Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 339
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:14
“Ngày hôm sau đến từ chối, tuy bà cũng hơi nghi ngờ Lục Tiểu Lan chê chức vụ người ta thấp nhưng bà dám khẳng định chắc chắn là mình không hề truyền đạt ý tứ như vậy với đối phương, cũng nói là một Nam một Bắc xa quá nên nhà gái không xem xét.”
Không ngờ người kia lại là một kẻ không biết điều, vậy mà lại đi rêu rao chuyện này ra ngoài.
Tưởng em chồng mình là thỏi vàng thỏi ngọc chắc?
Bà đã nói rồi mà người ta cứ phải nhìn trúng sao?
Hiện tại chuyện hôn sự của em chồng cô ta chỉ sợ là trong khu tập thể chẳng ai dám đứng ra giới thiệu nữa rồi, nhỡ đâu mà không thành lại bị cô ta c.ắ.n ngược lại một cái thì ai mà chịu nổi?
Tuy nhiên Tô Mạt làm ầm lên như vậy thì Lục Tiểu Lan tạm thời cũng không ai dám đ.á.n.h chủ ý nữa, dù sao cũng có một bà chị dâu lợi hại như thế, mọi người đều có chút kiêng dè.
Điều này đúng ý của hai người, họ cũng mừng vì được thanh tịnh.
Cuối tháng 7 Tô Mạt nhận được thư của Khương Nguyệt và Mã Tiểu Quyên.
Sau khi Tô Mạt đến Dương Thành thì thỉnh thoảng vẫn thư từ qua lại với hai người.
Hai bức thư này mang đến cho Tô Mạt hai tin tức.
Đầu tiên là Mã Tiểu Quyên có đối tượng rồi, đối tượng này Tô Mạt còn quen nữa, chính là Đào Bồi Thắng.
Hai người quen nhau cũng có chút kịch tính.
Hồi đầu xuân, một học sinh của Mã Tiểu Quyên đi hái rau dại bị trượt chân rơi xuống một cái mương, Mã Tiểu Quyên nhìn thấy bèn đi cứu, kết quả chính mình cũng bị rơi xuống đó luôn.
Hai người bị kẹt ở đó gần một ngày trời, vừa vặn Đào Bồi Thắng dẫn quân đi tuần tra núi ngang qua bèn cứu hai người lên.
Qua lại vài lần thì hai người cũng quen thân.
Tính cách hai người tương đồng, chủ đề nói chuyện cũng nhiều, tiếp xúc nhiều dần dần nảy sinh tình cảm nên đã xác lập quan hệ đối tượng.
Tô Mạt còn khá lạc quan về đôi này, tính tình phẩm chất của cả hai đều tốt, bối cảnh gia đình cũng tương đương, trong mắt Tô Mạt thì rất phù hợp.
Tô Mạt lập tức đặt b-út viết một bức thư hồi âm cho Mã Tiểu Quyên, đầu tiên là chúc mừng cô ấy, sau đó lại nói cho cô ấy biết một chút thông tin tìm hiểu được từ phía Lục Trường Chinh, cho rằng Đào Bồi Thắng là một người đáng để gửi gắm.
Viết xong thư hồi âm cho Mã Tiểu Quyên, Tô Mạt mới mở thư của Khương Nguyệt ra.
Khương Nguyệt có nhắc đến một tin tức trong thư, đó chính là Dương Sĩ Ân ch-ết rồi.
Tô Mạt xem xong không khỏi cảm thán, trong dàn nhân vật chính của nguyên tác cuối cùng cũng có người “hết vai".
Tin tức này là Khương Lan viết thư kể cho Khương Nguyệt.
Cô ta cũng tình cờ bắt gặp Dương Tố Hồng và Dương Tố Vân hai anh em cãi nhau, nghe lỏm được một tai mới biết.
Hóa ra sau khi Dương Tố Vân và Cung Diệp kết hôn, Dương Tố Hồng bèn đưa tiền cho nhà bác cả họ Dương, nhờ họ giúp đỡ chăm sóc Dương Sĩ Ân.
Nhà bác cả vốn dĩ ham tiền, có tiền đương nhiên họ sẵn lòng chăm sóc.
Dương Tố Hồng vốn tưởng em gái gả vào nhà họ Cung xong anh ta có thể mượn thế nhà họ Cung để phục chức.
Không ngờ nhà họ Cung vậy mà một chút ý định muốn giúp đỡ cũng không có, Dương Tố Hồng đã ám chỉ với Cung Diệp mấy lần cũng không có tác dụng.
Việc không có công tác thì mất đi thu nhập, Dương Tố Hồng còn phải nuôi vợ con, Chung Nhã kia là tiểu thư con nhà giám đốc xưởng, tiêu tiền trước giờ luôn tay chân rộng rãi, nhìn số tiền trong tay ngày một ít đi, Dương Tố Hồng cũng vô cùng lo lắng.
Cả nhà họ Dương hiện tại chỉ còn lại 36 đồng tiền lương của Chu Thu Anh thôi, Dương Tố Hồng đương nhiên không nỡ bỏ ra 20 đồng gửi cho nhà bác cả để chăm sóc Dương Sĩ Ân nữa, nên chỉ đành đón người về Hải Thị.
Đón về Hải Thị chưa đầy một tháng thì người đã không còn nữa.
Dương Tố Vân sau khi nhận được tin lập tức chạy về Hải Thị, cãi nhau với Dương Tố Hồng một trận tơi bời.
Dương Tố Vân oán trách Dương Tố Hồng không chăm sóc tốt cho cha, Dương Tố Hồng thì mắng nhiếc Dương Tố Vân ích kỷ vụ lợi, gả cho cán bộ rồi mà không nỡ bỏ ra một xu phụng dưỡng cha.
Thực tế ngày tháng của Dương Tố Vân ở nhà họ Cung cũng chẳng dễ dàng gì, họ kết hôn trong hoàn cảnh như vậy nên Cung Diệp đối với cô ta cũng chẳng còn mặn nồng như trước nữa.
Mỗi tháng chỉ đưa cho cô ta tiền sinh hoạt cơ bản thôi, tiền khác đều tự mình nắm giữ nên cô ta cũng chẳng có tiền, mỗi tháng còn phải tính toán chi li, nếu không tiền sinh hoạt phí cũng chẳng đủ, ngày tháng trôi qua còn chẳng bằng lúc trước chăm sóc Dương Sĩ Ân ở nhà họ Dương.
Tình cảnh của Dương Sĩ Ân như vậy thì tang sự cũng chẳng có gì để làm to tát, Cung Diệp nhờ người thuê một chiếc xe chở thi hài về quê an táng.
Lúc hạ huyệt ngoại trừ Dương lão thái khóc đến xé lòng xé dạ thì những người khác chẳng ai thấy có chút cảm xúc đau thương nào cả.
Dương lão thái sau khi về nhà, sau lưng cứ một mực c.h.ử.i bới Chu Thu Anh, nói chính là do cô ta không muốn chăm sóc nên mới làm người ta ch-ết.
Đáng tiếc cháu trai cháu gái chẳng ai lên tiếng nên bà già như bà cũng chẳng tiện nói gì, nếu không bà nhất định phải đi báo công an mới được.
Ngày tháng của nhà họ Dương không tốt, ngày tháng của nhà họ Cung gần đây cũng chẳng dễ chịu gì.
Những người kia muốn tiền, ban đầu cũng là do Cung Minh nói nhà họ Tô có giấu đồ, đáng tiếc cấp dưới của người kia đã tìm khắp nơi rồi mà ngay cả một sợi lông cũng không thấy đâu cả.
Người kia hiện tại cũng không định tự mình đi tìm nữa mà liên kết với những người khác gây áp lực cho Cung Minh, bắt ông ta phải đi tìm ra đồ vật đó.
Nhân thủ của họ ở Hải Thị ông ta có nhu cầu có thể điều động, tìm thấy đồ xong chia làm năm phần, mỗi người chiếm một phần.
Cung Minh tức đến mức c.h.ử.i cha mắng mẹ, ông ta tuy có thể đoán được Tô Trọng Lê nhất định sẽ để lại hậu thủ nhưng ông ta thật sự không biết ông ta giấu đồ ở đâu.
Những người kia tìm lâu như vậy đều không thấy, bảo ông ta đi đâu mà tìm?
Tô Trọng Lê này xảo quyệt vô cùng, ông ta suy đoán đồ vật rất có thể không ở Hải Thị.
Giờ người nhà họ Tô đều đã đến Dương Thành hết rồi, rất có thể đồ vật được giấu ở đó.
Họ ở Dương Thành cũng chẳng có gốc rễ gì, muốn hành sự ở bên đó chỉ sợ vô cùng bất lợi.
Hơn nữa nhà họ Tô làm giàu nhất Giang Nam bao nhiêu năm nay, bất động sản ở khắp nơi, gần như mỗi thành phố lớn đều có phòng xá của nhà họ Tô.
Tuy nói sau khi thành lập đất nước đều thuộc về quốc gia rồi nhưng ai biết được đồ vật có được giấu ở trong những ngôi nhà đó hay không?
Cung Minh lo lắng không thôi, chuyện này nếu ông ta không dò la ra được chút tin tức hữu ích nào thì gia sản mà ông ta dày công giữ lại chỉ sợ sẽ không giữ được nữa.
Mặt khác ông ta không nghe ngóng được đủ tin tức cho đối phương thì sợ là người ta cũng sẽ không dễ dàng ra tay giúp đỡ ông ta.
Suy nghĩ một lát, Cung Minh bèn gọi điện thoại cho Cung Diệp, bảo anh ta đưa Dương Tố Vân về.
Giờ cũng chỉ có thể coi ngựa ch-ết thành ngựa sống mà chữa thôi!
Lúc vợ chồng Tô Đình Khiêm sang đây, Tô Mạt đã kể cho ông nghe chuyện Dương Sĩ Ân đã mất.
Tô Đình Khiêm chỉ im lặng một khoảnh khắc rồi buông bỏ.
Thôi vậy, thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng!
Ông ta có kết cục như vậy tự có nhân quả của chính mình.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến giữa tháng 8.
Hôm nay Tô Mạt đang làm việc thì chiến sĩ cảnh vệ ở cổng đến nói có một đồng chí nữ tên là Dương Tố Vân ở cổng tìm cô.
