Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 481

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:33

“Hai đứa nhỏ ngay lập tức trở nên nổi tiếng trong đại đội làng họ Lục.”

Dù sao thì thần đồng mà đài phát thanh nói tới họ cũng không nhìn thấy, không chạm tới được, chứ hai đứa cháu của ông Bí thư thì sờ sờ ngay trước mắt đây này.

Có mấy người đầu óc nhanh nhạy liền bảo con nhà mình chăm sang tìm hai đứa nhỏ chơi cùng, nói không chừng được hưởng chút hào quang của thần đồng mà trở nên thông minh hơn thì sao?

Thế là sự việc này lại làm đảo lộn kế hoạch của hai đứa nhỏ.

Vốn dĩ mục đích chính khi họ quay về là vì dị năng của An An.

Kế hoạch ban đầu là sẽ ở lỳ trong nhà, để Nhạc Nhạc làm bình phong che mắt cho An An tu luyện.

Nay có bao nhiêu người tìm đến chơi cùng, đương nhiên là không thể yên tâm ở trong nhà được nữa.

Thế là hai chị em dứt khoát đổi chiến thuật.

Nếu ở nhà không yên thì đi ra ngoài chơi.

Trẻ con mà, chơi cái gì đây?

Chơi ném tuyết, chơi trốn tìm, chơi đồ hàng.

Chơi ném tuyết thì có thể trực tiếp tiếp xúc với tuyết, vơ vét được chút nào hay chút nấy.

Chơi trốn tìm thì cứ tìm một góc hẻo lánh nào đó rồi để An An vùi mình trực tiếp vào đống tuyết.

Chơi đồ hàng thì An An đóng vai công chúa, phải xây cho cô bé một căn nhà tuyết để cô bé ở trong đó, người khác không được tùy tiện vào, chỉ có hiệp sĩ Nhạc Nhạc mới được vào thôi.

Còn về công chúa, hiệp sĩ là cái gì thì đám trẻ con nông thôn chưa nghe thấy bao giờ, tất cả đều nhờ Nhạc Nhạc giải thích.

Thế là nhờ những câu chuyện kể mà Nhạc Nhạc đã thành công thu nạp được một đám “fan nhí" trung thành.

Hàng ngày cậu bé dẫn theo đám đệ t.ử đi khắp làng trên xóm dưới, nô đùa rôm rả.

Lục Bảo Quốc nhìn thấy cảnh đó liền cảm thán với Lục Thanh An:

“Đúng là cha nào con nấy!"

“Hồi thằng ba nhà ông còn nhỏ, đám trẻ con trong làng phần lớn cũng đều nghe theo nó.

Thằng cháu nhỏ này của ông nếu mà ở lại thêm một thời gian nữa thì chắc chắn lại là một đại ca nhí cho mà xem."

“Chuyện, ông không xem nó là cháu của ai à."

Lục Thanh An vô cùng đắc thắng.

Lục Bảo Quốc khóe miệng giật giật, may mà nó không giống cái lão già nhà ông, nếu không làm gì có được phong thái thế kia.

Trong lúc hai đứa nhỏ đang “vui chơi" ở làng họ Lục thì vợ chồng Tô Đình Khiêm cũng đã trở về Hải Thị.

Hải Thị là căn cứ địa của nhà họ Tô nên làm việc gì cũng thuận tiện hơn nhiều.

Tô Đình Khiêm nhanh ch.óng lấy được các loại giấy tờ cấp phép liên quan, trước khi Tết đến đã thuê được một gian hàng ở ga tàu hỏa Hải Thị.

Hải Thị dù sao cũng là thành phố lớn lâu đời, nói tương đối thì các cơ sở hạ tầng vẫn hoàn thiện hơn so với Dương Thành, ở ga tàu hỏa có những gian hàng với vị trí rất đẹp để cho thuê, chỉ có điều tiền thuê hơi đắt một chút.

Ở Dương Thành, cái lán sắt đó tiền thuê mỗi tháng chỉ có 5 đồng.

Nhưng ở Hải Thị này, một tháng tận 50 đồng, bằng lương cả tháng của phần lớn công nhân rồi.

Điều này liên quan đến kinh nghiệm của những người quản lý ở hai nơi.

Chủ nhiệm Kim là người từ quân đội ra nên không am hiểu chuyện kinh doanh lắm, tiền thuê nhà được định theo diện tích, ông ấy đã nâng giá lên gấp đôi rồi mới thu 5 đồng, ông ấy còn thấy thế là nhiều lắm rồi.

Còn Chủ nhiệm Tiền ở Hải Thị này, tổ tiên từng làm kinh doanh nên ông ta hiểu rất rõ rằng những gian hàng ở ga tàu hỏa này mà làm ăn thì chắc chắn là hái ra tiền.

Sau khi nghe người ta kể về tiệm bánh bao ở ga tàu Dương Thành, bản thân ông ta cũng nảy sinh ý định này và bảo người thân đi làm thủ tục.

Đáng tiếc là họ không có được giấy phép từ cấp cao nhất nên thủ tục mãi không làm xong được.

Ông ta không ngờ Tô Đình Khiêm lại quay trở lại Hải Thị.

Nhà họ Tô thế lực mạnh, các loại giấy phép lại đầy đủ nên ông ta không dám gây khó dễ, chỉ đành đặt mức tiền thuê nhà thật cao để nhà họ Tô kiếm được ít đi một chút thì ông ta cũng đỡ xót ruột hơn.

Tô Đình Khiêm thấy vậy liền dứt khoát ký luôn hợp đồng 5 năm với đối phương.

Năm mươi đồng thì năm mươi đồng vậy, đợi thêm một thời gian nữa khi chính sách ban hành thì mức giá đó không còn là như thế nữa đâu.

Đến lúc đó bản hợp đồng 50 đồng này sẽ khiến đối phương phải ấm ức lắm đây.

Sau khi lo xong chuyện gian hàng, vợ chồng Tô Đình Khiêm liền đến nhà Trương Linh.

Chuyện làm cho Hoắc Khánh Quân mất việc khiến vợ chồng Tô Đình Khiêm vẫn luôn cảm thấy áy náy.

Lần này trở về họ định trước tiên sẽ mở hai cửa hàng ở Hải Thị, tìm một người đáng tin cậy để quản lý trước, đợi sau khi ổn định thì Tô Đình Khiêm sẽ chạy đi chạy lại giữa Hải Thị và Dương Thành.

Hai vợ chồng họ nhắm Hoắc Khánh Quân cho vị trí quản lý này.

Một là để trả ơn, hai là Hoắc Khánh Quân có năng lực, lại là người họ nhìn lớn lên nên phẩm chất rất đoan chính, họ tin tưởng được.

Đến nhà họ Hoắc, hai vợ chồng nói rõ dự định của mình cho Hoắc Khánh Quân nghe và hỏi anh có muốn cùng làm với họ không.

“Khánh Quân à, chú cũng không giấu gì cháu, tình hình này sẽ sớm thay đổi thôi, chuyện này có thể làm lâu dài được, nếu không chú cũng chẳng dám rủ cháu cùng làm đâu."

“Lần này chú về là định mở trước hai cửa hàng ở Hải Thị, nhưng chú không thể ở lại đây lâu được, hai cửa hàng này cần có người đứng ra trông nom, nếu cháu đồng ý chú sẽ giao cho cháu quản lý."

“Tiền lương thì trước mắt chú trả cho cháu 80 đồng một tháng, sau này làm ăn khấm khá hơn sẽ tăng thêm tùy tình hình.

Ngoài tiền lương ra thì đến cuối năm chú sẽ trích thêm 2% lợi nhuận để thưởng thêm cho cháu."

Tô Đình Khiêm nói.

Hai phần trăm này thực sự không phải là ít.

Ở hai cửa hàng tại Dương Thành, gian hàng ở ga tàu mỗi tháng có lợi nhuận gần 3000 đồng, còn Tiệm ăn nhà họ Tô sau khi ổn định thì hiện giờ lợi nhuận mỗi tháng cũng rơi vào khoảng 1800 đồng.

Nếu tính theo lợi nhuận bên Dương Thành thì tiền thưởng cuối năm một năm cũng phải hơn 1100 đồng, còn cao hơn cả tiền lương rồi.

Em trai của Hoắc Khánh Quân là Hoắc Khánh Thành sau khi có tin thanh niên tri thức được về thành phố, Tô Đình Khiêm đã nhờ vả các mối quan hệ giúp cậu ấy được về trong đợt đầu tiên.

Hiện giờ cậu ấy vẫn chưa tìm được việc làm, đang ở nhà chờ việc.

Hoắc Khánh Quân vốn định nói là để em trai mình đi làm, nhưng nghĩ lại thì chính sách này cũng khó nói trước, nhỡ đâu một ngày nào đó lại không cho làm nữa thì chẳng phải em trai lại thất nghiệp sao?

Thế là anh chuyển lời:

“Được ạ chú Tô, vậy cháu sẽ làm cùng chú.

Vừa hay Khánh Thành đã về rồi, cháu sẽ nhường lại công việc ở nhà máy cho nó là được."

“Còn về phần thưởng thêm thì không cần đâu ạ.

Lương 80 đồng một tháng đã là rất cao rồi ạ."

Trương Linh chỉ là một công nhân bình thường, trước đó lương chỉ có 36 đồng.

Hoắc Khánh Quân thay thế vị trí của bà, ban đầu lương cũng tầm đó, nhưng anh là người có năng lực, qua mấy năm nỗ lực thì năm ngoái đã thăng lên chức phó chủ nhiệm phân xưởng, lương được 66 đồng rồi.

Mặc dù phúc lợi ở chỗ tư nhân không tốt bằng ở nhà máy, nhưng chú Tô đã trả lương 80 đồng thì khoản chênh lệch này cũng đủ bù đắp vào những phúc lợi đó rồi.

Hoắc Khánh Quân cảm thấy rất hài lòng.

“Quy tắc không thể bỏ được, phần thưởng nên cho thì vẫn phải cho chứ."

Tô Đình Khiêm nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.