Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 32: Cậu Ta Thực Sự Là Bạn Trai Của Chúc Khúc Kỳ

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:21

Khâu Dữ chưa kịp phản ứng thì xe đã chạy đi được một đoạn xa.

Tạ Văn đành phải nhắc lại lần nữa: "Tôi bảo, dừng xe."

Khâu Dữ sợ đến mức đạp mạnh chân phanh khiến chiếc xe dừng gấp lại. Theo quán tính nên người Tạ Văn chúi về phía trước rồi lại ngã mạnh vào lưng ghế, anh nhắm mắt lại để kìm nén cơn giận trong khi gân xanh trên thái dương ẩn hiện giật giật.

Khâu Dữ không dám thở mạnh.

Tạ Tổng rất ít khi để lộ cảm xúc ra ngoài nên nhiều lúc Khâu Dữ còn cảm thấy anh hoàn toàn không có cảm xúc. Kể từ khi đi theo làm việc bên cạnh Tạ Tổng thì cậu ta chưa từng thấy anh d.a.o động vì bất cứ chuyện gì, ngay cả khi cấp dưới mắc lỗi trong công việc thì anh cũng chưa từng nổi nóng.

Nhưng lúc này đây Khâu Dữ cảm nhận rõ ràng Tạ Tổng đang không vui.

"Xin lỗi Tạ Tổng." Ngón tay Khâu Dữ siết c.h.ặ.t vô lăng: "Là do tôi phản ứng chậm."

Tạ Văn không nói gì cũng chẳng hề buông lời trách móc. Anh đưa tay day day sống mũi để che giấu toàn bộ cảm xúc trong khoảnh khắc, những gợn sóng vừa dấy lên biến mất trả lại mặt hồ phẳng lặng như ban đầu.

Im lặng một lát, giọng Tạ Văn trầm thấp vang lên: "Lùi lại."

Khâu Dữ quan sát tình hình giao thông xung quanh rồi lẳng lặng cho xe lùi lại, chiếc xe dừng lại lần nữa ở ven đường cách chỗ Chúc Khúc Kỳ rất gần. Cậu ta thầm mong mình không đoán sai ý sếp.

Chu Tề Tiêu đưa điện thoại của mình ra trước mặt Chúc Khúc Kỳ để cho cô xem những bức ảnh cậu ấy chụp cho Quán Quán, tấm nào cũng có thể gọi là "tác phẩm để đời".

"Cậu biết chụp ảnh quá đi." Ngón tay Chúc Khúc Kỳ chạm vào màn hình lướt xem từng tấm một: "Oa, đây là chú ch.ó Bernese Mountain nhỏ mà cậu nói sao, đáng yêu quá!"

"Tôi ở câu lạc bộ nhiếp ảnh mà." Chu Tề Tiêu cười.

"Hèn gì..."

Đột nhiên một tiếng còi xe vang lên làm Chu Tề Tiêu giật mình run tay suýt nữa làm rơi điện thoại xuống đất.

Hai người bị giật mình đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về cùng một hướng.

Cửa sổ xe hạ xuống để gió đêm ùa vào, Tạ Văn ngược gió liếc nhìn một cái: "Chúc Khúc Kỳ."

Chúc Khúc Kỳ chớp mắt nhanh hai cái vì tưởng mình bị ảo giác.

Chu Tề Tiêu hỏi: "Vị này cũng là đồng nghiệp của chị à?"

"Đừng nói lung tung." Chúc Khúc Kỳ khẽ cảnh cáo một câu rồi nhanh ch.óng hoàn hồn đi đến bên cạnh xe với dáng vẻ ngoan ngoãn "ba lớn bên A có chỉ thị gì không".

"Cô làm gì ở đây thế?" Tạ Văn hỏi.

"Dắt ch.ó đi dạo ạ." Chúc Khúc Kỳ mơ hồ trả lời: "Nhà tôi ở gần đây."

Tạ Văn phất tay một cái.

Đầu óc Chúc Khúc Kỳ hơi mờ mịt, ông chủ bên A đặc biệt gọi cô lại chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?

"Vậy tôi đi trước nhé." Chúc Khúc Kỳ ngây ngốc nói.

Tạ Văn: "Ý tôi là bảo cô lùi lại phía sau một chút."

"À vâng."

Chúc Khúc Kỳ nghe lời lùi lại vài bước thì cửa xe mở ra, Tạ Văn bước xuống.

Lúc này Chu Tề Tiêu mới phát hiện người này rất cao, cậu ấy cao một mét tám mà người này còn cao hơn một khúc, khí trường mười phần mạnh mẽ, chỉ một ánh mắt bình thản cũng tạo ra cảm giác áp bức, quan trọng là trông anh ta còn rất đẹp trai.

Tạ Văn quay đầu ra hiệu cho Khâu Dữ bằng mắt, ý bảo cậu ta đi trước.

Xe chạy đi rồi Tạ Văn mới quay đầu lại, giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu Chúc Khúc Kỳ: "Vừa ăn cơm xong nên muốn tiêu thực, không phải cô nói dắt ch.ó đi dạo sao? Đi dạo cùng nhau nhé?"

Anh hoàn toàn ngó lơ Chu Tề Tiêu.

Chúc Khúc Kỳ thành thật nói: "Đã dắt xong rồi ạ." Nói xong cô liếc nhìn Quán Quán đang nằm bẹp dí dưới đất, anh nhìn xem con ch.ó này còn đi nổi nữa không?

Tạ Văn: "..."

Tạ Văn vừa xấu hổ vừa hối hận, hận không thể quay ngược thời gian trở về vài phút trước để kiềm chế sự bốc đồng của bản thân.

Chúc Khúc Kỳ giơ điện thoại lên: "Hay là tôi quét mã cho ngài một chiếc xe đạp công cộng nhé, ngài đạp về khách sạn là vừa đủ tiêu thực."

Tạ Văn ho khan một tiếng: "Cảm ơn, không cần đâu."

Bụng Chúc Khúc Kỳ bỗng kêu lên không đúng lúc, tiếng "ùng ục" vang lên khá rõ ràng. Tạ Văn nhìn xuống bụng cô theo âm thanh đó rồi lại chuyển mắt lên nhìn mặt cô: "Cô chưa ăn tối à?"

"Tôi vừa tăng ca về." Chúc Khúc Kỳ thành thật khai báo.

Tạ Văn chuyển chủ đề một cách tự nhiên: "Cô đi ăn chút gì đi, tôi đi đây."

"Chẳng phải ngài muốn tôi đi dạo cùng ngài cho tiêu thực sao?"

"Cô có thực đâu mà tiêu?"

"..."

Quả thực là trong bụng Chúc Khúc Kỳ đang trống rỗng, nếu đi bộ thì không phải tiêu thực mà là tiêu đời mất, nhưng bỏ mặc ông chủ bên A thì cũng không tốt nên cô suy nghĩ một lát rồi đưa ra cách giải quyết dung hòa: "Tôi đến quán ăn phía trước ăn cơm, có thể đi cùng ngài một đoạn đường."

Tạ Văn nhìn con ch.ó dưới chân cô, nhà hàng có cho ch.ó vào không?

Chúc Khúc Kỳ đương nhiên đã tính đến con trai cưng của mình nên mỉm cười với người dắt ch.ó chuyên nghiệp bên cạnh: "Bạn học Chu, phiền cậu đưa ch.ó về nhà giúp tôi được không?"

Bạn học Chu không có ý kiến gì, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên ra vào nhà cô nên đã quen cửa quen nẻo: "Không vấn đề gì, cứ giao cho tôi."

Vì câu nói của Chúc Khúc Kỳ mà lần đầu tiên Tạ Văn nhìn thẳng vào chàng trai này, thanh xuân phơi phới và tràn đầy sức sống, quả thực rất xứng đôi với tính cách hoạt bát thú vị của Chúc Khúc Kỳ.

Nghĩ đến đây, Tạ Văn khẽ nhíu mày một cách khó nhận ra.

Chàng trai này có thể tự do ra vào nhà Chúc Khúc Kỳ chứng tỏ quan hệ với cô rất thân mật. Chẳng lẽ Khâu Dữ nói đúng, cậu ta thực sự là bạn trai của Chúc Khúc Kỳ?

"Đi thôi." Chúc Khúc Kỳ lê dép đi trước vài bước nhưng thấy Tạ Văn vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt thẫn thờ như đang suy nghĩ điều gì khiến gương mặt đẹp trai quá mức kia hiện lên vài phần nghiêm nghị, cô khẽ gọi anh một tiếng: "Tạ Văn?"

Tạ Văn giật mình tỉnh lại rồi bước theo cô.

Chúc Khúc Kỳ vừa đi vừa gửi tin nhắn WeChat cho Chu Tề Tiêu: [Thẻ ra vào cậu cứ để dưới tấm t.h.ả.m chùi chân trước cửa là được, cảm ơn cậu nhé.]

Sau đó cô chuyển cho cậu ấy một khoản tiền.

Chu Tề Tiêu: [?]

Chu Tề Tiêu: [Đã bảo là dắt ch.ó miễn phí mà.]

Cookie: [Cậu cứ nhận đi. Cứ làm phiền cậu mãi tôi ngại lắm.]

Thấy Chu Tề Tiêu mãi không nhận tiền, Chúc Khúc Kỳ có chút bất lực nhắn thêm: [Nếu cậu không nhận thì sau này tôi cũng ngại không dám nhờ cậu dắt ch.ó hộ nữa đâu.]

Chu Tề Tiêu gửi lại một cái meme động chế từ ảnh Quán Quán, dưới mũi được ghép thêm một giọt nước mũi hoạt hình màu xanh trông ngốc nghếch vô cùng.

Chúc Khúc Kỳ bật cười lưu lại cái meme đó, thấy cậu ấy đã nhận tiền thì cuối cùng cũng thấy thoải mái.

Tạ Văn nhìn nụ cười rạng rỡ bên môi cô mà cảm thấy khó chịu trong lòng.

Anh liếc qua thấy màn hình điện thoại của cô đang hiển thị giao diện trò chuyện WeChat nên gần như không cần nghĩ cũng biết chắc chắn cô đang nhắn tin với chàng trai ban nãy. Mới tách ra đã có chuyện để nói với nhau, quyến luyến đến thế sao.

Vậy việc cô đồng ý đi dạo cùng anh có phải là rất miễn cưỡng không?

Chúc Khúc Kỳ gập mạnh chiếc điện thoại màn hình gập lại, cất đi rồi chỉ vào quán ăn phía trước: "Tôi đến nơi rồi."

Tạ Văn thầm nhủ một tiếng, quả nhiên là vậy, cô ấy đang nóng lòng muốn thoát khỏi anh.

Tạ Văn gọi xe về khách sạn, anh tự ngẫm lại những cảm xúc d.a.o động khó hiểu của mình, cảm thấy có gì đó không ổn nên day day trán rồi tìm người có chuyên môn trong danh sách bạn bè WeChat để tư vấn.

Lương: [Cậu nói chung chung quá, nói thật là tôi nghe không hiểu lắm.]

Lương: [Tạ Văn, là do cách diễn đạt của cậu có vấn đề hay cậu cố tình làm mờ trọng tâm vậy?]

Lương Việt Khê vừa nghe nói tâm trạng Tạ Văn không tốt thì phản ứng đầu tiên là bệnh cũ của anh tái phát nên không khỏi cảnh giác cao độ.

Đợi hồi lâu mà bên kia như thể rớt mạng mãi không thấy trả lời.

Tuy Tạ Văn không trả lời trực diện vấn đề nhưng Lương Việt Khê nghiêng về khả năng thứ hai hơn, Tạ Văn cố tình nói mập mờ không chịu nói rõ ràng.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến anh khó mở lời đến vậy.

Lương: [Gần đây cậu gặp chuyện gì sao?]

Tạ Văn đột nhiên không muốn nói nữa.

Nhưng Lương Việt Khê không chịu dừng lại ở đó: [Cậu đã về Thượng Hải chưa? Nếu chưa thì tôi đề nghị chúng ta gặp mặt một lần, nói chuyện trực tiếp sẽ thẳng thắn hơn là gõ chữ.]

Tạ Văn: [Vẫn đang ở Thủ đô. Có thời gian rồi tính sau.]

Lương Việt Khê chốt luôn không cho anh cơ hội từ chối: [Hôm nay hơi muộn rồi, ngày mai, ngày mai xong việc tôi sẽ đi tìm cậu.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 32: Chương 32: Cậu Ta Thực Sự Là Bạn Trai Của Chúc Khúc Kỳ | MonkeyD