Khai Cục Chạy Nạn: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Dọn Gạch - Chương 40: Tính Kế Tương Lai**

Cập nhật lúc: 01/04/2026 14:12

Lời Hoa Quế nói chính là ám chỉ việc vay nặng lãi trong trò chơi này. Đừng nhìn cái game nhỏ bé này chỉ là bản nội trắc (beta), nhưng lại là "chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ", mô phỏng chân thực đến 200%. Cho nên việc vay nặng lãi từ xưa đến nay đều có, trong game tất nhiên cũng không thiếu.

"Ai bảo ngươi không phải quả phụ đâu?" Đàm Thanh Thanh cười lạnh đáp trả.

"Ta thấy Hạ Nương cũng có ý muốn tái giá. Thế chẳng phải tốt sao, Long Môn Tiêu Cục nhà ta còn không ít người chưa cưới vợ. Nếu Hạ Nương có thể gả qua đây, bảy mươi văn tiền kia miễn thì đã sao."

Dứt lời, Đàm Thanh Thanh quay sang nói với Hạ Nương: "Ngươi coi trọng hán t.ử nào thì cứ nói. Ta sắp xếp cho các ngươi."

Trong những năm mất mùa, hán t.ử không cưới được vợ nhiều vô kể. Lại gặp chiến loạn, dân số giảm mạnh. Đông Húc đang rất cần những phụ nhân góa chồng tái giá để tăng thêm nhân khẩu. Cho nên triều đình đối với việc phụ nhân tái giá quản thúc không nghiêm, ngược lại còn mạnh mẽ khuyến khích.

Hạ Nương bị Đàm Thanh Thanh nhắc đến chuyện này, thế mà cũng không phản bác. Nàng im lặng, coi như ngầm thừa nhận lời Đàm Thanh Thanh.

Mà Hoa Quế lại nhân lúc mọi người không chú ý, hung hăng lườm Hạ Nương một cái. Ý ghen ghét lộ rõ ra mặt.

Các nàng ở đây ầm ĩ, Đàm Trích Tinh lại chẳng hiểu mô tê gì, nàng còn đang mải mê nghịch ngợm xiêm y và đống đồ nghề hành tẩu giang hồ của mình. Chờ nàng vất vả nghịch xong, định nằm xuống ngủ cạnh Đàm Thanh Thanh thì bị Đàm Thanh Thanh ghét bỏ đẩy ra xa, rồi chỉ vào Trần Hoa đang ngủ say.

Đàm Trích Tinh nhìn củ cải nhỏ đang ngủ say sưa, mồ hôi nhễ nhại kia, nổi giận: "Ta ngủ một giấc còn phải canh chừng nó sao?"

"Tỷ làm tỷ tỷ người ta, che chở một chút thì có sao đâu?" Đàm Thanh Thanh hạ giọng mắng lại.

"Ta là tỷ của muội, không phải tỷ của nó. Hơn nữa, vừa rồi Vân Tinh nói cho ta biết, chuyện ba huynh muội họ Trần nhập vào nhà họ Đàm căn bản chưa bàn xong. Đừng có mà ở đây lì lợm la l.i.ế.m, ra vẻ nghiêm túc chăm sóc muội muội của Trần An, kết quả đến cuối cùng người ta lại chẳng cảm kích muội."

"Hầy. Trần An vốn đã lớn như vậy, không muốn đổi họ là chuyện bình thường. Không nói đến hắn, cứ nói bao nhiêu huynh đệ trong tiêu cục, ai vào tiêu cục là phải đổi sang họ Đàm đâu?"

"Có thể giống nhau sao?"

Đàm Trích Tinh tức muốn c.h.ế.t: "Muội là định nuôi người ta như đệ đệ muội muội ruột thịt. Sau này còn muốn nhờ Đại dượng và Tiểu dượng mời thầy đồ về dạy học. Chỉ riêng tiền mời thầy, một năm không mất mấy chục lượng sao? Lại tính tiền giấy b.út mực, sách vở Tứ thư Ngũ kinh, chỉ riêng chi phí đọc sách biết chữ này đã tốn kém không ít rồi."

"Đấy mới chỉ là phí biết chữ thôi nhé."

"Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, quần áo xuân hạ thu đông mỗi mùa cũng phải hai ba bộ để thay đổi chứ? Người nhà họ Đàm cũng không thể ăn mặc quá keo kiệt, một bộ xiêm y coi được ít nhất cũng phải ba đồng bạc chứ?"

"Lại nói chuyện ăn uống, ăn không đủ chất thì trẻ con sao lớn nổi? Gà vịt thịt cá, mỗi tháng ít nhất cũng phải có một bữa."

"Đấy là còn tính theo thời thái bình thịnh trị đấy. Chứ cái giá cả thời mất mùa này, ta còn chưa thèm tính với muội đâu."

...

Nhìn Đàm Trích Tinh thế mà còn tính toán chi li hơn cả người quản gia thực thụ là nàng, Đàm Thanh Thanh bật cười.

"Này, tỷ nói thật đi, có phải tỷ cũng muốn nuôi một đứa đệ đệ hoặc muội muội không? Nhìn cái kiểu tính sổ của tỷ, giống như đã thực sự suy nghĩ về phương diện này rồi ấy."

Nếu không thì với cái đầu óc thẳng tuột của Đàm Trích Tinh, làm sao có thể vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng dài như vậy.

Đàm Trích Tinh không tiếp lời, ngược lại trừng mắt nhìn Đàm Thanh Thanh: "Ta đang nói chuyện đứng đắn với muội đấy! Đừng có ngắt lời!"

"Hại, ta nghĩ kỹ rồi. Cho dù ba huynh muội họ Trần không vào nhà họ Đàm, vậy thì nhận làm nghĩa đệ nghĩa muội đi. Sản nghiệp tiêu cục nhà ta nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Trước kia đi lại trên giang hồ thuận lợi, thuần túy là do hắc bạch lưỡng đạo đều có người của chúng ta. Nhưng hôm nay thì sao?"

"Hiện giờ không nói đến chuyện Thiết Lặc đ.á.n.h vào Đông Húc, chỉ nói chuyện làm quan trong triều, kẻ nào chẳng ngóng trông chút ngân lượng cuối cùng trong quốc khố để lo đường lui cho mình?"

"Những người trước kia giúp chúng ta, hoặc là đã thoái ẩn núi rừng, hoặc là đang bóc lột bá tánh. Người làm việc thực sự chẳng còn mấy ai."

"Nhưng muội không phải cũng..."

"Có ích lợi gì? Chúng ta mỗi năm cúng nạp cho bọn họ bao nhiêu bạc, tiền nên nuốt bọn họ vẫn nuốt không thiếu một xu. Nhưng nếu là..."

Nói đến đây, Đàm Thanh Thanh hạ giọng: "Nếu tân triều thành lập, Trần An Trần Thạch học thành tài, vào triều làm quan, chẳng sợ chỉ là cái chức Huyện úy cửu phẩm, ta xuất nhập các thành cũng thuận tiện hơn nhiều."

Ít nhất, không cần vì nộp phí qua đường mà mỗi năm chi ra cả đống ngân lượng. Thà đem tiền nuôi người nhà, còn hơn giao cho người ngoài. Hãy tưởng tượng trên quan đạo toàn là người mình, ngẫm lại khoản phí qua đường kia, Đàm Trích Tinh cũng thấy xót ruột.

"Nhưng liệu có được không? Nhỡ đâu bỏ tiền cho Trần An Trần Thạch, bọn họ thi không đỗ, không làm quan được, thế chẳng phải muội mất trắng sao?"

"Thi không đỗ thì coi như đầu tư thất bại thôi." Đàm Thanh Thanh suy nghĩ rất thoáng, "Dù sao cho dù đổi triều đại cũng sẽ không tàn sát văn nhân. Đầu tư cho mấy đứa trẻ đọc sách, tổng không sai được."

...

Vốn dĩ Đàm Trích Tinh định khuyên Đàm Thanh Thanh từ bỏ ba huynh muội họ Trần.

**

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khai Cục Chạy Nạn: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Dọn Gạch - Chương 40: Chương 40: Tính Kế Tương Lai** | MonkeyD