé, ưu tiên mua đồ ăn trước, chậu tráng men tớ mua sau cũng được."
Mã Tiểu Quyên không yên tâm dặn dò thêm.
Tô Mạt bị cái dáng vẻ thèm thuồng này của Mã Tiểu Quyên làm cho bật cười, cũng khẽ đáp:
“Được rồi, nhất định sẽ nhớ ưu tiên mua đồ ăn cho cậu đầu tiên."
Không lâu sau khi Tô Mạt rời đi, Lục Thanh An cũng tới bộ phận đại đội.
Lục Bảo Quốc thấy Lục Thanh An liền cười nói:
“Ô kìa, bí thư, nhà mình sắp có hỷ sự rồi à?"
Trong lòng Lục Thanh An thầm nhủ, Lục Bảo Quốc cái lão này lấy tin tức ở đâu ra mà nhanh thế?
Nhà mình còn chưa đi dạm ngõ mà, thế này là ai ai cũng biết hết rồi à?
Nhưng ngoài mặt ông vẫn không để lộ ra:
“Cái này còn phải xem ý của bọn trẻ thế nào đã, làm cha làm mẹ như chúng tôi chỉ phối hợp thôi."
Lục Bảo Quốc thầm cười trong bụng, cái lão cáo già này lại còn định diễn kịch với mình nữa chứ, đến cả cháu dâu tương lai cũng chuẩn bị vào thành phố rồi, ước chừng là đi sắm sính lễ rồi cũng nên.
Nhưng miệng ông vẫn nói:
“Đúng đúng đúng, hiện nay nhà nước đề cao tự do yêu đương, hôn nhân tự chủ, chúng ta làm bậc bề trên thì cứ nghe theo bọn trẻ thôi."
Sau khi quay về điểm thanh niên trí thức, Tô Mạt lấy tất cả các loại phiếu từ trong không gian mà nguyên chủ mang theo ra, chọn những loại có thể dùng chung trên toàn quốc, đếm thêm hai trăm đồng tiền rồi bỏ tất cả vào chiếc túi đeo chéo mà nguyên chủ mang tới.
Chiếc túi đeo chéo của nguyên chủ màu kem, trông hơi giống kiểu cổ điển thời sau, giữa cái thời đại mà đâu đâu cũng là túi đeo chéo màu xanh lá cây “phục vụ nhân dân" thì chiếc túi này của nguyên chủ đúng là rất đặc biệt.
Tô Mạt hồi tưởng lại cách ăn mặc của cả gia đình nguyên chủ, trông ai nấy đều rất tinh tế, quả thực là có chút không đồng nhất với phong cách tác phong gian khổ giản dị của thời đại này.
Mặc dù họ đều tiêu bằng tiền bạc minh bạch chính đáng của gia đình mình, nhưng những người khác đều đang sống khổ sở mà mình lại ăn mặc cầu kỳ thì bảo sao người khác không đố kỵ cho được?
Hơn nữa trong mắt một số kẻ có tâm địa xấu xa, gia đình nhà tư bản đỏ như nhà họ Tô chính là một miếng mồi béo bở, một khi có cơ hội là bọn chúng sẽ dốc sức mà hãm hại ngay.
Cả gia đình họ thua chính là ở chỗ quá mức phô trương, đ.á.n.h giá sai lòng người.
Một lúc sau Lục Trường Chinh đã tới nơi.
Tô Mạt nghe thấy tiếng anh gọi ngoài cửa liền vội vàng chốt cửa lại rồi đi ra.
Vừa thấy Tô Mạt, Lục Trường Chinh liền nghiêm nghị chào theo nghi thức quân đội một cái:
“Đồng chí Tô, tôi có một yêu cầu, hy vọng cô có thể phê chuẩn."
Tô Mạt bị vẻ mặt nghiêm túc của Lục Trường Chinh làm cho giật mình, nói:
“Có chuyện gì xảy ra sao anh?"
“Ông nội tôi nghe nói tôi có đối tượng nên muốn gặp cô một lần, không biết cô có đồng ý không."
Tô Mạt luôn có một trực giác rằng Lục Trường Chinh sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định kết hôn sớm đâu, đúng lúc cô cũng đã suy nghĩ thông suốt rồi, đang đợi xem anh sẽ tung ra chiêu gì đây.
Thấy anh nói vậy, cô liền gật đầu đồng ý.
Lục Trường Chinh lại nghiêm nghị chào Tô Mạt một cái nữa, sau đó đạp xe chở Tô Mạt về nhà mình.
Từ điểm thanh niên trí thức đến nhà họ Lục vẫn có một khoảng cách nhất định, điểm thanh niên trí thức ở đầu làng còn nhà họ Lục ở cuối làng.
Tô Mạt ngồi trên xe đạp, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát ngôi làng này.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này cô sẽ sống ở đây trong vài năm tới.
Đại đội làng họ Lục có hơn một trăm năm mươi hộ dân, diện tích cũng khá rộng.
Với tốc độ đạp xe của Lục Trường Chinh, từ điểm thanh niên trí thức ra đã đi được vài phút rồi mà vẫn chưa tới nhà họ Lục.
Lại thêm vài phút nữa Lục Trường Chinh mới đạp xe vào dừng lại trong một cái sân.
“Đến nơi rồi, đồng chí Tô."
Lục Trường Chinh nói.
Tô Mạt bước xuống xe, quan sát căn nhà trước mắt một lượt, mặc dù đã sớm nghe nói nhà bí thư có điều kiện tốt nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô vẫn không khỏi có chút ngạc nhiên.
Trước mắt cô là ba dãy nhà gạch xanh ngói lớn khá bề thế, dãy giữa có năm gian, hai bên trái phải mỗi bên ba gian, hơi giống kiểu nhà tứ hợp viện.
Sân vườn được quét dọn rất sạch sẽ, vườn rau trước cửa cũng trồng đầy rau xanh, nhìn qua là biết chủ nhà rất chăm chỉ.
Lục Trường Chinh vừa dẫn Tô Mạt đi về phía gian đại sảnh vừa giới thiệu:
“Ba gian bên trái này là gia đình anh cả tôi ở, ba gian bên phải là gia đình anh hai tôi, còn dãy ở giữa là cha mẹ tôi và ông nội tôi đang ở."
“Của... của chúng ta thì không ở đây, cách đây khoảng năm phút đi bộ, lát nữa tôi sẽ dẫn em đi xem."
