Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 298
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:09
“Cái lò than do bộ đội trang bị này là loại có kèm một bình nước nóng bên cạnh, sau khi nhóm lửa xong, Tô Mạt lại lau rửa bình nước nóng thêm một lượt nữa, nút c.h.ặ.t lỗ thoát nước rồi châm thêm nước vào.”
Như vậy lúc nấu cơm tiện đường có thể làm nóng nước luôn, không cần phải đặc biệt đun thêm nước nóng để tắm nữa.
Lúc Tô Mạt nhóm lửa, Lục Tiểu Lan đã đi mua thức ăn rồi.
Chẳng mấy chốc đã quay về, cũng không mua được gì nhiều, mua hai cân trứng gà và một cân lạp xưởng, còn có mấy quả ớt xanh, một khúc bí đao và một nắm hẹ.
“Chị ba, không còn gì để bán nữa rồi, em chỉ mua được bấy nhiêu đây thôi, nắm hẹ này còn là chị dâu nhà bên cạnh cho đấy ạ."
Nhà bên cạnh thấy bên này cả ngày trời người ra người vào, sớm đã muốn qua trò chuyện vài câu rồi, thấy người ta đang bận nên cứ mãi chưa sang.
Thấy Lục Tiểu Lan đi mua thức ăn bèn đi theo hỏi han vài câu.
“Không sao, ăn tạm cũng được."
Sau khi lửa lò đã vượng, Tô Mạt bèn dùng nồi nhôm nấu cơm, thái hai dải lạp xưởng rải lên trên, sau đó lại nấu một nồi canh bí đao, làm món trứng xào ớt xanh và hẹ xào.
Ăn một bữa cơm chiều sớm xong thì tiễn cha mẹ đi ngồi xe điện.
Lúc quay về vừa vặn gặp chị dâu nhà bên cạnh đang đứng ở cửa gọi con về ăn cơm.
Tô Mạt đứng từ xa nhìn, không biết từ đâu bỗng nhiên xông ra ba đứa trẻ, hai trai một gái, nhanh như chớp đã chạy về nhà rồi.
Người chị dâu đó cũng nhìn thấy Tô Mạt, cười hỏi:
“Đi làm gì đấy em?"
“Dạ tiễn cha mẹ em đi ngồi xe ạ."
Tô Mạt cười, “Chị dâu, cảm ơn nắm hẹ của chị nhé."
“Khách khí cái gì."
Người chị dâu đó nói, lại hỏi:
“Không phải các em từ phương Bắc đến tùy quân sao?"
Sao cha mẹ cũng ở đây vậy?
Tô Mạt cười cười nói:
“Dạ vâng, cha mẹ em năm ngoái được điều chuyển qua bên này công tác ạ."
Vương Thúy Mai thầm nhủ, cha mẹ đều ở bên này có công việc, xem ra là người không tầm thường rồi.
Nhìn cách ăn mặc của cha mẹ cô ấy, ước chừng vẫn là cán bộ.
“Chị tên là Vương Thúy Mai, em gái em xưng hô thế nào?"
“Em tên là Tô Mạt ạ."
Vương Thúy Mai còn muốn nói thêm vài câu nữa với Tô Mạt, trong nhà chạy ra một cậu bé trông khoảng bảy tám tuổi, gọi bà:
“Mẹ, không phải nói ăn cơm rồi sao?"
“Đợi tí, đến ngay đây."
Vương Thúy Mai nói, rồi cười với Tô Mạt, “Tô Mạt, vậy chị vào ăn cơm trước đã nhé."
“Dạ vâng, chị Vương."
Tô Mạt mỉm cười rồi cũng về nhà.
Buổi tối, sau khi người đàn ông nhà mình về, Vương Thúy Mai bèn hỏi anh:
“Nhà bên cạnh là người nhà của ai vậy anh?"
Vương Thúy Mai cũng là nghe Lục Tiểu Lan nói mới biết họ từ phương Bắc tới, những chuyện khác đều không rõ lắm, bỗng nhiên có người dọn đến khiến bà cũng tò mò vô cùng.
“Đi theo cấp trên từ phương Bắc điều chuyển qua đây, họ Lục, là một Đoàn trưởng."
Người đàn ông của Vương Thúy Mai tên là Trịnh Quốc Thịnh, hơn ba mươi tuổi, làm việc ở Tổng tham mưu, cấp bậc ngang bằng với Lục Chấn Chinh.
“Căn nhà bên cạnh cũng trống hổng mấy ngày rồi, sao chẳng bao giờ thấy anh ta ở vậy?"
Nhà bên cạnh trước đây cũng có người ở, chỉ là người đó cũng theo lãnh đạo cũ điều chuyển đi nơi khác rồi nên căn nhà này mới trống ra.
“Nghe nói người ta mới vừa tới nửa tháng đã được cấp trên phái đi làm nhiệm vụ rồi, đến tận bây giờ vẫn chưa về."
Trịnh Quốc Thịnh nói.
“Hèn chi."
Vương Thúy Mai gật đầu, “Ê, em nói anh nghe, cha mẹ của nhà bên cạnh cũng làm việc ở bên này đấy, nhìn bộ dạng đó ước chừng là cán bộ.
Em đoán chắc là cha mẹ ở bên này nên mới theo điều chuyển qua đây đấy."
“Em nghe em gái của Đoàn trưởng Lục đó nói nhà họ ở nông thôn..."
“Dừng!"
Trịnh Quốc Thịnh quát, “Tôi nói cái tính hay hóng hớt này của cô có thể sửa một chút được không?
Người ta ở đâu thì liên quan gì đến cô?"
“Hàng xóm láng giềng với nhau, hỏi một chút thì đã làm sao?"
Vương Thúy Mai không phục.
“Cô có thể bớt gây chuyện cho tôi được không?
Nếu nhà này cô lại không sống tốt được thì cô cút về quê cho tôi."
Trịnh Quốc Thịnh tức giận phất tay đi vào phòng.
Vương Thúy Mai trước đây với cái nhà đã dọn đi kia cũng xảy ra không ít mâu thuẫn, lãnh đạo đã mấy lần nhắc nhở anh phải quản thúc người nhà cho tốt.
Tô Mạt sau khi quay về bèn múc nước tắm rửa cho hai nhóc tì.
Sau đó lại trải chiếu cho giường, rồi lót thêm tấm chăn mỏng gửi bưu điện qua tạm thời làm nệm, bắt đầu dỗ hai nhóc tì đi ngủ.
Về phần chăn đắp, lúc cô qua đây đã xách một chiếc từ chỗ cha mẹ sang.
Lục Tiểu Lan cũng gửi một chiếc chăn mỏng qua, lúc này đắp cũng vừa vặn.
Ngày hôm sau thức dậy, Tô Mạt bèn đo kích thước của giường.
Ăn xong bữa sáng thì lại ra bưu điện gửi điện báo về nhà họ Lục, nhờ giúp đỡ đóng ba bộ chăn nệm theo kích thước, đồng thời gửi 50 đồng về.
Sau đó lại gọi một cuộc điện thoại cho Đào Bồi Thắng, muốn hỏi ông đại khái khi nào thì thuận tiện giúp gửi xe đạp và máy may qua.
Thực sự là không có xe đạp thì đi lại quá bất tiện.
Đào Bồi Thắng nói cho cô biết, sau khi các cô xuất phát vài ngày thì ông đã sắp xếp gửi đi rồi, ước chừng vài ngày nữa là tới, bảo cô lưu ý đợi thông báo.
Ở một phía khác, tại vùng biển gần một hòn đảo quân sự nào đó, một nhóm người đang tiến hành huấn luyện tác chiến dưới nước, Lục Chấn Chinh cũng nằm trong số đó.
Ý tưởng thành lập tiểu tổ đặc biệt của cấp trên là đối diện với toàn quân.
Lực lượng hải quân của nước ta hiện tại vẫn còn khá mỏng yếu, hai năm gần đây, tại các hải đảo phương Nam thường xuyên xảy ra tranh chấp với nước khác.
Vì vậy, cấp trên sớm đã có ý tưởng thành lập một tiểu tổ đặc biệt trên biển.
Quân khu Dương Thành năm ngoái đã bắt đầu chuẩn bị rồi, đã huy động 200 binh sĩ tinh nhuệ trong toàn quân, tiến hành một đợt tập huấn đợt một, sàng lọc ra được 100 binh sĩ tinh nhuệ.
Vào giữa tháng Giêng, đợt tập huấn thứ hai chính thức bắt đầu, từ 100 người lại tiếp tục sàng lọc ra 50 người.
Sư trưởng Lâm rất xem trọng Lục Chấn Chinh, sau khi hỏi ý kiến của anh thì đã nhét anh vào trong 100 người này để tham gia đợt tập huấn thứ hai.
Lục Chấn Chinh với tư cách là một lính nhảy dù đột nhiên xuất hiện nhờ đi cửa sau, tự nhiên vừa đến đã thu hút không ít hỏa lực.
Đều là binh sĩ tinh nhuệ, đều có sự kiêu ngạo của riêng mình, đối với hành vi đi cửa sau như thế này đại đa số đều không coi trọng.
Vả lại họ cùng ăn cùng ở cùng huấn luyện với 100 người bị loại kia mấy tháng trời, tự nhiên là có tình cảm.
Cái chỉ tiêu này thà đưa cho một người ngoài tới cũng không đưa cho những người đó, khiến một số người cảm thấy rất bất mãn.
Cho nên, lúc mới bắt đầu, cuộc sống của Lục Chấn Chinh khá là khó khăn.
Vừa bị nhắm vào, anh lại là một người quanh năm tác chiến trên đất liền, đối với tác chiến trên mặt nước không đặc biệt am hiểu.
