Khi Mây Mù Tan Biến - Chương 7

Cập nhật lúc: 05/07/2026 15:04

Khóe mắt cô ta thoáng thấy Tô Kiệt đang đi tới, lúc này mới mượn cớ tìm đồ rồi lặng lẽ quay về chỗ ngồi phía sau.

Tô Kiệt chỉnh lại áo vest rồi ngồi xuống cạnh Tiêu Du.

Anh bắt chéo chân, lấy tay che miệng, ghé sát nói nhỏ:

“Quản lý cậu bảo tôi nhắc một câu, đừng nhìn điện thoại mãi nữa. Có fan đang livestream đấy.”

Tiêu Du ngẩng đầu.

Ánh mắt lướt một vòng xung quanh.

Cuối cùng dừng lại ở cô gái nhỏ phía trước bên phải đang giơ điện thoại quay mình.

Thấy anh nhìn về phía ống kính.

Cô gái kích động đến mức tay run bần bật.

Tiêu Du bất lực xoa xoa thái dương.

“Phương Húc cũng không quản à? Trong hội trường mà cũng để livestream?”

Tô Kiệt nhún vai.

“Nghe nói là con gái độc nhất của một nhân vật m.á.u mặt nào đó. Không ai quản nổi.”

Tiêu Du nghiêng đầu.

Chỉ để lại cho ống kính một góc nghiêng khuôn mặt.

Thôi vậy.

Cứ để bọn họ quay đi.

Điện thoại cuối cùng cũng báo có tin nhắn mới.

Anh lập tức lật điện thoại lên xem.

Kết quả...

Chỉ là một tin nhắn rác.

Ánh mắt lập tức lộ rõ vẻ thất vọng, anh tắt màn hình.

Đây là lần đầu tiên Tô Kiệt thấy Tiêu Du mang dáng vẻ đầy tâm sự, hồn vía lên mây như vậy, không khỏi nổi hứng trêu chọc.

“Sao thế? Lại thất tình à?”

“'Lại' là sao?”

“Chuyện cậu gây xôn xao trong buổi livestream mấy hôm trước ai mà chẳng biết. Người yêu đầu lòng ngày đêm nhớ nhung giờ đã làm mẹ người ta rồi, chẳng phải lại thất tình còn gì? Lần đầu thất tình là lúc bị mối tình đầu đá. Này, nghe nói cậu còn lén trốn đi khóc nữa, thật hay giả vậy?”

Càng nói, Tô Kiệt càng hăng hái.

Hai người là bạn bè nhiều năm.

Nói chuyện với nhau chẳng hề kiêng dè.

Muốn nói gì thì nói.

Tiêu Du khẽ l.i.ế.m đôi môi hơi khô.

“Bịa đặt.”

Tô Kiệt cười ha hả.

Xem ra lời đồn cũng không phải vô căn cứ.

“Tôi thật sự tò mò không biết cô bạn gái đầu của cậu là thần thánh phương nào. Sau này nếu cậu đào góc tường thành công thì nhớ dẫn ra gặp tôi trước nhé.”

Tiêu Du liếc anh một cái.

Phải công nhận.

Người bạn này đúng là hiểu anh quá.

Lại có tin nhắn mới.

Tiêu Du vốn chẳng ôm hy vọng gì, cúi đầu nhìn qua.

Chỉ một cái nhìn.

Tim anh đã phản ứng còn nhanh hơn cả não.

Đập thình thịch dữ dội.

[ Em đang xem livestream của anh. ]

Anh bật dậy ngồi thẳng người, đưa tay vuốt vuốt tóc rồi hỏi Tô Kiệt:

“Bây giờ trông tôi thế nào?”

Tô Kiệt kỳ quái nhìn anh:

“Đẹp trai lắm. Nếu tôi là con gái thì chắc yêu cậu ngay lập tức.”

Tiêu Du rất hài lòng với câu trả lời ấy.

Anh bình thản xoay mặt về phía ống kính lần nữa.

Rồi bắt đầu đủ loại động tác nhỏ.

Lúc thì chống cằm bằng đốt ngón tay trỏ.

Lúc lại giả vờ vô tình kéo cổ áo sơ mi trước n.g.ự.c mở rộng thêm một chút.

Lúc thì nghiêng trái, nghiêng phải vận động cổ...

Tô Kiệt trợn tròn mắt.

Không nhịn được mà bóc mẽ:

“Cậu đúng là... mỗi động tác đều đầy mưu tính. Trông chẳng khác gì con công đực xòe đuôi cầu bạn tình cả. Trúng tà à? Tự nhiên phát điên cái gì vậy?”

Ngón giữa bàn tay phải của Tiêu Du lười biếng lướt qua chân mày.

Anh bình tĩnh lên tiếng:

“Nào, nhìn vào ống kính.”

“Chào chị dâu tương lai của cậu một tiếng đi.”

“... Bệnh.”

Đến khi lễ trao giải chính thức bắt đầu.

Cô gái livestream cũng miễn cưỡng bị người ta gọi đi.

Người vừa được quay lập tức thả lỏng.

Lười biếng tựa lưng vào ghế.

Buổi lễ trao giải hôm nay chẳng có mấy giá trị.

Gần như diễn viên nào đến cũng đều nhận được một chiếc cúp.

Tiêu Du vẫn được sắp xếp xuất hiện cuối cùng.

Trước đây anh chẳng hề bận tâm.

Cùng lắm thì ngồi phía dưới lâu thêm chút.

Khi máy quay lia tới thì phối hợp vỗ tay, mỉm cười là được.

Nhưng hôm nay...

Anh đặc biệt không ngồi yên nổi.

Chỉ hận không thể bấm tăng tốc gấp ba lần cho người trên sân khấu đang chậm rãi đọc bài phát biểu dài dòng vô nghĩa.

Đến 11h rưỡi.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Việc đầu tiên anh làm là cầm lấy điện thoại.

Vừa nhắn tin.

Vừa sải bước nhanh về phía xe bảo mẫu.

9

[ Anh xong việc rồi. Em còn ở khách sạn không? Bây giờ anh đến đón em. ]

Khi nhận được tin nhắn của Tiêu Du.

Tôi vừa nhập mật mã mở cửa nhà anh.

Tôi trả lời:

[ Em đang ở nhà anh. ]

Anh lập tức nhắn lại:

“Được, đợi anh. Anh về ngay.”

Căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

Phòng khách có một bức tường kính sát đất rộng lớn.

Đứng đó có thể nhìn xuống cả thành phố rực rỡ ánh đèn đêm.

Ngôi nhà trông rất mới.

Đồ dùng sinh hoạt cũng không nhiều.

Không giống nơi có người ở lâu dài.

Phong cách trang trí đơn giản nhưng ấm áp.

Khắp nơi đều thấp thoáng những chi tiết nhỏ đầy dụng ý.

Nhìn càng lâu...

Tôi càng thấy quen thuộc đến kỳ lạ.

Đẩy cánh cửa của một căn phòng.

Bên trong rộng rãi đặt một cây đại dương cầm Steinway.

Trên tường còn treo đủ loại nhạc cụ khác.

“Sau này nhà cưới của chúng mình nhất định phải để chính tay em thiết kế.”

“Phòng khách phải có một ô cửa kính sát đất thật lớn.”

“Tối nào hai đứa mình cũng ngồi trước cửa kính uống rượu, trò chuyện. Chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi.”

“Ừm... bếp phải làm kiểu mở, để em vừa nhìn anh nấu ăn được. Lúc anh chăm chú thái rau đẹp trai lắm.”

“Làm thêm một phòng nhạc riêng nữa nhé.”

“Đặt đàn piano của em và đàn guitar của anh vào đó.”

“Đến lúc ấy em còn có thể dạy anh chơi piano nữa. Hehe...”

Những viễn cảnh cô gái năm ấy từng vẽ nên...

Dần dần trùng khít với khung cảnh trước mắt.

Khóe mắt tôi dần ươn ướt.

Thì ra...

Mỗi một câu tôi từng nói.

Anh đều nhớ rõ.

Hơn nữa còn biến nó thành hiện thực.

Ở một góc cây đàn piano.

Khắc tên của tôi.

Xung quanh còn lưu lại vài dấu vân tay chưa kịp lau sạch.

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi như nhìn thấy người đã hết lần này đến lần khác dịu dàng vuốt ve cái tên của tôi.

Lúc làm những điều này...

Anh đã nghĩ gì nhỉ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.