Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 509
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:37
“Nói rồi nói rồi lại không nói tiếp được nữa, nghẹn ngào đỏ cả mắt, hu hu khóc òa lên.”
Thằng bé thực sự quá nhớ mẹ, nhưng chị gái nói đàn ông con trai phải kiên cường, mẹ đang ở nước ngoài không thể để mẹ lo lắng nên nó cứ luôn nhịn nhịn, bây giờ mẹ về rồi nó không cần phải nhịn nữa.
Mạc Ngọc Dung sau khi đi xuống lầu liền nhìn ngắm con gái một hồi, thấy con vẫn trắng trẻo mịn màng, không gầy cũng không tiều tụy, xem ra ở bên ngoài không phải chịu khổ gì, thấy Nhạc Nhạc khóc liền trêu chọc:
“Cái thằng bé này, mẹ về rồi sao con lại khóc chứ.”
Nhưng khi nói vậy chính bà cũng đỏ cả vành mắt.
Kể từ khi Tô Mạt theo quân đến Dương Thành đây là lần đầu tiên bà không được gặp con gái trong thời gian dài như vậy.
Tô Mạt bị Nhạc Nhạc làm cho trong lòng cũng có chút xúc động, khẽ vuốt ve đầu thằng bé, lại ôm An An đang đứng bên cạnh với vành mắt hơi đỏ nhìn mình vào lòng, cười nói với những người thân ra đón:
“Con về rồi.”
Tô Đình Khiêm tiếp lời:
“Về là tốt rồi, đói chưa?
Mau thôi, cơm nước trong nhà chuẩn bị xong hết rồi, lên lầu là ăn được ngay.”
Lúc này Tô Dịch Viễn xách va li hành lý của Tô Mạt từ trên xe xuống, trêu đùa:
“Ây da, Lục thiếu gia hôm nay làm sao vậy?
Bị ai bắt nạt à?
Sao lại rơi hạt đậu vàng thế này?”
Nhạc Nhạc vừa rồi cũng chỉ là nhất thời không nhịn được mới khóc mấy tiếng, giờ đã không khóc nữa rồi, nay bị Tô Dịch Viễn trêu chọc nó vô cùng xấu hổ từ trong lòng Tô Mạt chui ra, lau khô nước mắt, làm mặt quỷ với Tô Dịch Viễn.
“Cháu không rơi hạt đậu vàng, cháu chỉ là thấy mẹ về nên vui quá thôi, hừ!”
Có Tô Dịch Viễn làm trò, cả gia đình lại vui vẻ đi lên lầu ăn cơm.
Đầy bàn đều là những món Tô Mạt thích ăn, trên bàn còn đặt mấy chai Coca Cola.
“Thứ này đầu năm nay được phép nhập khẩu rồi, nhưng chỉ được bán ở cửa hàng hữu nghị thôi, anh nhờ Từ Khải Phát kiếm được hai thùng về cho mọi người nếm thử.”
Tô Dịch Viễn nói.
Đáng tiếc mấy cụ già đều không uống quen loại đồ uống có ga này, cũng chỉ thỉnh thoảng Tô Dịch Viễn và hai đứa nhỏ uống một chút, trong nhà vẫn còn thừa không ít.
Hôm nay nghĩ Tô Mạt từ nước ngoài về chắc là uống quen nên lại bày lên bàn.
Cả nhà hòa thuận vui vẻ ăn cơm, trong bữa ăn Tô Mạt kể rất nhiều chuyện ở Đức, cũng nhắc tới nhà họ Tống.
Mặc dù Tô Cảnh trước đây bảo cô đừng dính dáng quá sâu với nhà họ Tống, nhưng có lẽ lời dặn dò hôm đó của Tô Cảnh đã được Tống Bình Chi ghi nhớ trong lòng, thỉnh thoảng sẽ tới quan tâm Tô Mạt một chút, thậm chí còn từng mời Tô Mạt tới nhà họ Tống ăn cơm nhưng bị Tô Mạt lấy cớ học hành bận rộn mà từ chối.
“Không ngờ nhà họ Tống ở bên đó lại nắm giữ băng đảng xã hội đen.”
Tô Đình Đức cảm thán, hai nhà là thế giao, thế hệ cũ của họ đương nhiên đều quen biết nhau.
“Ước chừng là nhờ vào quan hệ của Tống tam gia, trước đây khi em đi du học Tống tam gia đã lăn lộn làm một tên tiểu đầu mục trong băng đảng xã hội đen ở bên đó rồi.”
Tô Đình Khiêm nói.
Tống tam gia là em út của Tống lão gia t.ử, chỉ lớn hơn Tô Đình Khiêm mười mấy tuổi, từ sớm đã ra nước ngoài du học, sau đó ở lại bên đó phát triển luôn.
Lúc nhóm Tô Đình Khiêm đi du học, Tống tam gia còn thỉnh thoảng qua thăm họ.
“Con thấy ý của anh họ thứ hai là anh ấy hình như có chút muốn kéo nhà họ Tống cùng về trong nước đầu tư, nhưng có vẻ không được thuận lợi lắm.”
“Trước đây A Cảnh có tới tìm em bàn bạc, có ý muốn về nước đầu tư.
Bây giờ chính sách đã ra hơn nửa năm rồi mà cũng không thấy nó qua đây, không biết bên phía họ có ý gì.”
“Có trở ngại, nói là bên phía bác cả không tán thành, ước chừng mấy năm tới là không có cách nào rồi, nói là vốn liếng của công ty đều dùng để khai thác thị trường châu Âu hết rồi.”
“Tuy nhiên bản thân anh ấy muốn đầu tư cá nhân, anh ấy đã chuẩn bị 500 vạn đô la Mỹ, nói là muốn góp vốn vào chuyện làm ăn của nhà mình.”
Tô Mạt kể lại chuyện Tô Cảnh tới tìm cô trước đây.
Bản thân Tô Cảnh không thể rút ra tâm trí để về trong nước khai thác, nhưng lại rất lạc quan về thị trường trong nước, không muốn mất đi tiên cơ.
Anh biết sau khi Tô Mạt về nước chắc chắn sẽ có hành động nên đã bán bớt tài sản riêng của mình gom được 500 vạn đô la Mỹ đưa cho Tô Mạt làm vốn khởi nghiệp góp vốn.
Tô Mạt mặc dù trong không gian có rất nhiều đồ quý giá nhưng cô không có thời cơ thích hợp để đổi ra tiền mặt.
Hơn nữa, nếu cô không có lý do thích hợp mà lại đưa ra một khoản tiền lớn, nhà nước nói không chừng thực sự sẽ quản lý cô như đặc vụ.
Nay Tô Cảnh mang tiền đến cửa hợp tác, tiền lập tức có nguồn gốc thích hợp, Tô Mạt tự nhiên không có lý do gì không đồng ý.
“Ngoài 500 vạn này ra, những thứ trước đây ông nội bảo mang ra ngoài con cũng đã để anh ấy bán rồi, được 150 vạn đô la Mỹ.”
Tô Mạt nói.
Chuyện bán đồ này trước đây Tô Mạt cũng không dám nhắc tới trong thư hay điện thoại, những thứ này rất dễ bị giám sát, thời kỳ đầu cải cách mở cửa có một số chuyện vẫn không dám tùy tiện nói ra.
Mọi người cũng không ngờ Tô Cảnh lại đưa tận 500 vạn muốn cùng họ làm ăn, nhưng chuyện này phải lên kế hoạch kỹ càng rồi.
Tô Đình Đức khẽ nhíu mày, Tô Cảnh đưa nhiều vốn khởi nghiệp như vậy, nếu theo tỷ lệ hiện tại thì Tô Cảnh rất có thể sẽ chiếm phần lớn, đến lúc đó cả nhà họ chẳng phải đều đi làm thuê cho nó sao?
Kiểu gì cũng phải gom đủ số tiền tương đương, cộng thêm việc họ bỏ công bỏ sức, cổ phần kiểu gì cũng phải chiếm tám phần, nhiều nhất là cho thằng nhóc Tô Cảnh hai phần.
Như vậy cũng không phải lo lắng sau khi làm lớn mạnh sẽ xảy ra chuyện gì không hay.
“Từ Khải Phát có phải khá thân với bên Cảng Thành không?”
Tô Đình Đức hỏi.
“Vâng.”
Tô Dịch Viễn gật đầu.
“Con hỏi thử xem có tiện giúp gửi một ít đồ đến Cảng Thành để đấu giá không?
Đến lúc đó mang một ít đồ qua đó gom cho đủ số tiền 500 vạn bên mình.”
Tô Đình Đức dặn dò.
“Thành ạ, lát nữa con đi hỏi ngay.”
Hiếm khi ông già bằng lòng bán đồ.
“Anh cả, cứ từ từ đã, hiện tại chúng ta chưa dùng đến nhiều tiền như vậy.”
Tô Đình Khiêm ngăn cản.
“Dù sao chúng ta cũng không phải là thương nhân nước ngoài, lúc mới bắt đầu không thích hợp đầu tư lớn như vậy, đợi qua một hai năm nữa rồi hãy từ từ mở rộng bước chân.”
Nếu không đột ngột bước đi quá lớn sẽ dễ gây ra những nghi ngờ không cần thiết.
Hơn nữa lúc mới bắt đầu nhiều nơi vẫn còn trở ngại rất lớn, theo tình hình hiện tại, đầu tư lớn ước chừng phải mấy năm mới thấy được lợi nhuận, còn không bằng những chuyện làm ăn nhỏ mà họ đang làm bây giờ thấy hiệu quả nhanh hơn.
“Nếu chú không làm khoản đầu tư nào thì tiền của Tô Cảnh chuyển về bằng danh nghĩa gì?”
Tô Đình Đức hỏi.
Chẳng lẽ nói là gửi về cho chú tiêu à?
Nhà người thân nào mà hào phóng thế, gửi cho chú mấy triệu bạc?
