Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 57
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:22
“Tô Mạt mỉm cười, sau đó lấy tờ báo đã mua lúc trước ra nghiên cứu tiếp, sau khi phác thảo ý tưởng một lát liền bắt đầu cầm b-út sáng tác.”
Lục Trường Chinh đang nỗ lực, cô cũng không thể kéo chân sau.
Đã kết hôn rồi thì hãy cùng nhau chung sống thật tốt.
Lục Trường Chinh cuốc đất xong đi vào, thấy vợ mình đang ngồi trên giường sưởi, hí hoáy viết gì đó trên cái bàn nhỏ trên giường, lại nhìn tờ báo để một bên, nhớ đến chuyện vợ từng nói muốn gửi bài cộng tác nên anh đã hiểu.
Lục Trường Chinh lại nhẹ chân nhẹ tay đi ra ngoài, không làm phiền vợ.
Anh định đi vào trong thôn đổi lấy ít rau xanh và đồ khô gì đó, nếu không mấy ngày tới cứ ăn không cơm gạo hoặc mì thì anh không sao, nhưng vợ anh chắc chắn sẽ không quen.
Đợi Lục Trường Chinh đi dạo một vòng đại đội về, tay phải xách một giỏ tre đồ đạc, tay trái còn xách một con gà mái già không hề nhỏ.
Tô Mạt nghe thấy tiếng động, từ trong nhà đi ra:
“Anh đi đâu thế?
Đào đâu ra con gà mái vậy?"
“Anh đi đại đội đổi đồ rồi, con gà này lát nữa anh g-iết, hầm canh cho em tẩm bổ cơ thể."
Lục Trường Chinh nói xong, xách giỏ tre vào trong nhà, xoay người lại đi đun nước, chuẩn bị g-iết gà.
Tô Mạt lục lọi trong giỏ tre, phát hiện Lục Trường Chinh quả nhiên đổi được không ít đồ, có nấm khô, mộc nhĩ khô, táo đỏ, còn có cải thảo, xà lách, củ cải, khoai tây..., ngay cả các gia vị như tỏi gừng cũng có một ít.
Tô Mạt mang đồ khô sang phòng phía tây cất, sẵn tiện lấy từ trong không gian ra mấy hộp đồ hộp, bóc nhãn mác rồi để cùng với những thứ cô đã cất ngày hôm qua.
May mà lúc cô dọn dẹp đồ đạc hôm qua Lục Trường Chinh không có mặt, nếu không cũng chẳng tiện lấy ra.
Sau khi Lục Trường Chinh g-iết gà xong, Tô Mạt lấy từ dưới tủ bếp ra một cái hũ gốm, sau khi rửa sạch thì cho cả con gà vào, lại bốc một nắm nấm khô và táo đỏ, thêm nước rồi đặt vào một cái nồi khác hầm cách thủy.
Trong nhà không có lò nhỏ có thể đun hũ gốm, chỉ có thể hầm cách thủy như thế này thôi.
Mặc dù cái nồi đó nối với tường sưởi, nhưng hiện tại nhiệt độ ban đêm cũng đã thấp rồi, đốt một lát tường sưởi cũng sẽ không quá nóng.
Thấy có xà lách nên tối nay Tô Mạt chuẩn bị nấu cơm gạo trắng, rồi dùng cá cơm hộp xào với lá xà lách non.
Trong lúc hầm gà, Tô Mạt cũng cắm cơm gạo trắng.
Đợi canh gà hầm gần xong, Tô Mạt lúc này mới xào rau, ngay lập tức một mùi thơm nức mũi tràn ngập cả căn phòng.
Mùi thơm bay ra ngoài, mấy người dân làng đi ngang qua ngửi thấy đều thèm chảy nước miếng.
“Cái nhà Lục Trường Chinh lại làm món gì ngon thế?
Tiệc cưới hôm qua thịnh soạn như vậy, hôm nay còn dám ăn tiêu thế này sao?"
“Người ta lương cao, ăn vài bữa ngon thì có làm sao, mới cưới vợ mà, chẳng lẽ không cho vợ ăn chút đồ ngon."
“Cũng đúng, không ăn chút đồ ngon thì mấy ngày tân hôn, cô dâu mới chắc là khó mà chịu nổi."
Mọi người đều là người từng trải, đều hiểu cả....
Tô Mạt múc từ hũ gốm ra lượng canh gà đủ cho hai người uống, sau đó đậy nắp lại, nói với Lục Trường Chinh:
“Canh gà này anh mang sang đi, cho ông nội và cha mẹ uống."
Lục Trường Chinh gật đầu, vợ có lòng hiếu thảo, anh tự nhiên sẽ không từ chối.
Lục Trường Chinh chân dài đi nhanh, chỉ vài phút đã quay lại.
Cơm gạo trắng thơm phức, lại thêm món cá cơm xào xà lách ngửi thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi, Lục Trường Chinh cảm thấy bữa tối nay thật sự quá tuyệt vời.
Vợ anh thật sự chỗ nào cũng tốt, không chỉ người đúng ý anh mà ngay cả cơm nấu cũng đặc biệt đúng khẩu vị của anh.
Sau bữa cơm, Lục Trường Chinh bắt đầu giục Tô Mạt đi tắm.
“Vợ ơi, tắm sớm đi, chúng ta nghỉ ngơi sớm một chút."
Tô Mạt:
...
Ánh mắt anh nếu không rực lửa như vậy thì có lẽ em đã tin anh rồi.
Tô Mạt lề mề mãi, cuối cùng đến hơn tám giờ vẫn bị giục đi tắm.
Lần này Lục Trường Chinh cũng không đợi ở bên ngoài nữa mà tắm rửa sạch sẽ từ sớm rồi đợi ở trong phòng.
Tô Mạt vừa bước vào phòng đã bị người đàn ông đang đợi đến sốt ruột bế ngang hông, ném lên giường, sau đó tự nhiên là một hồi quấn quýt không cần nói thêm.
Sau khi xong việc, người đàn ông nằm phục trên người Tô Mạt, than thở:
“Vợ ơi, em đúng là một lúc đã nắm giữ được cả hai cái dạ dày của anh rồi."
“Hai cái dạ dày?"
Tô Mạt có chút không hiểu.
“Ừm, dạ dày ở trên và dạ dày ở dưới."
Tô Mạt:
...
Cái đồ háo sắc này!
Chẳng mấy chốc người đàn ông lại muốn chiến đấu tiếp, Tô Mạt cuống quýt:
“Lục Trường Chinh, chuyện này phải từ từ đều đặn, không thể một ngày làm quá nhiều lần được."
“Vậy một ngày có thể làm bao nhiêu lần?"
“Một ngày một lần?"
Tô Mạt cân nhắc nói.
“Được, vậy thì một ngày một lần."
Lục Trường Chinh đáp ứng dứt khoát khiến Tô Mạt đều có chút ngỡ ngàng.
“Vậy vợ ơi mấy ngày tới em phải chuẩn bị cho tốt vào, một ngày một lần, một năm là 365 lần, anh ở nhà không được mấy ngày nữa đâu, mấy ngày này vợ phải vất vả một chút rồi."
Tô Mạt:
...
Ngày hôm sau, Tô Mạt thức dậy với tấm lưng đau nhức, người đàn ông đã không còn ở trên giường nữa, nghe thấy tiếng động trong nhà, ước chừng là đang làm bữa sáng.
Tô Mạt cuối cùng cũng hiểu tại sao những người phụ nữ đời sau lại nói không có chút bản lĩnh thì đừng có lấy chồng quân nhân rồi, lúc hạn thì hạn ch-ết, lúc lụt thì lụt ch-ết.
Hạn thì cô tạm thời chưa trải nghiệm qua, còn lụt thì đã cảm nhận được rồi, thật sự là quá đủ rồi.
Lục Trường Chinh vào phòng, thấy Tô Mạt đã tỉnh liền vội vàng mang nước nóng đến cho vợ rửa mặt chải đầu.
Hết cách rồi, đêm qua hơi quá đà một chút, hôm nay không thể hiện cho tốt thì vợ anh ước chừng thật sự sẽ nổi cáu mất.
Tô Mạt không thèm đếm xỉa đến anh, xuống giường đi ra ngoài rửa mặt chải đầu.
Lục Trường Chinh ở bên cạnh cẩn thận lấy lòng:
“Vợ ơi, trời lạnh, đừng dùng nước lạnh, anh có đun nước nóng rồi."
Nói xong, đổ nước lạnh dùng để đ.á.n.h răng của Tô Mạt đi, thay bằng nước ấm anh đã pha sẵn.
Tô Mạt thấy cái dáng vẻ nịnh bợ này của anh, thật sự vừa giận vừa buồn cười.
Đánh răng xong, Lục Trường Chinh lại vắt khăn lông cho Tô Mạt, đưa vào tay cô.
“Nào, vợ ơi, em lau mặt đi."
Tô Mạt:
...
Lườm anh một cái, Tô Mạt vẫn nhận lấy khăn lông, nhưng cũng mở miệng nói chuyện rồi:
“Anh không cần phải như thế này đâu."
“Không sao cả, phục vụ vợ mình, anh vui lòng mà."
Thấy Tô Mạt lau mặt xong, Lục Trường Chinh đón lấy khăn lông giặt lại một lượt, rồi lại vắt khô đưa qua.
Vợ anh ưa sạch sẽ, lau mặt đều phải lau mấy lần mới thôi.
Rửa mặt xong, Tô Mạt lại đi vệ sinh, lúc này mới đi ăn sáng.
