Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 56
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:22
“Sẽ không thiếu tiền tiêu đâu."
Tô Mạt nhìn thấy chiếc túi lớn đựng phong bao đỏ bên cạnh, nhớ ra mình vẫn chưa nói với Lục Trường Chinh chuyện Canh Trường Thanh đưa bao nhiêu tiền mừng.
“Hôm qua chú Canh đưa hai cái phong bao đỏ, mỗi cái 200 đồng đấy."
Tô Mạt bổ sung thêm.
Lục Trường Chinh sững sờ, xem ra Canh Trường Thanh và nhà vợ có quan hệ rất tốt, nghĩ một hồi vẫn hỏi ra miệng.
“Vợ ơi, Bí thư Canh có quan hệ gì với nhà em vậy?"
“Ông ấy là do ông nội em nuôi nấng trưởng thành, tuy nói không nhận làm con nuôi nhưng cũng gần như con nuôi vậy."
Lục Trường Chinh đã hiểu, quan hệ như vậy thì phong bao 200 đồng kia cũng là chuyện có thể.
Lương của Canh Trường Thanh chắc cũng tầm như anh, 200 đồng cũng chỉ là hơn hai tháng lương, vẫn có thể bỏ ra được.
Nhắc đến chuyện này, Tô Mạt bỗng nhiên có chút tò mò về tiền lương của Tô Đình Đức, bèn hỏi:
“Sư trưởng thì được bao nhiêu lương vậy anh?"
“Mỗi khu vực khác nhau, lương cũng khác nhau, nhưng đều chỉ chênh lệch vài đồng thôi, đại khái d.a.o động trong khoảng 200 đến 217 đồng."
Đơn vị của họ là đơn vị tiền tuyến nguy hiểm, lương luôn khá cao, lương sư trưởng của họ là 217 đồng.
Tô Mạt gật đầu.
“Chúng ta bóc phong bao đi, cái nào có ghi tên thì anh ghi lại, sau này còn biết đường mà trả lễ."
Tô Mạt nói.
Thế là hai người bắt đầu bóc phong bao đỏ, tổng cộng nhận được 223 cái phong bao, 100 cái 5 hào, 75 cái 1 đồng, 46 cái 2 đồng, 1 cái 5 đồng, 1 cái 10 đồng, tổng cộng nhận được 232 đồng tiền mừng.
Còn có 4 tờ tem lương thực loại 4 lạng.
Cái 5 đồng kia là của Đại đội trưởng Lục Bảo Quốc, cái 10 đồng là của Lục Quốc Bình.
Lục Trường Chinh nhìn thấy xong thì có chút buồn cười.
“Cái thằng này, năm nay nó kết hôn, anh nhờ cha mừng cho 10 đồng, kết quả thằng nhóc này lại trả lại cho anh rồi."
Tô Mạt cũng có ấn tượng khá tốt với Lục Quốc Bình, bèn nói:
“Em thấy anh ấy cũng khá tốt, sau này lúc nào giúp được thì giúp một tay thôi."
Tô Mạt trước mặt Lục Trường Chinh khóa sổ tiết kiệm và tiền vào ngăn tủ nhỏ trong hòm giường, đợi sau này anh về đơn vị rồi sẽ thu vào không gian.
Tô Mạt âm thầm tính toán một chút trong lòng, tiền mặt trong tay cô đã có 2077,63 đồng rồi.
Thật không ngờ, hũ vàng đầu tiên để cô phát tài ở thời đại này lại dựa vào việc kết hôn mà có.
Thời gian cũng sắp đến trưa, Tô Mạt chuẩn bị làm cơm trưa.
Tô Mạt mở tủ bếp xem thử, có gạo, bột mì, trứng gà, lạp xưởng và thịt hun khói.
Tô Mạt nghĩ một lúc, định làm món mì trứng thủ công vậy.
Tiếc là trong nhà không có rau xanh, rau trong không gian của cô thì khi có Lục Trường Chinh ở nhà cô cũng không thể lấy ra được.
Nói là làm, Tô Mạt múc hai bát bột mì trắng, bắt đầu nhào bột.
Lục Trường Chinh thấy động tác nhào bột thuần thục của vợ thì có chút kinh ngạc.
“Vợ ơi, em cũng biết nhào bột à?"
Vợ anh chẳng phải chỉ ăn cơm gạo sao?
“Biết chứ, ba mẹ em bận việc, bình thường đều là em nấu cơm mà."
Tô Mạt thuận miệng bịa ra một lời nói dối.
Ở thời mạt thế làm gì có quán xá, muốn ăn gì chẳng phải đều tự mình làm sao.
Tô Mạt nhanh ch.óng nhào bột xong, để bột nghỉ một lát rồi cầm cây lăn bột bắt đầu cán, chẳng mấy chốc đã cán miếng bột vừa rộng vừa phẳng lại mỏng, sau đó dùng d.a.o cắt thành những sợi mì bản to vừa phải.
Lục Trường Chinh nhìn động tác liền mạch của Tô Mạt, trong mắt hiện lên những tia sáng rạng rỡ.
Vợ anh đúng là báu vật, anh cứ ngỡ cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng không biết làm việc nhà, không ngờ còn có ngón nghề này.
Sau khi Tô Mạt cắt mì xong, liền sai Lục Trường Chinh nhóm lửa, chảo nóng cho dầu vào, sau đó đập 4 quả trứng gà, đều chiên vàng đều hai mặt, sau đó thêm hai muôi nước sạch, đợi nước canh trứng chuyển sang màu trắng đục đặc quánh, lúc này mới cho mì đã cắt vào nồi, thêm chút muối, nấu chín rồi vớt ra.
Mì được múc ra hai bát, cô một bát nhỏ, Lục Trường Chinh một bát lớn.
Hai quả trứng ốp la vàng ruộm phủ lên trên, rưới thêm nước canh trắng đậm đà, Lục Trường Chinh chỉ nhìn thôi đã thấy chắc chắn rất ngon rồi.
Sau khi ăn thử, quả nhiên cũng đúng như Lục Trường Chinh nghĩ, sợi mì trơn mượt dai ngon, nước dùng cũng rất ngọt, ngon đến lạ thường.
“Vợ ơi, làm tốt lắm, so với đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh cũng chẳng kém là bao."
Lục Trường Chinh chẳng hề tiếc lời khen ngợi.
Tô Mạt kiêu ngạo “ừm" một tiếng, tay nghề của cô thực sự rất tốt, nếu không phải không có rau xanh và các gia vị khác thì còn có thể làm ngon hơn nữa.
Lục Trường Chinh nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn này của vợ mình, trong lòng ngứa ngáy vô cùng, ghé sát qua hôn một cái lên cái miệng nhỏ nhắn kia:
“Ừm, chỗ này còn thơm hơn."
Cái dáng vẻ không đứng đắn kia khiến Tô Mạt lại đá anh một cái.
Ăn cơm xong, Lục Trường Chinh rửa bát xong, lại hỏi vợ mình:
“Vợ ơi, chiều nay chúng ta làm gì?"
Tô Mạt chỉ chỉ vào khoảng đất trống trong sân:
“Chiều nay anh giúp em cuốc đất đi, tranh thủ lúc còn thời gian, trước khi tuyết rơi trồng ít rau xanh."
Rau xanh của người khác có mọc tốt trước khi tuyết rơi hay không cô không biết, dù sao của cô chắc chắn là được.
Có thổ nhưỡng hỗ trợ, cô dùng dị năng thúc đẩy, ước chừng ba năm ngày là có thể thu hoạch một đợt.
Tất nhiên, cô không thể làm lộ liễu như vậy, nhưng mỗi ngày thúc đẩy một chút xíu, để rau củ mọc nhanh hơn một chút thì vẫn có thể.
Hạt giống rau trong không gian của cô có rất nhiều loại đều đã qua cải tạo đời sau, sản lượng và chất lượng đều tốt hơn nhiều so với các giống hiện tại.
Có lẽ cô còn có thể đóng gói một chút, nói những giống mới này là do mình tự lai tạo, ở công xã trà trộn vào làm một chức cán bộ nông nghiệp gì đó cũng không tồi.
Tô Mạt nghĩ ngợi một hồi, thấy cái này có lẽ cũng khả thi.
“Không vấn đề gì, bảo đảm chiều nay cuốc xong cho em."
Lục Trường Chinh vỗ ng-ực cam đoan, “Nhưng mà, trồng nhiều thế này vợ có mệt quá không?
Hay là chúng ta chỉ trồng một ít thôi, không đủ thì đổi với những người khác trong đại đội là được."
“Cứ trồng đi đã, nếu mệt quá thì sau này em sẽ trồng ít đi."
“Được, buổi trưa vợ ngủ một lát đi, anh đi cuốc đất đây."
“Vâng."
Tô Mạt gật đầu.
Cô thực sự cũng mệt rồi, đêm qua vốn dĩ ngủ muộn, Lục Trường Chinh ở bên cô lại không dám dùng dị năng xoa dịu cơ thể, sáng nay lại làm thêm một trận như vậy, chỗ đó vẫn còn đau nhức lắm.
Cô vừa hay tranh thủ lúc ngủ trưa dùng dị năng giảm bớt và phục hồi một chút.
Tô Mạt ngủ một giấc đến hơn hai giờ, sau khi tỉnh dậy chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái, không còn đau nhức nữa, ngay cả những vết đỏ trên người cũng nhạt đi không ít.
Tô Mạt kéo rèm cửa sổ ra, thò đầu nhìn thử, mảnh đất trong sân Lục Trường Chinh đã cuốc xong hơn một nửa rồi.
Không những cuốc xong, còn vun thành từng luống to nhỏ xấp xỉ nhau cho cô dễ trồng rau.
