Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 297
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:09
“Nếu công việc có thể chốt xong, đợi khi hai đứa nhỏ tròn một tuổi, cô sẽ gửi chúng vào nhà trẻ, Lục Tiểu Lan làm việc ở bên này, lúc không bận có thể qua xem một chút là được.”
Ăn cơm xong, mấy người lại qua cửa hàng phục vụ quân nhân bên cạnh để mua đồ.
Những thứ cần mua thực sự không ít, ngôi nhà ở thôn Lục gia sau này quay về vẫn phải ở, Tô Mạt không mang những nhu yếu phẩm dùng hàng ngày qua đây.
Trong bếp chỉ có một cái tủ bếp và lò than, đồ đạc để nấu nướng đều phải sắm mới lại từ đầu.
Tô Mạt lấy một cái nồi nhôm đường kính 24cm, nấu cơm nấu cháo nấu canh đều có thể dùng được.
Dao phay lấy một con, thớt một cái, bát đựng thức ăn bằng sứ tráng men 6 cái, bát ăn cơm 10 cái, một bó đũa, một cái chảo sắt dùng cho lò than.
Nồi nhôm 5,59 đồng/cái, d.a.o phay 1,66 đồng/con, thớt 0,3 đồng/cái, bát thức ăn 0,21 đồng/cái, bát ăn cơm 0,1 đồng/cái, đũa một hào một bó, chảo sắt 0,98 đồng/cái.
Sắm đồ dùng nhà bếp hết mười đồng tám hào chín xu, cộng thêm 2 tờ phiếu công nghiệp.
Tô Mạt nghe thấy giá của cái chảo sắt cũng rất kinh ngạc, vì trong những cuốn tiểu thuyết cô từng đọc, chảo sắt chắc hẳn phải là thứ rất đắt tiền mới đúng, cô đã xác nhận lại mấy lần, khiến chị dâu bán hàng đều có chút mất kiên nhẫn.
Tô Mạt từ khi xuyên không tới nay thực sự chưa từng mua chảo sắt bao giờ, điểm này quả thật cô không biết.
Lục Tiểu Lan nhìn mà có chút ngại ngùng, vội vàng kéo Tô Mạt nói, “Chị ba, loại chảo sắt nhỏ này chính là giá đó đấy ạ, chỗ chúng ta cũng vậy."
Chỉ là thường xuyên không có hàng thôi, mỗi lần có chảo sắt về là không quá ba ngày đều bị người ta mua sạch.
Bởi vì loại chảo sắt nhỏ này thực ra không bền, dùng lâu dễ bị thủng lỗ, nhà bình thường đều sẽ chuẩn bị sẵn thêm một cái để dự phòng.
Mua xong đồ dùng nhà bếp, Tô Mạt lại tiếp tục mua sắm nhu yếu phẩm, dầu muối tương giấm, kem đ.á.n.h răng bàn chải, khăn giấy xà phòng các loại, lại mua thêm mấy cái ca tráng men, hai cái chậu rửa mặt tráng men, hai cái phích nước, hai cái thùng đựng nước dùng để tắm, còn mua thêm 3 cái chiếu trúc để trải giường.
Chuyến này đi hết gần năm mươi đồng tiền, đã sắm đủ những thứ còn thiếu.
Than tổ ong thì cửa hàng phục vụ quân nhân không có bán, phải ra trạm than mua, đến lúc đó trả hai hào tiền vận chuyển, thợ ở trạm than sẽ đạp xe ba gác chở đến.
Chị dâu ở cửa hàng phục vụ còn tận tình chỉ cho Tô Mạt cách đi như thế nào:
“Không xa lắm đâu, đạp xe đạp cũng chỉ khoảng mười phút thôi."
Tô Mạt nói lời cảm ơn, sau khi xách đồ về nhà thì cùng Lục Tiểu Lan ra nhà ăn để mua lương thực tháng này.
Hiện tại chỉ còn thiếu than tổ ong để đốt nữa thôi.
Khu tập thể bên này mỗi người mỗi tháng được cấp định mức một tờ phiếu than tổ ong, loại 25 viên ấy.
Chính ủy Vi buổi sáng đã đưa cho Tô Mạt 4 tờ phiếu, ước chừng là ba người lớn mỗi người một tờ, hai nhóc tì chung một tờ.
“Mẹ, mẹ có biết một tháng đại khái phải đốt bao nhiêu viên than tổ ong không ạ?"
Tô Mạt hỏi.
“Mẹ thấy những người ở dãy nhà công vụ kia, một ngày nấu ba bữa cơm, tiết kiệm một chút thì một ngày thay ba viên than là được."
Mạc Ngọc Dung nói.
Vậy một tháng cũng phải cần 90 viên, hiện tại cô mỗi tháng chỉ có định mức 100 viên, nếu hơi không kiểm soát tốt một chút là có thể vượt mức rồi.
Tô Mạt có chút đau đầu, cái này đã lên thành phố rồi mà vẫn phải lo lắng vấn đề không đủ củi lửa để đốt.
Cuộc sống của con người ở thời đại này thực sự không dễ dàng, ăn mặc dùng ở, chỗ nào cũng phải tính toán, đều chỉ vừa vặn đủ dùng.
Thấy con gái lo lắng chuyện dùng than, Tô Đình Khiêm vội vàng móc tiền phiếu từ trong túi ra, đưa phiếu than cho Tô Mạt.
“Mạt Mạt, đây là phiếu than trường học phát cho cha, sau này đều đưa cho con cả, cộng lại chắc là đủ dùng rồi."
Tô Mạt vội vàng xua tay, “Không cần đâu ạ, đưa cho con rồi thì cha mẹ dùng cái gì?"
“Cha mẹ không nấu cơm, chỉ là đun nước tắm thì dùng một ít củi thôi, mẹ con mỗi tháng cũng được phát phiếu củi, dùng cái đó là đủ rồi."
“Phiếu than đều là phải dùng hết trong tháng đó, quá hạn là mất hiệu lực, trước đây cha con toàn mang đi đổi các loại phiếu khác với người ta đấy."
Mạc Ngọc Dung bổ sung.
Từ sau khi Lục Chấn Chinh điều chuyển qua đây, hai người mỗi tháng đều có ý định gom góp những loại phiếu dùng hàng ngày này rồi, chỉ sợ con gái qua đây cần dùng mà không có phiếu.
Đáng tiếc là phiếu than đều phải dùng hết trong tháng, họ cũng chỉ có của tháng này thôi.
Tiền kiều hối sau khi Phó Mạn Hoa nhờ người bù lại vào năm kia, Tô Đình Đức đã tìm cách nhờ người gửi tin ra hải ngoại, bảo Tô Trọng Thanh đừng gửi nữa, bên kia chắc là đã nhận được tin nên từ năm ngoái đã không còn gửi tiền qua đây nữa rồi.
Tô Mạt xác nhận cha mẹ thực sự không dùng đến mới nhận lấy tờ phiếu than đó.
Cấp bậc của Tô Đình Khiêm không thấp, mỗi tháng có năm mươi viên than, cộng thêm 100 viên này của Tô Mạt thì mỗi tháng coi như ổn thỏa rồi.
Tô Mạt cầm phiếu than đi đến ban quản lý khu tập thể, tìm người chị dâu bên trong mượn một chiếc xe đạp, cùng Tô Đình Khiêm đi đến trạm than gần đó.
Đến trạm than, Tô Mạt trước tiên đến quầy thu phí ở cửa để nộp tiền, viết phiếu.
Than tổ ong mỗi trăm cân là 3,4 đồng, một viên than tổ ong nặng khoảng 2 cân, 150 viên thì tính là 150 cân.
Tô Mạt đưa năm đồng một hào tiền than, lại đưa thêm 2 hào tiền vận chuyển, bảo thợ giao than chở đến khu nhà tập thể bộ đội.
Thời gian này Dương Thành đang vào tiết Nồm ẩm ướt lắm, than ở bãi than khô chậm, trạm than của họ cũng không còn nhiều hàng dự trữ nữa.
Nhân viên thu phí ban đầu định bảo Tô Mạt đợi vài ngày, nhưng thấy địa chỉ cô nói là khu nhà tập thể bộ đội thì bèn viết cho cô một cái phiếu.
“Cầm phiếu ra phía sau, tìm thợ để họ xếp than rồi chở qua đó cho."
Tô Mạt nói lời cảm ơn, ra phía sau tìm một người thợ giao than đưa phiếu cho ông, người thợ đó nhận lấy phiếu xem qua rồi hỏi:
“Đi đâu?"
“Khu nhà tập thể bộ đội ạ."
Tô Mạt nói.
Người thợ cau mày, ông thực sự không thích đến chỗ đó, ra vào phải đăng ký, bên trong toàn là người phương Bắc, nói chuyện líu lo líu lót, ông đều nghe không hiểu mấy.
Nhưng người thợ cũng không nói gì, đạp xe ba gác đến chỗ để than, xếp cho 160 viên than.
Xếp dư ra mười viên là sợ trên đường bị va đập hỏng, ông phải đảm bảo đưa cho người ta đủ 150 viên nguyên vẹn.
Hai cha con đi theo người thợ chở than quay về, lúc đi ngang qua ban quản lý tiện đường trả luôn chiếc xe đạp.
Lục Tiểu Lan đã dọn dẹp một góc trong bếp, sau khi chuyển hết than vào bếp, những thứ cơ bản cần dùng hàng ngày coi như đã ổn thỏa.
Thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, Tô Mạt bèn vội vàng lấy báo cũ để nhóm lửa, hôm nay là ngày đầu tiên đỏ lửa, kiểu gì cũng phải giữ cha mẹ lại ăn một bữa cơm khai hỏa mới được.
Chuyến xe điện cuối cùng là 8 giờ tối nên phải khẩn trương.
