Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 510
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:37
“Tiền của thằng nhóc Tô Cảnh về muộn một chút cũng không sao, mấu chốt là 150 vạn kia của họ phải chuyển về trước đã, tiền để sẵn trong tay khi gặp cơ hội mới có thể lập tức ra tay.”
“Cứ từ từ tìm danh nghĩa bảo nó chuyển về thôi.
Hiện tại vừa hay có một danh nghĩa có thể bảo nó chuyển một phần qua đây.
Bên Công ty Kiến thiết Ái Quốc đang huy động vốn...”
Tô Đình Khiêm kể lại chuyện trước đây ông về Hải Thị xử lý.
Qua lời kể của Tô Đình Khiêm, Tô Mạt lúc này mới biết được đầu năm nay dựa theo chỉ thị “Phải thực hiện chính sách đối với những người làm công thương nghiệp cũ”, “Tiền phải được dùng, người phải được dùng” của cấp trên cao nhất, chính phủ đã trả lại tiền lãi cố định, tiền gửi và tài sản bị tịch thu cho những người làm công thương nghiệp cũ.
Nhà họ Tô lúc đó cũng được bù 20 vạn tệ, số tiền này Tô Đình Khiêm vốn định hai anh em chia đôi nhưng Tô Đình Đức không lấy.
Tháng 5, dưới sự khởi xướng của những người có chí hướng trong giới công thương nghiệp, Ủy ban Hải Thị của Dân Kiến và Hội Liên hiệp Công thương nghiệp Hải Thị đã cùng phối hợp sáng lập ra Công ty Kiến thiết Ái Quốc giới Công thương nghiệp Hải Thị.
Doanh nghiệp tư nhân đầu tiên sau cải cách mở cửa chính thức được thành lập từ đây.
Sau khi công ty thành lập liền huy động vốn từ những người làm công thương nghiệp cũ và thân nhân của họ, nhận được sự hưởng ứng của nhiều người.
Một phần là thực sự lạc quan, còn một phần là sợ rồi, sợ số tiền này để trong tay giữ không nổi, thôi thì đã có một danh nghĩa để đầu tư thì dứt khoát đầu tư hết vào đó.
Vì vậy chỉ trong vòng chưa đầy hai tháng đã huy động được hơn 5000 vạn tệ, trong đó 25% tiền huy động đến từ giới công thương nghiệp định cư ở nước ngoài và Cảng Thành.
Tô Đình Khiêm lấy 20 vạn được bù ra, lại thêm vào 10 vạn nữa để đăng ký 30 vạn cổ phần cho nhà họ Tô.
Tô Đình Khiêm hiện tại trong công ty này cũng đảm nhiệm một chức vụ phó, ông định nhân cơ hội vận hành một chút để Tô Cảnh chuyển một phần tiền về trước.
Công ty Ái Kiến sau khi được đặc cách có thể kinh doanh trong ba ngành kiến trúc, dịch vụ và thương mại, hiện tại nghiệp vụ kinh doanh chính được xác định là xây dựng nhà ở, đầu tư thực nghiệp, kinh tế thương mại đối ngoại và tín thác tài chính.
Những thứ này đều là phương hướng phát triển chính trong tương lai.
Ông cho rằng Tô Cảnh muốn đầu tư mà bản thân lại không có tâm trí quản lý thì việc đăng ký cổ phần của Công ty Ái Kiến cũng là một lối thoát rất tốt.
Vì bản thân ông còn dùng tiền vào việc khác nên mới chỉ đăng ký 30 vạn.
Nếu 150 vạn kia chuyển về rồi ông cũng muốn đăng ký thêm một ít để lại thêm chút vốn liếng cho con cháu đời sau.
Nghe Tô Đình Khiêm nói xong, Tô Đình Đức xua tay:
“Được, vậy cứ làm theo lời chú.
Nếu cần tiền thì cứ nói.”
Mặc dù nói vậy nhưng Tô Đình Đức vẫn quyết định sau khi trở về sẽ mang tráp kim cương kia đi bán, chuẩn bị tiền bạc đầy đủ dù sao vẫn tốt hơn.
Kim cương trong mắt Tô Đình Đức chỉ là một món hàng Tây, không thuộc về kho báu văn hóa của chúng ta nên bán đi cũng không thấy tiếc.
Sau khi ăn cơm hòa thuận vui vẻ xong, Tô Mạt liền chia quà mang từ Đức về cho mọi người.
Tặng cho bốn người đàn ông (Tô Đình Khiêm, Tô Đình Đức, Tô Dịch Viễn, Trương Chấn) mỗi người một chiếc đồng hồ Montblanc, mua loại tầm trung, 900 Mark một chiếc.
Mặc dù là loại tầm trung nhưng nhìn vào rõ ràng cao cấp hơn nhiều so với đồng hồ trong nước, thiết kế mặt đồng hồ và các đường nét tổng thể mang lại cảm giác công nghệ hiện đại rất rõ rệt, mấy người đều vô cùng yêu thích.
“Chiếc đồng hồ này còn tốt hơn chiếc đồng hồ Rado nhiều.”
Tô Đình Khiêm cười.
Từ tháng 3 trở đi đồng hồ Rado bắt đầu phát quảng cáo trên đài truyền hình Hải Thị, hiện tại đã trở thành chiếc đồng hồ hot nhất Hải Thị, hễ ai có chút thân phận và gia cảnh đều đi mua một chiếc.
Tặng cho Mạc Ngọc Dung là một chiếc áo khoác măng tô của Burberry, thời tiết ở Dương Thành mặc rất thích hợp.
Tặng cho hai đứa nhỏ là sách tranh và truyện cổ tích thiếu nhi phiên bản tiếng Anh, cô định bắt đầu dạy hai đứa nhỏ học tiếng Anh.
Hôm sau Tô Mạt tính toán thời gian đến bưu điện gọi điện cho Tô Cảnh.
Sau cải cách mở cửa viễn thông cũng đang cải cách, hiện tại điện thoại đường dài trong nước đã không cần phải ra bưu điện gọi nữa, nhà nào lắp điện thoại có thể trực tiếp quay số.
Nhưng gọi ra nước ngoài thì phải đăng ký lắp đường dây đặc biệt.
Điện thoại lắp ở phòng làm việc nhà họ Tô là loại bình thường, muốn gọi điện ra nước ngoài vẫn phải ra bưu điện.
Tô Mạt trước khi gọi có hỏi qua phí dịch vụ, gọi sang Mỹ mất 35 tệ một phút.
Tô Mạt:
...
Phí viễn thông đắt như thế này là đùa sao?
Chuyện thu hút đầu tư này nếu không có thực lực kiểu gì cũng có thể gọi điện đến mức phá sản luôn.
Tô Mạt nén cơn đau ví gọi một cuộc điện thoại cho Tô Cảnh, đơn giản nói qua chuyện Công ty Kiến thiết Ái Quốc cho Tô Cảnh biết, bảo anh lấy danh nghĩa này chuyển trước 100 vạn đô la Mỹ về đây.
Năm 79 tỷ giá hối đoái giữa Nhân dân tệ và Đô la Mỹ là khoảng 1 đô la Mỹ đổi được 1,5 Nhân dân tệ, 100 vạn đô la Mỹ này đổi ra Nhân dân tệ khoảng 150 vạn.
Tô Cảnh kể từ sau hội chợ năm ngoái chưa từng về nước lần nào nên cũng không biết chuyện Công ty Kiến thiết Ái Quốc, nghe vậy cũng rất hứng thú.
“Tiểu Mạt, Công ty Kiến thiết Ái Quốc này anh đầu tư 50 vạn đô la Mỹ, em giúp anh làm thủ tục một chút.”
“Thủ tục này chắc là ba em rõ hơn, anh tính toán thời gian khoảng chín giờ tối giờ Hoa Quốc thì gọi điện tới.”
Tô Mạt vừa nói vừa cho anh biết số điện thoại nhà mình, nói trong nhà đã lắp điện thoại.
Tô Cảnh ghi lại số điện thoại xong hẹn rõ thời gian với Tô Mạt rồi cúp máy.
Chưa nói được bao nhiêu chuyện mà đã tốn của Tô Mạt hơn một trăm tệ, trong thời đại viễn thông không phát triển thì chi phí liên lạc thực sự quá cao.
Gọi điện xong Tô Mạt liền về nhà, dẫn hai đứa nhỏ về khu tập thể, các con hai ngày nữa là khai giảng rồi.
Dương Thành với tư cách là đội tiên phong của cải cách mở cửa nên thay đổi vô cùng rõ rệt.
Ô tô trên đường rõ ràng đã nhiều hơn rất nhiều, ngay cả xe buýt cũng tăng thêm rất nhiều tuyến đường.
Thay đổi về cách ăn mặc là rõ rệt nhất, thanh niên đã bắt đầu mặc những màu sắc rực rỡ, đỏ cam vàng lục xanh lam tím đều có, những chiếc quần ống loe và giày đế bánh mì từng một thời đại diện cho sự hư ảo, suy đồi, hủ bại nay lại xuất hiện trở lại trên người thanh niên.
Chuyện Tô Mạt đi du học nước ngoài người trong khu tập thể đều biết, thấy Tô Mạt trở về một số người nhà hơi thân thiết với Tô Mạt đều qua hỏi thăm cô xem nước ngoài trông như thế nào, Tô Mạt cũng chọn những gì có thể nói để kể.
Buổi chiều Tô Mạt về trường một chuyến làm báo cáo cho lãnh đạo nhà trường về chuyến đi trao đổi này.
Buổi tối ba mẹ con vẫn về chỗ phố Cao Đệ, khoảng chín giờ Tô Cảnh gọi điện tới trao đổi với Tô Đình Khiêm về chuyện đầu tư vào Công ty Kiến thiết Ái Quốc.
