Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 338

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:14

“Về việc Lục Tiểu Lan từng này tuổi rồi mà chưa kết hôn thì mọi người cũng không nghi ngờ gì.”

Để em gái sang đây theo quân rồi tìm một sĩ quan trong khu tập thể để gả đi là chuyện nhan nhản.

Mọi người cũng tưởng Lục Tiểu Lan theo sang đây là có ý đồ này.

Còn về việc tuổi tác hơi lớn một chút thì ước chừng là ở dưới quê kén chọn quá nên bị lỡ dở thôi.

“Được, cô cứ về hỏi thử xem, cô ấy mà đồng ý thì tôi sẽ giúp họ làm cầu nối."

Chủ nhiệm Tống nói.

“Tôi nói trước cho cô biết tình hình bên đằng trai nhé, cậu thanh niên đó 24 tuổi, cấp bậc đại đội trưởng, nhà ở tỉnh Tương, người trông khá đoan chính, là một cậu thanh niên rất thật thà, tôi thấy người này khá tốt."

Chủ nhiệm Tống nói.

“Được, tôi về hỏi lại.

Làm phiền bà quá, Chủ nhiệm Tống."

Sau khi Tô Mạt về đem chuyện kể với Lục Tiểu Lan.

Lục Tiểu Lan nhíu mày:

“Chị ba, em không định lấy chồng nữa đâu."

“Được, nếu em không muốn thì chị giúp em từ chối là được."

Tô Mạt nói.

“Nhưng Tiểu Lan này, đừng có vì một lần bị rắn c.ắ.n mà mười năm sợ dây thừng, chỉ là một cuộc hôn nhân thất bại thôi, đó không phải lỗi của em.

Nếu có người phù hợp hoặc người khiến mình rung động thì vẫn có thể thử lại mà."

“Đương nhiên nếu em thật sự không muốn cũng không sao, nhà mình mãi mãi là hậu thuẫn của em, chị chỉ hy vọng em có thể sống vui vẻ thôi."

Lục Tiểu Lan gật đầu:

“Em biết rồi, cảm ơn chị, chị ba."

Cô hiện tại sống rất vui vẻ, ở cùng gia đình anh ba chị ba, anh chị thương yêu, cháu trai cháu gái cũng lanh lợi đáng yêu, công việc lại thuận lợi, cũng không có chuyện gì phiền lòng, ngày tháng trôi qua thật tươi đẹp.

Cô không muốn lấy chồng nữa để rước thêm chuyện phiền lòng cho mình.

Ngày hôm sau lúc Tô Mạt đi làm đã đến văn phòng quản lý tìm Chủ nhiệm Tống từ chối chuyện này.

Chủ nhiệm Tống tuy bề ngoài không biểu hiện gì nhưng trong lòng cũng lẩm bẩm, tưởng Lục Tiểu Lan mắt cao, không coi cấp bậc đại đội trưởng ra gì.

Nếu cứ kén chọn tiếp thì chỉ sợ thật sự trở thành gái già mất.

Tình cờ lại trùng hợp như vậy, hôm đó tan làm về Tô Mạt nhận được thư của nhà họ Lục gửi tới ở phòng bảo vệ.

Lý Nguyệt Nga trong thư bảo Tô Mạt lưu ý một chút, xem có đối tượng nào phù hợp thì nhắm cho Lục Tiểu Lan.

Lục Tiểu Lan ly hôn cũng đã hơn một năm rồi, người già lúc nào cũng lo lắng cho con cái, hễ còn đứa nào chưa kết hôn thì trong lòng họ lúc nào cũng thấy nhiệm vụ của mình chưa hoàn thành.

Lục Tiểu Lan nhìn thấy thư cũng dở khóc dở cười, nói với Tô Mạt:

“Chị ba, chị đừng để ý đến mẹ, em sẽ viết thư nói rõ với mẹ sau."

Chuyện này Tô Mạt vốn dĩ cũng không quá để tâm, nhưng một ngày nọ cô đi lấy thức ăn ở nhà ăn thì lại nghe thấy có người đồn thổi chuyện nhà cô.

Nói nhà cô sau khi bắt quen được với Tư lệnh Hứa thì mắt cao vô cùng, ngay cả đại đội trưởng cũng không thèm nhìn tới, giữ cô em chồng lại không biết là muốn gả cho quan to cỡ nào.

Tô Mạt lập tức tiến lên túm lấy người ta.

Lời đồn này vừa mới xuất hiện thì phải lập tức chặn đứng, nếu không truyền qua truyền lại cuối cùng không biết sẽ thành ra như thế nào.

Hơn nữa đối phương còn lôi cả Tư lệnh Hứa vào, tâm địa thật sự quá hiểm ác.

“Mấy chị dâu này, mấy người nghe chuyện phiếm này từ đâu ra thế?"

“Ai nói với mấy người là nhà tôi coi thường đại đội trưởng vậy?

Muốn giữ em chồng lại để gả cho quan cao?"

Mấy người kia không ngờ đen đủi thế, nói xấu sau lưng người ta bị bắt quả tang ngay tại trận, nhất thời có chút ngượng ngùng.

“Cái này... chúng tôi cũng nghe người ta nói thôi."

“Chuyện giới thiệu đối tượng thì phải cả hai bên phù hợp mới được chứ, chồng tôi quê ở tỉnh Hắc, đại đội trưởng kia nhà ở tỉnh Tương, em chồng tôi thấy xa quá, muốn tìm người ở phương Bắc nên mới không đồng ý."

Lúc Tô Mạt nói với Chủ nhiệm Tống cũng dùng lý do này để từ chối.

“Nếu không gả đến tỉnh Tương, trời cao đất dày thế kia, cả đời này về thăm nhà ngoại được mấy lần?"

“Đến lúc đó gả đi xa rồi, có kỳ nghỉ thì là về nhà ngoại hay về nhà nội?

Hay là mấy người cảm thấy phụ nữ gả đi rồi thì nhà ngoại không nên đi lại nữa?"

“Em chồng tôi đó là có lòng hiếu thảo, không muốn gả đi xa, không nỡ xa cha mẹ."

“Cũng không biết là cái đồ lòng lang dạ thú nào bịa ra chuyện nhảm nhí này để bôi nhọ nhà chúng tôi.

Tôi phải đến chỗ Chủ nhiệm Tống nói cho rõ ràng, xem ai mà cái mồm rách thế."

Tô Mạt tuôn ra một tràng như s-úng liên thanh, nói rồi đi thẳng về phía văn phòng quản lý.

Mấy người kia có chút hoảng hốt, đi theo suốt chặng đường muốn ngăn cản.

“Đồng chí Tô Mạt, chúng tôi cũng nghe người khác nói thôi, chúng tôi cũng không biết chuyện một Nam một Bắc xa xôi như thế."

“Đúng vậy, là chúng tôi không đúng, không nên không hỏi han kỹ càng đã đi đồn nhảm."

“Mọi người cùng ở trong một khu tập thể, không cần thiết phải làm ầm lên đến văn phòng quản lý đâu..."

Tô Mạt không thèm đếm xỉa, vẫn nhanh ch.óng đến văn phòng quản lý đem chuyện kể với Chủ nhiệm Tống.

“Đồng chí Tô Mạt, tôi không hề nói ra ngoài một lời nào cả."

Chủ nhiệm Tống tức đến nổ phổi, ước chừng là do chị dâu của nhà đằng trai kia gây chuyện rồi đi rêu rao.

“Tôi đương nhiên là tin tưởng vào tư cách của Chủ nhiệm Tống bà rồi."

Tô Mạt nói, “Nếu chuyện này chỉ liên quan đến nhà tôi thì tôi cũng chẳng thèm làm ầm lên đến chỗ bà làm gì.

Những người này đồn nhảm mà câu nào câu nấy cũng lôi Tư lệnh Hứa vào."

Chủ nhiệm Tống nghe xong sắc mặt cũng sa sầm xuống.

Bà tốt bụng giúp nhà cô ta làm mối, vậy mà cô ta lại hại bà như thế.

“Đồng chí Tô Mạt, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng."

Đợi Lục Trường Chinh về Tô Mạt bèn đem chuyện này nói cho anh biết.

Nếu không phải là âm mưu thì tốt nhất, nếu đúng là vậy thì phía họ cũng có thể sớm đề phòng.

Tốc độ của Chủ nhiệm Tống cũng khá nhanh, chưa đến hai ngày đã đến tìm Tô Mạt.

Nói là do chị dâu của người đàn ông kia đi đồn nhảm, thấy Lục Tiểu Lan ngay cả mặt cũng không thèm gặp là đang chê bai nhà cô ta.

Trong lòng không cam tâm nên mới than vãn vài câu với những người thân thiết.

Bà đã nói với đối phương rồi, bảo cô ta đừng có nói hươu nói vượn nữa.

Người đàn ông kia tuy là đại đội trưởng nhưng anh ta còn có một người anh cả chức vụ không thấp, là một lữ đoàn trưởng.

Anh cả của anh ta cũng đã đón ông cụ thân sinh đến đây ở cùng rồi, cả nhà sống chung một chỗ.

Mẹ đã mất từ lâu nên chuyện hôn sự của anh ta đều do chị dâu cả đứng ra lo liệu.

Chị dâu cả của anh ta cũng thấy nhà họ Lục bắt quen được với Tư lệnh Hứa nên mới nảy ra ý định làm mối cho em chồng mình và Lục Tiểu Lan.

“Đồng chí Tô Mạt, thật sự xin lỗi, cũng là vấn đề của tôi, trách tôi đã không nói rõ ràng với cô."

Chủ nhiệm Tống vô cùng áy náy.

Hồi đó Tô Mạt nói muốn về hỏi ý kiến của Lục Tiểu Lan, bà bèn chỉ nói sơ qua tình hình của đằng trai, nghĩ là nếu người ta đồng ý thì hẵng nói chi tiết.

Còn nếu không đồng ý thì chẳng cần phải nói là ai, tránh lúc gặp mặt lại ngượng ngùng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.