Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 356
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:16
“Cô giáo nói rồi, như vậy là không tốt, không được làm người xấu đâu.
Em phải đi nói với ba mẹ, em không cần em trai em gái nữa, đừng đi trộm trẻ con.”
Lạc Lạc vừa nói vừa xông đến bên cửa, mở toang cửa ra, An An muốn túm lại cũng không kịp.
Lục Chiến Chinh đang nỗ lực thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức dừng lại, Tô Mạt vì quá kinh hãi đã dùng hết sức lực đẩy mạnh Lục Chiến Chinh ra.
Sau khi dị năng của Tô Mạt thăng cấp, sức lực vô cùng lớn, Lục Chiến Chinh không kịp đề phòng liền bị Tô Mạt đẩy bay ra ngoài, trán đập “cộp” một cái vào tường, đau đến mức anh nhe răng trợn mắt.
Vợ đây là muốn phế luôn khả năng của anh sao!
Lúc này giọng nói của Lạc Lạc cũng vang lên ở cửa:
“Ba mẹ ơi, con không cần em trai em gái đâu, ba mẹ đừng đi trộm trẻ con.”
Hai vợ chồng đúng là ngượng chín cả mặt, làm chuyện này mà bị con cái phát hiện đúng là vô cùng xấu hổ.
Dưới cái nhìn giận dữ của Tô Mạt, Lục Chiến Chinh chỉ còn cách xỏ quần vào, khoác thêm áo, xoa xoa cái cục u trên trán rồi đi ra ngoài xem tổ tiên nhỏ này rốt cuộc muốn làm gì.
Lạc Lạc thấy cửa mở, người đi ra là Lục Chiến Chinh liền hỏi:
“Mẹ đâu rồi ba?”
“Mẹ ngủ rồi, con làm sao thế?”
“Không có gì ạ, con đến để bảo ba mẹ đừng đi trộm trẻ con, đó là người xấu đấy, sẽ bị đ.á.n.h đấy ạ.”
“Được rồi, chúng ta không trộm trẻ con.”
Lục Chiến Chinh vừa nói vừa ngồi xuống, bế Lạc Lạc lên, định bế cậu bé về gian nhà phía tây ngủ tiếp.
Sau khi bế lên, Lạc Lạc nhìn thấy cái cục u lớn trên trán Lục Chiến Chinh, tức giận nói:
“Đã bảo ba mẹ đừng đi trộm trẻ con rồi mà, thấy chưa, bị đ.á.n.h rồi kìa.”
“Ba không bị đ.á.n.h, là không cẩn thận va phải thôi.
Con mau ngủ đi, con xem chị đã ngủ rồi kìa, thế mới là bé ngoan.”
Kể từ khi Lạc Lạc chạy ra ngoài, An An đã vội vàng nằm lên giường lò giả vờ ngủ say như c.h.
ế.t rồi, chuyện như thế này bớt một người biết là bớt đi một phần ngượng ngùng.
Lạc Lạc thấy An An đã ngủ say thì vô cùng nghi hoặc:
“Ơ?
Chị ngủ nhanh thế ạ?”
Khóe miệng Lục Chiến Chinh giật giật, vội vàng đặt Lạc Lạc nằm xuống giường lò, đắp chăn cẩn thận cho cậu bé rồi bảo cậu bé mau ngủ đi.
Sau đó quay người đi ra ngoài ngay, có chút cảm giác chạy trốn.
Trẻ con thông minh quá, lớn rồi đúng là có điểm này không tốt!
Lúc trở về, Tô Đình Khiêm có nhắc qua với Tô Mạt một câu, bảo cô nếu thuận tiện thì hãy đi thăm thầy Cố.
Hiện giờ họ về cũng đã được tám chín ngày rồi, lúc này đi thôn Lý Gia cũng không gây chú ý.
Ngày 8 tháng 12, chủ nhật, Tô Mạt nói với Lý Nguyệt Nga là đi thăm con bé Thảo Nha, liền mang theo ít đồ đến thôn Lý Gia.
Lúc Tô Mạt ở Dương Thành đã viết thư nhờ Lý Nguyệt Nga thỉnh thoảng quan tâm Thảo Nha một chút.
Lý Nguyệt Nga cũng cảm thán Tô Mạt có trách nhiệm, chuyện của Thảo Nha lúc đó bà cũng nắm rõ, nếu đổi thành cán bộ khác thì ngày tháng của Thảo Nha chắc chắn không được tốt như thế.
Gặp được Tiểu Mạt cũng là phúc khí của con bé đó.
Vì sự ủy thác của Tô Mạt, hai năm nay Lý Nguyệt Nga cũng thỉnh thoảng qua thăm một chuyến, đối với đứa trẻ số khổ lại siêng năng này bà cũng thấy thương xót.
Thấy con bé tội nghiệp, bà còn dỡ cái áo bông cũ của mình ra làm cho con bé một cái áo bông và một đôi giày bông.
Cho nên Tô Mạt về muốn đi thăm một chuyến Lý Nguyệt Nga cũng không ngạc nhiên, còn đưa cho Tô Mạt một đôi giày bông bảo cô mang cho Thảo Nha, nói con bé ngày nào cũng đi bộ xa như vậy để đi học nên giày hỏng nhanh lắm.
Ngôi nhà của Thảo Nha lúc đó Tô Mạt đã xin công xã sửa sang lại, nên giờ con bé đã dọn về ở trong chính căn nhà của mình rồi.
Khi Tô Mạt đến nơi, Thảo Nha đang nấu bữa sáng kiêm bữa trưa.
Con bé phải đi học nên không đi làm công, chỉ dựa vào chút điểm công cắt cỏ heo thì chỉ được chia lương thực theo nhân khẩu, cho dù lúc đó Tô Mạt đã giúp xin trợ cấp lương thực thì cũng chỉ đủ ăn no ở mức tối thiểu.
Lúc không phải đi học, một ngày con bé nhiều nhất cũng chỉ ăn hai bữa, nếu không quá đói thì chỉ ăn một bữa.
Nghe thấy có tiếng gõ cửa, Thảo Nha giật nảy mình.
“Ai thế ạ?”
“Ta đây, Tô Mạt.”
Thảo Nha có chút không dám tin, lao tới mở cửa nhìn một cái, thấy đúng là Tô Mạt thì vui mừng hét lớn một tiếng:
“Thím ơi, thím về rồi ạ?”
Hét xong hốc mắt đã đỏ hoe.
Tô Mạt xoa xoa đầu con bé, đã gần hai năm rồi mà cũng chẳng thấy Thảo Nha cao lên được bao nhiêu, vẫn gầy gò như cũ.
“Đúng vậy, ta về rồi, qua thăm con đây.”
Nói xong liền bước vào nhà, trong nhà lạnh ngắt, chẳng ấm hơn bên ngoài là bao.
“Thảo Nha, đội không đưa củi cho con à?”
“Có đưa ạ, con đã đốt giường lò rồi, thím ơi chúng mình lên giường lò nói chuyện đi ạ.”
Trong đội có sắp xếp đưa củi cho con bé thật, chỉ là không nhiều.
Con bé đi học xa, lúc tan học về cũng chẳng làm được bao nhiêu việc nữa, tự mình nhặt được ít củi nên phải tiết kiệm mà dùng.
Thảo Nha hiện giờ đang học lớp hai rồi, đã hiểu được chút đạo lý, biết làm người phải biết đủ mới vui, biết ơn phải báo ơn, không được nói những lời không tốt làm thím phải khó xử.
Tô Mạt nhìn thấy trong nồi đang nấu gì đó, mở nắp nồi ra xem thì thấy nấu cháo ngô và khoai lang, chẳng có lấy một chút váng mỡ nào.
Tô Mạt đưa mấy cái bánh bao nhân thịt và một miếng thịt lợn rừng mang theo cho con bé:
“Ta mang cho con bánh bao thịt và thịt đây, bánh bao thịt con để dành lúc đi học buổi sáng thì hấp lên mà ăn, miếng thịt này con cất đi, mỗi lần nấu cháo thì cắt mấy lát bỏ vào.”
Dù sao cũng có chút mùi vị thịt thà.
“Vâng ạ, cảm ơn thím.”
Thảo Nha cất đồ đi:
“Chúng mình lên giường lò ngồi đi ạ, trong nhà lạnh lắm.”
Sau khi vào phòng, ngồi lên giường lò, Tô Mạt liền hỏi thăm chuyện học hành của Thảo Nha:
“Con đi học thế nào rồi?
Có đi học đúng giờ không?”
“Có ạ, thím ơi ngày nào con cũng đi học đúng giờ, không nghỉ buổi nào cả, thầy giáo còn khen con nữa đấy ạ.”
Thảo Nha vội vàng đi lấy cuốn vở bài tập cũ kỹ từ trong cái túi vải rách ra cho Tô Mạt xem.
Tô Mạt lật xem, đúng là rất khá, cơ bản đều đạt điểm “Ưu”, xem ra Thảo Nha vẫn có chút thiên phú trong học tập, cũng đủ nỗ lực.
Tô Mạt lại lấy vở bài tập và b-út chì mang theo ra đưa cho con bé:
“Con phải chăm chỉ học hành, chỉ cần con sẵn lòng học, sau này thím sẽ giúp con.”
Cô đã giúp Thảo Nha xin được học hết tiểu học miễn phí, nếu con bé học giỏi thì trung học, cấp ba cho đến cả đại học cô đều có thể tiếp tục tài trợ cho con bé học lên.
“Đây là giày bông mẹ ta làm cho con đấy, bà ấy nói ngày nào con cũng đi bộ xa như vậy để đi học nên giày mòn nhanh.”
“Thím mang cho con hai túi sữa bột đây, con đang tuổi lớn, mỗi tối tự pha một cốc mà uống.”
