Khế Ước 51% - 8
Cập nhật lúc: 20/06/2026 04:03
Hắc Hổ cúi người nhặt lấy, lật ra xem, cười đến mức mặt sẹo vặn vẹo.
Thế nhưng, bản tính hung tàn của loài thổ phỉ không cho phép gã giữ lời hứa.
"Tiền ta lấy, nhưng mạng của Thẩm Niên Vũ, ta cũng muốn! Để xem không có Tiền Triều Tiêu Cục, Cửu Châu Tiền Trang của ngươi thăng tiến bằng cách nào!"
Nói đoạn, Hắc Hổ đột ngột vung tay, thanh trường kiếm mang theo kình phong xé gió, nhắm thẳng vào cổ họng ta mà đ.â.m tới!
Lúc đó, ta bị trói c.h.ặ.t trên ghế, Nhuyễn Cân Tán vẫn chưa hết tác dụng, chỉ có thể trừng mắt nhìn lưỡi kiếm bén ngót lao đến gần.
Nhưng một bóng trắng đã nhanh hơn tất cả.
Lục Thừa Nhan, cái tên nam nhân mười ngón tay không dính nước xuân, gã gian thương luôn miệng nói "hết thảy theo điều khoản khế ước", vào giây phút sinh t.ử ấy lại không chút do dự lao thẳng đến, dùng toàn bộ thân hình chắn ngay trước mặt ta.
Phập!
Tiếng kim loại đ.â.m xuyên qua da thịt vang lên rợn người. Thanh kiếm của Hắc Hổ đ.â.m lút vào bả vai trái của Lục Thừa Nhan, m.á.u tươi đỏ thẫm lập tức b.ắ.n tung tóe, nhuộm đỏ cả vạt áo lụa trắng ngần của hắn.
Nhiều giọt m.á.u nóng hổi b.ắ.n thẳng lên mặt ta, nóng đến mức thiêu đốt cả tâm can ta.
"Lục Thừa Nhan!!!" Ta gào lên, tiếng hét x.é to.ạc cả màn đêm, nước mắt vốn dĩ chưa từng rơi từ năm mười tuổi đến nay bỗng chốc tuôn ra như mưa.
Hắn chịu một kiếm chí mạng, hai đầu gối quỵ xuống ngay trước mặt ta, nhưng đôi tay vẫn gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy bả vai ta như muốn che chở hoàn toàn.
Gương mặt hắn trắng bệch không còn một giọt m.á.u, khóe môi tràn ra một dòng m.á.u tươi ngùn ngụt, vậy mà hắn vẫn gắng gượng nở một nụ cười yếu ớt, khàn giọng nói:
"Niên... Niên Vũ... Nàng có sao không... May quá... chưa đ.â.m trúng nàng..."
Đúng lúc này, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên bên ngoài, phó tiêu đầu đã lén trốn đi trước, chạy về dẫn theo lực lượng viện binh cùng các bổ khoái của quan phủ rốt cuộc đã phá vòng vây xông vào.
Trận chiến kết thúc nhanh ch.óng, Hắc Hổ bị một mũi tên xuyên tim chế t ngay tại chỗ.
Trên chiếc xe ngựa cứu thương chạy điên cuồng về hướng kinh thành.
Lục Thừa Nhan nằm trong lòng ta, hơi thở đứt quãng, yếu ớt như một ngọn nến trước gió.
Ta dùng hai tay đè c.h.ặ.t lấy vết thương trên vai hắn, nhưng m.á.u vẫn cứ rỉ qua các kẽ ngón tay ta, nhuộm đỏ cả y phục của hai người.
Ta khóc đến mức mờ cả mắt, nước mắt nương theo gò má rơi lã chã xuống mặt hắn.
Ta cúi đầu, điên cuồng hôn lên trán, lên mắt, rồi một ngụm ngậm c.h.ặ.t lấy bờ môi lạnh ngắt của hắn, vừa khóc vừa mắng, nụ hôn nồng nặc vị m.á.u tanh và nước mắt mặn chát:
"Lục Thừa Nhan! Chàng là đồ ngốc! Đồ điên! Chàng đã bảo đây là quan hệ khế ước mà! Chàng đã bảo chàng tiếc tiền cơ mà! Tại sao lại đỡ kiếm cho ta?! Nếu chàng ch ết, ta biết đền năm mươi mốt phần trăm tiền trang lại cho ai?!"
Hắn mê man mở mắt ra, nhìn thấy ta khóc đến mức mặt mũi lem luốc, khóe môi hắn khẽ co giật, dường như muốn cười nhưng lại không có sức.
Hắn run rẩy đưa bàn tay đầy m.á.u lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt ta, giọng nói thều thào đầy ngụy biện:
"Đừng... đừng khóc, thê t.ử... Đây chỉ là... nghĩa vụ khế ước... Nàng là tài sản cố định quý giá nhất của tiêu cục... Ta phải bảo vệ tài sản... bảo vệ chiến hữu..."
"Chiến hữu cái đầu chàng ấy!" Ta ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn, khóc nấc lên.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy m.á.u của hắn tuôn rơi, cái gọi là sự tỉnh táo, cái gọi là lời thề độc "Tình yêu là độc d.ư.ợ.c phá sản" trong lòng ta hoàn toàn sụp đổ, tan tành thành từng mảnh vụn.
Ta cay đắng nhận ra, ta, Thẩm Niên Vũ, một kẻ luôn tự hào là lý trí tối thượng, cuối cùng cũng đã dính vào thứ bẩn thỉu, thứ độc d.ư.ợ.c mang tên "Tình yêu" mà ta từng khinh miệt nhất trên đời này rồi.
Hơn nữa, ta còn dính sâu hơn bất kỳ ai.
Hắn nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng nhưng tràn đầy tình ý của ta, đuôi mắt phượng khẽ cong lên một cách đầy mãn nguyện, rồi dứt khoát ngất lịm đi trong vòng tay ta.
Lục Thừa Nhan hôn mê ròng rã suốt ba ngày ba đêm.
Ba ngày đó, Cửu Châu Tiền Trang và Tiền Triều Tiêu Cục như trải qua một trận địa chấn.
Ta không rời hắn nửa bước, y phục giắt đầy mùi t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt.
Ông nội ta vì hối hận chuyện cũ nên dứt khoát quỳ trước cửa phòng bốc t.h.u.ố.c, ngày đêm tụng kinh gõ mõ cầu an cho cháu rể.
Mẹ chồng ta, Lục Lão Phu Nhân thì chống gậy bước vào khuê phòng, nhìn thấy ta mặt mày hốc hác, bà chỉ thở dài một tiếng, vỗ vai ta nói:
“Nó mạng lớn lắm, giống hệt cha nó ngày trước. Con đừng tự trách mình, sau này nó tỉnh lại, cứ bắt nó làm trâu làm ngựa đền bù tổn thất tinh thần cho con.”
Đến đêm thứ tư, khi ánh trăng non len lỏi qua tấm rèm lụa, ngón tay Lục Thừa Nhan rốt cuộc cũng khẽ động đậy.
Hắn từ từ mở mắt, bờ môi khô khốc mấp máy, gương mặt tuấn mỹ sau cơn bạo bệnh vẫn còn vài phần tái nhợt, càng làm tăng thêm vẻ thanh cao cấm d.ụ.c khó cưỡng.
Vừa nhìn thấy ta ngồi gục bên cạnh giường, đôi mắt phượng của hắn lập tức hiện lên một tia ôn nhu xót xa.
Hắn định vươn tay sờ mặt ta, nhưng cử động nhẹ đã chạm vào vết thương, khiến hắn khẽ hít vào một ngụm khí lạnh.
“Tỉnh rồi?” Giọng ta lạnh tanh, không một chút hơi ấm.
Lục Thừa Nhan khựng lại, khàn giọng nói: “Niên Vũ… thê t.ử… Ta đói…”
“Đói thì ráng nhịn.”
Ta đứng phắt dậy, từ trong n.g.ự.c áo rút ra một xấp giấy Tuyên Thành ném bộp lên l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của hắn.
