Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 357
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:16
Thảo Nha nhìn những thứ đó, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, “Thím ơi, sau này con nhất định sẽ báo đáp mọi người.”
Nếu là trước đây chắc chắn con bé đã quỳ xuống dập đầu rồi, nhưng thầy giáo đã dạy con bé làm người phải có khí tiết, không được hở chút là quỳ, nhận ơn của người khác không phải chỉ quỳ xuống dập đầu mấy cái là xong, nhất định phải nỗ lực làm cho mình mạnh mẽ lên mới có thể đền đáp được người khác.
Tô Mạt xua tay cười nói:
“Được, nhưng giờ con vẫn còn nhỏ, cứ lo học cho tốt đi đã, đợi con lớn lên có năng lực rồi hãy đến báo đáp ta.”
Thảo Nha gật đầu mạnh mẽ.
Tô Mạt lại xem cái tên trên vở bài tập:
“Lý Xuân Thảo?
Con tự đặt tên cho mình à?”
“Vâng ạ, thầy giáo nói cỏ nhỏ kiên cường không chịu khuất phục, lửa rừng đốt không hết, gió xuân thổi lại mọc.
Con cũng muốn giống như cỏ nhỏ vậy.”
“Cái tên này rất hợp với con.”
Tô Mạt nói.
Lần gặp Thảo Nha này, ánh mắt con bé đã bớt đi sự mờ mịt, thêm vào đó là sự kiên cường, đứa trẻ này có thể được như vậy cô cũng thấy rất an lòng.
“Lương thực con có đủ ăn không?”
“Đủ ạ, thím đừng lo, hằng năm trong đội đều phát lương thực, cán bộ công xã cũng gửi lương thực đến ạ.”
“Vậy thì tốt.
Dạo này con có gặp bọn thầy Cố không?
Họ thế nào rồi?”
“Đều ổn cả ạ, nhưng đầu năm chỗ đó lại có thêm hai người nữa, thầy Cố bảo con đừng thường xuyên qua đó nữa.”
Thảo Nha nói:
“Thím muốn gặp họ không ạ?”
“Lúc có tuyết rơi, thầy Cố sẽ qua giúp con quét tuyết trên mái nhà đấy ạ.”
Đây là đang nói cho Tô Mạt biết thầy Cố qua đây thì sẽ không có ai nói gì đâu.
Thảo Nha là một đứa trẻ con dĩ nhiên không thể quét được tuyết trên mái nhà, việc này vốn dĩ đội sản xuất nên sắp xếp người làm, nhưng anh trai của Thảo Nha từng làm việc cho đặc vụ nên người trong đội đều không muốn giao thiệp với con bé lắm, Đội trưởng Lý thấy Thảo Nha từng ở chuồng bò một thời gian nên đã sắp xếp việc này cho thầy Cố.
“Ta thấy tuyết trên mái nhà con cũng dày rồi đấy, con đi gọi thầy Cố qua giúp con quét đi.”
Tô Mạt cười nói, con bé này cũng lanh lợi lên rồi.
“Vâng ạ.”
Thảo Nha nói xong, đội mũ vào rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Khoảng hai mươi phút sau, Thảo Nha và thầy Cố đã quay lại.
Thảo Nha cũng rất biết ý, để hai người nói chuyện trong nhà, còn mình thì ra ngoài nhóm lửa nấu đồ.
Tô Mạt nhìn thầy Cố thấy gầy đi không ít so với trước đây, hai năm nay ngày tháng chắc hẳn không dễ dàng gì, chỉ là tinh thần trông vẫn còn khá tốt, về mặt tinh thần chắc là không bị chà đạp gì, chỉ có lao động chân tay là vất vả hơn thôi.
Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, đầu năm từng có một giai đoạn hỗn loạn, Tô Đình Khiêm rất lo lắng sẽ ảnh hưởng đến bọn thầy Cố, may mà không sao.
“Thầy Cố, mọi người vẫn khỏe chứ ạ?
Ba em rất lo lắng cho mọi người nên bảo em qua thăm.”
“Chúng ta vẫn ổn, em bảo ba em đừng lo lắng.”
Thầy Cố cười nói.
“Đây là những thứ ba em bảo em mang theo đây ạ.”
Tô Mạt đưa đồ cho thầy Cố, cô đã dùng vải thô bọc kỹ lại rồi, có hai cân lạp xưởng, một túi sữa bột, một túi đường đỏ và ba mươi đồng tiền mặt.
Đôi mắt thầy Cố hơi rưng rưng:
“Thay tôi cảm ơn ba em nhé.”
Lão Tô người này đúng là có tình có nghĩa.
“Thầy Cố, địa chỉ liên lạc của ba em em đã viết để vào trong đó rồi.
Đợi mọi người được về thành phố nhớ viết thư cho gia đình em nhé.”
“Sẽ mà.”
Chỉ là không biết phải đợi đến năm nào tháng nào thôi, vốn dĩ trước đó bầu không khí đã tốt lên một chút, đầu năm lại nghiêm trọng trở lại, trong lòng thầy Cố thực sự có chút tuyệt vọng.
Có lẽ cả đời này đều phải ở trong chuồng bò rồi.
Hai người mới đến kia chính là hồi đầu năm bị đấu tố đến tàn phế ở nông trường rồi mới được chuyển đến đội sản xuất.
“Thầy Cố, không còn bao lâu nữa đâu, thầy cố gắng nhẫn nhịn thêm chút nữa.”
Tô Mạt ám chỉ nói.
Những chuyện chính trị cô không hiểu lắm, nhưng thời gian này nhìn từ báo chí có thể thấy là đã đang thay đổi rồi.
Rõ rệt nhất chính là đài phát thanh Trung ương đột nhiên có thêm mấy chuyên mục mới.
Phải biết rằng, Giấc mộng Nữ hoàng vẫn luôn nắm giữ bộ phận tuyên truyền, những thứ này ở trong tay bà ta là không thể nào có được.
Hiện giờ lại có rồi, chứng tỏ chức quyền của Giấc mộng Nữ hoàng đã bị hạn chế.
Tô Mạt đoán chừng các nhà lãnh đạo chắc hẳn đã bắt đầu hành động rồi.
Nếu có thể, cô thật sự rất hy vọng cuộc cách mạng này có thể kết thúc sớm một chút, những năm tháng tăm tối này thực sự đã bức hại quá nhiều người.
Tinh thần thầy Cố phấn chấn hẳn lên, đáp lời:
“Được.”
Đã đưa được đồ đến nơi rồi nên Tô Mạt cũng không định nán lại lâu, ở lại quá lâu cũng không tốt.
Lúc đi Tô Mạt dặn dò Thảo Nha cuối tuần sau đến nhà cô ăn cơm.
Đứa trẻ này trông có vẻ bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, e rằng đã lâu lắm rồi không được ăn thịt, lúc còn ở đây cô có thể giúp được gì thì giúp một chút, nấu cho con bé một bữa thật ngon để bồi bổ.
Tô Mạt đi bộ qua đây, đi về cũng mất hơn nửa tiếng.
Đi được nửa đường thì thấy một chiếc xe con đi vào trong, chiếc xe này Tô Mạt nhận ra, là của Ủy ban Cách mạng huyện.
Tô Mạt khẽ nhíu mày, đừng nói là lại sắp có chuyện gì xảy ra đấy nhé.
Lúc về đến làng họ Lục, Tô Mạt trông thấy từ xa, ở chỗ trụ sở đại đội cũng có hai chiếc xe con đang đỗ, chỗ đó còn tụ tập không ít người.
Tô Mạt rảo bước đi tới, muốn xem thử có chuyện gì.
Đi được nửa đường thì gặp Lục Tiểu Lan đang đi về.
“Chị dâu ba, chị về rồi à.”
Lục Tiểu Lan cười hỏi.
“Ừm.
Chị thấy chỗ trụ sở đại đội tụ tập rất nhiều người, có chuyện gì thế?”
Lục Tiểu Lan vội vàng đi tới, hạ thấp giọng nói:
“Ủy ban Cách mạng thành phố phái hai chiếc xe đến, nói là đến đón người ở chuồng bò đi.
Lúc họ đến tìm cha em nghe loáng thoáng được một chút, nói là cấp trên có văn kiện gửi xuống, muốn đón ba vị cán bộ trong đó về.”
Đôi mắt Tô Mạt khẽ lóe lên, chẳng lẽ việc giải oan đã bắt đầu rồi sao?
Trong lịch sử, phần lớn công tác giải oan bắt đầu sau khi những người kia sụp đổ.
Trong lòng Tô Mạt không khỏi nảy sinh chút kỳ vọng, có lẽ phong trào này thực sự có thể kết thúc sớm.
Vậy chiếc xe đi vào trong lúc nãy chắc hẳn cũng là đi đón người rồi, cũng không biết là ai.
Đã biết chuyện rồi nên Tô Mạt không đi đến trụ sở đại đội nữa mà đi về nhà họ Lục, hai đứa nhỏ đang ở bên đó với Lục Bá Minh.
Sau khi Tô Mạt qua đó cùng ông cụ trò chuyện một lát rồi dẫn hai đứa nhỏ chuẩn bị ra về.
Sáng nay Lục Chiến Chinh đi câu cá mùa đông rồi, cô về xem anh có bắt được con cá nào không, lúc đó làm món cá om mà ăn.
Vừa mới ra khỏi sân đã thấy một nhóm người đi về phía nhà họ Lục, dẫn đầu là ba cụ già mặc áo bông cũ kỹ, bên cạnh có mấy vị cán bộ đi cùng, Lục Thanh An cũng đi bên cạnh.
