Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 20
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:03
Lúc này có hai cậu bé đang đùa nghịch chạy từ trong gian đại sảnh ra, sau khi nhìn thấy Lục Trường Chinh thì giật mình, lập tức đứng sững lại rồi đồng thanh gọi:
“Chú ba ạ."
Lục Trường Chinh gật đầu hỏi:
“Cụ nội của các cháu đâu rồi?"
Đứa cao hơn một chút đáp:
“Cụ nội về phòng nằm nghỉ rồi ạ."
Vừa nói cậu bé vừa tò mò lén lút nhìn Tô Mạt.
Lục Trường Chinh thấy hai đứa nhỏ cứ lén nhìn Tô Mạt liền nói:
“Đây là thím ba tương lai của các cháu đấy."
Hai đứa trẻ cũng rất hiểu chuyện, đồng thanh chào:
“Chúng cháu chào thím ba ạ."
Tô Mạt lườm Lục Trường Chinh một cái nhưng cũng không phủ nhận, cô thò tay vào túi đeo chéo lấy ra sáu viên kẹo mạch nha, chia cho mỗi đứa ba viên:
“Chào các cháu, thím mời các cháu ăn kẹo nhé."
Số kẹo mạch nha này là cô tìm thấy khi dọn dẹp không gian ngày hôm qua, vẫn còn sót lại hơn chục viên, đều có vỏ bọc trong suốt, bên trên không có in chữ gì nên lấy ra cũng không sợ bị lộ.
Lúc đi trên đường nãy, nghĩ đến các anh trai của Lục Trường Chinh đều đã kết hôn rồi, trong nhà chắc chắn sẽ có trẻ con nên cô mới lén lấy từ trong không gian ra bỏ vào túi đeo chéo.
“Cháu cảm ơn thím ba ạ."
Hai đứa trẻ gọi to hơn hẳn.
Nhìn mấy viên kẹo chưa từng thấy bao giờ, đứa thấp hơn hỏi:
“Thím ba ơi, đây là kẹo sữa ạ?"
Cậu bé mới chỉ được ăn kẹo sữa chú ba gửi về đúng một lần duy nhất, cái hương vị đó đến giờ cậu vẫn không thể nào quên được.
“Đây không phải kẹo sữa đâu, đây là kẹo mạch nha."
“Kẹo mạch nha là kẹo gì hả thím?"
“Cái này... chính là loại kẹo làm từ mạch nha đấy."
Tô Mạt chẳng biết phải giải thích thế nào cho hai đứa nhỏ hiểu.
Hai đứa nhỏ còn định hỏi thêm thì đã bị Lục Trường Chinh đuổi đi:
“Các cháu mau đi chơi đi."
Hai đứa trẻ rõ ràng đều rất sợ Lục Trường Chinh, thấy anh lên tiếng liền cầm kẹo chạy biến mất tăm.
“Đó là con trai của các anh tôi, đứa cao là con út của anh hai, 5 tuổi tên là Lục Quốc Lương.
Đứa thấp là con của anh cả, 4 tuổi tên là Lục Quốc Cường."
Tô Mạt mỉm cười, tên của gia đình họ đúng là mang đậm dấu ấn thời đại.
“Tên của chúng tôi đều là do ông nội đặt cho, ông là lão hồng quân từng tham gia kháng chiến.
Cái tên đều gửi gắm sự kỳ vọng của ông.
Anh cả tôi..."
Lúc này Lục Bá Minh vén mành cửa bước ra từ trong phòng, Lục Trường Chinh nhìn thấy liền vội vàng chạy tới đỡ ông.
Ông cụ tóc bạc trắng, khuôn mặt cương nghị, dáng người cao lớn, tuy vì tuổi già và bệnh tật mà cả người gầy sọp đi nhưng vẫn toát lên một vẻ anh dũng, đủ thấy phong thái oai hùng thời trẻ của ông.
Ông cụ mặc một bộ quân phục kiểu cũ màu xám xanh, trên bộ quân phục vẫn còn thấy được những nếp gấp mờ mờ, chắc hẳn là sau khi nghe thấy tiếng của Tô Mạt mới lấy ra thay.
Mặc dù có Lục Trường Chinh đỡ nhưng bước chân của ông cụ vẫn hơi tập tễnh, dù ông đã cố gắng bước đi thật thẳng.
Ống tay áo bên trái trống rỗng, rõ ràng là cánh tay trái đã không còn từ lâu.
Tô Mạt nhìn ông mà nhất thời sững sờ.
Cô như nhìn thấy từ trên người ông hình ảnh của những vị tiền bối cách mạng bước ra từ trong khói lửa chiến tranh, những vị anh hùng đã cống hiến cả đời mình cho mảnh đất rộng lớn này.
Cô cũng như nhìn thấy vào những ngày đầu mạt thế, những người con ưu tú của nhân dân đã xả thân đoạn hậu chỉ để cho thêm nhiều người dân thường được chạy thoát.
Tô Mạt giơ tay lên, dùng hết sức lực của mình thực hiện một nghi thức chào quân đội chuẩn nhất mà cô có thể làm được.
Cô cũng chẳng biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ là cảm thấy mình nên làm như thế.
Một cách mơ hồ, cô chợt nhớ tới một bài hát từng nghe qua có câu ca từ rằng:
“Con muốn dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy Người, nói với Người rằng mọi thứ giờ đã bình yên rồi, đất nước mới xinh đẹp như trong giấc mơ trăm năm trước của Người giờ đã thành hiện thực."
Lục Bá Minh nhìn cô gái với đôi mắt rưng rưng lệ đang chào quân đội trước mặt mình, ông cũng giơ tay chào đáp lại.
Sự kính trọng trong ánh mắt của cô gái nhỏ này rất chân thành, không hề có chút giả tạo nào để lấy lòng.
Ông như nhìn thấy từ trên người cô một sự kế thừa, một lời nhắn nhủ tới những lão già như họ rằng:
“Hãy yên tâm đi ạ, những gì Người mong mỏi chúng cháu sẽ thay Người thực hiện, rồi sẽ có một ngày chúng cháu sẽ tạo dựng nên một thời đại hưng thịnh mà Người hằng mong muốn."
Vốn dĩ ông nghe vợ Thanh An nói cô gái này trông có vẻ khá quý phái nên cũng có chút lo lắng.
Nhưng giờ đây ông chẳng còn gì phải lo lắng nữa rồi.
Cô gái này tuy vẻ ngoài mong manh nhưng sự kiên định trong ánh mắt của cô lại là thứ mà nhiều người không thể sánh bằng.
Lục Trường Chinh cũng sững sờ, không ngờ lại được chứng kiến cảnh tượng như vậy.
Đột nhiên anh cảm thấy khoảng cách với Tô Mạt dường như gần lại hơn rất nhiều.
Bởi vì cô hiểu!
Cô hiểu được tình cảm đó, hiểu được lý tưởng đó, hiểu được sự kiên định đó.
Năm đó anh từ bỏ cơ hội vào đại học để chọn đi tòng quân, đã có biết bao nhiêu người không hiểu cho anh.
Ngay cả cha mẹ anh cũng không hiểu nổi, không hiểu tại sao anh lại bỏ qua tiền đồ rộng mở có thể thấy trước để đi làm lính.
Nhưng cái nghi thức chào quân đội này của Tô Mạt đã cho anh biết rằng cô hiểu điều đó.
Anh cảm thấy hạnh phúc khi quãng đời còn lại của mình có thể có một người phụ nữ vừa yêu vừa hiểu mình bầu bạn, một loại hạnh phúc thực sự toát ra từ sâu thẳm tâm hồn.
Thế là Lục Trường Chinh cũng giơ tay chào theo nghi thức quân đội.
Ba người không ai nói lời nào, nhưng họ đều thấu hiểu ý nghĩa của đối phương một cách đầy ăn ý.
Cuối cùng chính tiếng ho của Lục Bá Minh đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đó.
Lục Trường Chinh vội vàng hạ tay xuống rồi đưa tay ra đỡ ông.
“Già rồi!
Thật vô dụng quá."
Lục Bá Minh mỉm cười bất lực, rồi quay sang chào Tô Mạt:
“Thanh niên trí thức Tô, mời vào trong ngồi."
Tô Mạt vốn cũng định lên đỡ ông, nhưng khi nhìn thấy ống tay áo trống rỗng còn lại của ông, cô đã kìm nén bàn tay đang muốn đưa ra của mình lại.
“Dạ vâng, cháu cảm ơn ông nội Lục ạ."
Tô Mạt mỉm cười với ông, chỉ là trong nụ cười này có giấu một tia u buồn khó nhận ra.
Vì năng lực dị năng mà cô có cảm ứng rất mạnh với sức sống.
Sức sống của cụ già này đã rất yếu rồi, e là thời gian thực sự chẳng còn bao lâu nữa.
Nghi thức chào quân đội lúc nãy rõ ràng đã tiêu tốn không ít sức lực của Lục Bá Minh, sau khi ngồi định vị trong gian đại sảnh, tinh thần của ông rõ ràng đã không còn được như lúc nãy nữa.
“Trường Chinh, mẹ con tối qua có luộc lạc đấy, con vào lấy một ít ra cho thanh niên trí thức Tô nếm thử đi."
Lục Bá Minh sai bảo Lục Trường Chinh.
Tô Mạt vội vàng xua tay:
“Dạ không cần đâu ạ ông nội Lục, cháu ăn sáng rồi ạ.
Lạc cứ để dành cho mấy đứa trẻ ăn ạ."
Lục Trường Chinh nhìn Tô Mạt, thấy vẻ mặt cô biết là cô thực sự không muốn ăn liền nói:
“Ông nội ơi không cần đâu ạ, cô ấy không phải là khách đâu ạ."
