Khế Ước 51% - 9
Cập nhật lúc: 20/06/2026 04:03
Trên mặt giấy, những dòng chữ đen mực đậm được ta viết bằng lối chữ thô bạo của kẻ luyện võ, cuối trang có đóng một dấu ấn đỏ ch.ót của quan phủ kinh thành.
Hắn hơi nhướng mày, lật xem: “Đây là…?”
“Khế ước bổ sung điều khoản đặc biệt!” Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, hừ lạnh một tiếng, dùng đúng giọng điệu tỉnh táo, độc miệng để tuyên cáo:
“Lục Thừa Nhan, chàng nghe cho rõ đây. Bản tổng tiêu đầu sau ba ngày suy nghĩ cốt tủy, quyết định thừa nhận bản thân đã trúng phải thứ độc d.ư.ợ.c não yêu đương của Thẩm gia. Ta thích chàng rồi. Cho nên, bản khế ước hôn nhân kinh tế cũ chính thức bị hủy bỏ!”
Lục Thừa Nhan nghe đến bốn chữ “Ta thích chàng rồi” thì đôi mắt phượng đột ngột sáng rực lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vì kích động.
Nhưng hắn chưa kịp vui mừng, ta đã chỉ tay vào bản khế ước mới:
“Điều khoản thứ nhất: Từ nay về sau, toàn bộ một trăm phần trăm gia sản của Cửu Châu Tiền Trang và Tiền Triều Tiêu Cục đều quy về một mối, do Thẩm Niên Vũ ta đứng tên và quản lý. Chàng không còn là cổ đông lớn nữa, chàng chỉ là kẻ làm thuê cho ta thôi!”
“Điều khoản thứ hai: Để đền bù tổn thất tinh thần và thể lực của ta trong ba ngày qua, chàng phải dùng sắc thân để thế chấp. Thời hạn thế chấp là trọn đời, không được chuộc thân, không được hưu thê, càng không được phép nạp thiếp hay thông phòng!”
“Điều khoản thứ ba…” Ta tiến lại gần, cúi người xuống, hai tay chống hai bên tai hắn, khóa c.h.ặ.t gã gian thương đang nằm trên giường vào tầm mắt của mình: “… Nếu chàng còn dám tự ý dùng thân mình đỡ kiếm, làm tổn hại đến "tài sản độc quyền" của ta một lần nữa, ta liền đóng cửa tiền trang, dắt theo năm trăm huynh đệ tiêu cục cải giá sang Tây Vực!”
Lục Thừa Nhan nhìn bản khế ước “bóc lột tận xương tủy” kia, rồi lại nhìn bờ môi đang mím c.h.ặ.t vì bướng bỉnh của ta.
Hắn không những không tức giận vì bị cướp mất cả giang sơn tài sản, ngược lại còn bật cười ha hả, tiếng cười khàn đặc nhưng tràn ngập sự đắc ý của một con cáo già vừa đặt bẫy thành công.
Hắn đột ngột vươn cánh tay không bị thương ra, gắt gao ôm lấy gáy ta, dùng một lực mạnh mẽ kéo tuột ta ngã nhào vào lòng n.g.ự.c ấm áp của hắn.
“Bản khế ước này… chế độ thực thi rất hợp lý.”
Hắn ghé sát tai ta thì thầm, giọng điệu ngập ngụa tình ý và sự chiếm hữu chiếm đoạt: “Thưa Thẩm tổng, tiểu nhân cam tâm tình nguyện dâng lên toàn bộ gia sản và sắc thân này cho người.”
Chưa kịp để ta phản ứng với danh xưng mới, Lục Thừa Nhan đã dứt khoát dâng bờ môi mỏng của hắn lên, ngậm c.h.ặ.t lấy môi ta.
Nụ hôn lần này không còn vị m.á.u tanh hay sự trừng phạt, mà là một sự bùng nổ của tình yêu sau bao ngày kìm nén.
Hắn hôn rất sâu, đầu lưỡi thô bạo cạy mở hàm răng ta, điên cuồng càn quét, hút sạch chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu ta.
Ta bị hắn ôm c.h.ặ.t, ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trộn lẫn với vị t.h.u.ố.c bắc nhàn nhạt, cả người nhũn ra như nước, vô thức chủ động đáp lại nụ hôn của hắn.
Hắn cảm nhận được sự phối hợp nhiệt tình của ta, hô hấp lập tức trở nên dồn dập, nặng nề.
Bàn tay thon dài của hắn bắt đầu không an phận mà luồn vào trong vạt áo kình trang của ta, mơn trớn dọc theo đường cong của eo lưng, khiến ta run rẩy bật ra một tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Lục… Lục Thừa Nhan… Vết thương của chàng…”
Ta dùng chút lý trí yếu ớt đẩy n.g.ự.c hắn ra.
Hắn khẽ c.ắ.n vào môi dưới của ta một cái, đôi mắt phượng rực lửa, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ: “Đã qua ba ngày rồi, t.h.u.ố.c của mẫu thân ban cho rất tốt, bả vai không đau nữa. Nhưng có một chỗ khác… đang rạo rực đến mức sắp nổ tung rồi đây. Thẩm tổng, người đến "nghiệm hàng" và thu nợ đi thôi.”
Nói đoạn, hắn dứt khoát dùng một tay kéo phăng chiếc rèm giường hỷ bằng lụa đỏ thẫm xuống, che khuất toàn bộ ánh trăng bên ngoài, đem cả hai vùi vào một khoảng không gian tràn ngập xuân tình.
Đêm hôm đó, gã nam nhân mang tiếng “bệnh tật” này đã dùng hành động thực tế để chứng minh cho ta thấy thế nào là “lượng lớn bền bỉ” của giới kinh thương.
Hắn đè ta dưới thân, liên tục bắt ta phải lặp đi lặp lại câu nói “Ta yêu chàng” đến hàng vạn lần.
Mỗi một lần ta kiệt sức định trốn chạy, hắn lại dùng đôi bàn tay quấn băng gắt gao trói buộc thắt lưng ta, thô bạo đem ta kéo trở lại vòng xoáy hoan lạc điên cuồng.
Mồ hôi hòa quyện, y phục rách nát rải rác dưới sàn. Đến tận khi canh năm tiếng gà gáy vang lên ngoài xa, hắn mới chịu buông tha cho cái eo sắp gãy đôi của ta, thỏa mãn ôm ta vào lòng mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi kinh thành.
Ta nằm trong vòng tay của Lục Thừa Nhan, tuy mệt mỏi rã rời nhưng khóe môi lại vô thức cong lên.
Giới kinh thương cổ đại đều bảo Thẩm Niên Vũ ta là kẻ m.á.u lạnh, chỉ biết có tiền tài và khế ước.
Họ nói đúng, bây giờ ta có cả tiền tài của Lục gia, lại có thêm một gã phu quân cáo già vừa biết kiếm tiền, vừa biết diễn sâu, lại cực kỳ vừa vặn trong phòng ngủ.
Thứ độc d.ư.ợ.c “Não yêu đương” này xem ra cũng không tệ lắm, ít nhất là với một kẻ tỉnh táo như ta.
Tình chiến hữu vì lợi ích kinh tế này, xem ra phải trường tồn vĩnh cửu cùng non sông rồi!
Thôi được dồi, ta thừa nhận ta bị con đ.u.ỹ tềnh iu bắt thóp rồi.
