Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 33: Cậu Còn Chơi Trò Thế Thân Nữa À

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:21

Sáng thứ Ba Lương Việt Khê có lịch khám bệnh nên bận tối tăm mặt mũi đến nỗi chẳng kịp uống ngụm nước nào.

Sau khi tiễn bệnh nhân trước đó ra về thì cuối cùng anh ta cũng nhớ ra phải nghỉ ngơi một chút nên bưng chiếc cốc trên bàn lên, mở nắp rồi ngửa cổ uống ừng ực.

Cửa bị đẩy ra báo hiệu bệnh nhân tiếp theo đã tới.

Lương Việt Khê tùy ý ngước mắt lên nhìn lướt qua dáng người thấy hơi quen mắt, đến khi nhìn kỹ lại thì phun hết nước trong miệng ra.

Anh ta đứng phắt dậy trừng to mắt nhìn bệnh nhân vừa bước vào.

"Tạ Văn?!" Lương Việt Khê lau nước trên cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm đầy vẻ bất ngờ: "Sao cậu lại đến đây?"

"Cậu bảo muốn gặp mặt nói chuyện mà."

"Nhưng tôi bảo là tôi sẽ đi tìm cậu cơ mà."

"Thì tôi đang đến để tăng doanh số cho cậu đây còn gì."

"..."

Lương Việt Khê nghẹn lời không nói nên lời, anh ta đặt cốc nước xuống bàn rồi ngồi lại xuống ghế, quét mắt nhìn Tạ Văn vài vòng như tia X quang để tìm thấy chút "hơi người" trên người Tạ Văn.

Thật hiếm thấy.

Lương Việt Khê chỉ vào chiếc ghế trước mặt bảo anh ngồi còn mình thì dựa lưng vào ghế khoanh tay trước n.g.ự.c, trông chẳng có chút dáng vẻ bác sĩ nghiêm túc nào mà giống một kẻ l.ừ.a đ.ả.o nửa mùa hơn.

Vốn dĩ hình tượng của anh ta đã không đáng tin cậy lắm, thường xuyên bị bệnh nhân lầm tưởng là đi vào tiệm cắt tóc chứ không phải phòng tư vấn tâm lý.

"Nói đi, cậu muốn tư vấn gì?" Lương Việt Khê hất cằm: "Nhắc trước nhé, đừng có nói hươu nói vượn để lừa gạt tôi như tối qua nữa. Giấu giếm bác sĩ không phải chuyện tốt đâu."

Tạ Văn liếc nhìn chiếc ghế đã có rất nhiều người ngồi qua với phần đệm da màu đen ở giữa hơi lõm xuống, lúc này không nói lời nào còn hơn có nói.

Cái thói ở sạch của người này mười năm như một khiến Lương Việt Khê hiểu rõ từ hồi còn du học nước ngoài, anh ta rất muốn trợn mắt xem thường nhưng tố chất nghề nghiệp đã kìm hãm hành vi của mình lại. Người trước mặt là người đặt lịch đàng hoàng để đến tư vấn tâm lý.

Lương Việt Khê bất lực đứng dậy lục lọi tủ đồ tìm ra một tấm lót dùng một lần trải lên ghế.

"Mỏng quá." Tạ Văn còn kén chọn: "Trải thêm tấm nữa đi."

Tố chất nghề nghiệp là cái thá gì chứ, Lương Việt Khê không biết: "Cậu đừng có quá đáng nhé, tôi là nô lệ của cậu chắc?"

Lương Việt Khê vừa c.h.ử.i thầm vừa nghiêm túc trải tấm lót thứ hai.

Tạ Văn ngồi xuống rồi lễ phép cảm ơn: "Cảm ơn bác sĩ Lương."

Lương Việt Khê thấy bộ dạng kiêu ngạo của anh thì cười khẩy: "Sau này cậu yêu đương rồi hôn môi bạn gái tốt nhất cũng nên kén chọn như thế."

Để xem con gái nhà người ta có thèm để ý cậu không.

Tạ Văn không để tâm: "Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương."

Lương Việt Khê ngồi xuống lại, thu lại vẻ đùa cợt rồi nghiêm túc nói: "Nói được rồi đấy."

"Dạo này tôi rất không ổn." Tạ Văn không giấu giếm nữa mà thành thật kể lại cảm nhận của mình: "Mức độ quan tâm của tôi đối với một người quá cao, mỗi lần đều không thể tự khống chế bản thân. Hơn nữa cứ đến gần cô ấy là cảm xúc lại bị ảnh hưởng..."

Lương Việt Khê biết quá khứ của anh nên lo lắng ngắt lời hỏi: "Cảm xúc này là tích cực hay tiêu cực?"

Bản thân Tạ Văn cũng không nói rõ được nên cúi đầu suy nghĩ rất lâu. Tối qua anh không cố ý che giấu mà thực tế là anh thật sự không biết mô tả cảm giác đó như thế nào.

Lương Việt Khê thấy vậy thì vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng: "Cậu làm thế tôi áp lực lắm đấy."

Sự im lặng tiếp tục lan tỏa.

Lương Việt Khê cũng không giục nữa mà cầm b.út ghi chép vào sổ, trong phòng tư vấn nhất thời chỉ còn lại tiếng ngòi b.út ma sát trên giấy sột soạt.

Tạ Văn mở miệng rồi khựng lại một chút mới chậm rãi nói: "Không hoàn toàn là tích cực cũng không hoàn toàn là tiêu cực. Phần lớn thời gian tôi sẽ cảm thấy vui vẻ, nhưng thỉnh thoảng lại thấy bực bội."

"Khi nào thì cảm thấy bực bội?"

"Lúc cô ấy dắt ch.ó đi dạo cùng người khác."

"..."

Lương Việt Khê từng chứng kiến đủ loại tình huống nên không tỏ ra quá ngạc nhiên trước chuyện này, chỉ là đối tượng lại là người quen cũ Tạ Văn khiến anh ta có chút cạn lời.

"Còn gì nữa không?" Lương Việt Khê dẫn dắt: "Đừng suy nghĩ cũng đừng sắp xếp ngôn từ nữa, nghĩ gì nói nấy."

"Tôi luôn muốn gặp cô ấy, muốn biết cô ấy đang làm gì, luôn tìm mọi cách để nói chuyện với cô ấy nhiều hơn và muốn cô ấy chú ý đến tôi nhiều hơn chứ không phải người khác."

"Từ từ, đợi chút đã." Lương Việt Khê càng nghe càng thấy sai sai, anh ta giơ một tay lên hướng lòng bàn tay về phía Tạ Văn ra hiệu dừng lại rồi nêu thắc mắc của mình trước: "Người cậu nói là nam hay nữ?"

"Phụ nữ."

"???"

Cuối cùng Lương Việt Khê cũng hiểu ra vấn đề nằm ở đâu, anh ta ném thẳng cây b.út trong tay đi vì chẳng muốn viết thêm chữ nào nữa. Còn ghi chép cái gì nữa, Tạ Văn căn bản không có bệnh.

"Cậu thích người phụ nữ này rồi chứ còn gì nữa." Lương Việt Khê dễ dàng đưa ra kết luận.

Vòng vo cả buổi hóa ra là vì vấn đề tình cảm làm anh ta thấp thỏm lo âu nãy giờ. Anh ta thực sự muốn nổi cáu rồi!

Mẹ kiếp.

Sự nghiệp của anh ta sớm muộn gì cũng bị hủy hoại trong tay Tạ Văn!

"Thích?" Tạ Văn nhả ra từ quan trọng trong câu nói của anh ta.

"Nếu không thì là gì?" Lương Việt Khê cầm b.út lên ấn đuôi b.út xuống mặt bàn tạo ra tiếng "tách tách" liên hồi.

Tạ Văn lại chìm vào trầm tư, anh suy nghĩ rất lâu và cũng im lặng rất lâu trong khi bên tai chỉ toàn tiếng bấm b.út.

"Sao tôi có thể thích cô ấy được?"

"Sao lại không thể..." Lương Việt Khê theo bản năng phản bác lại nhưng chợt nghĩ đến một người, một người phụ nữ nên anh ta vội bịt miệng lại, đôi mắt mở to chớp chớp chậm rãi: "Tạ Văn à Tạ Văn, không ngờ cậu còn có tiềm năng làm tra nam đấy. Quen biết bao nhiêu năm nay tôi hoàn toàn không nhìn ra. Chẳng phải cậu có người trong lòng rồi sao? Cái người trước kia mà cậu cứ nhắc mãi bên tai tôi ấy. Sao thế, cậu không thích cô ấy nữa à? Cậu thay lòng đổi dạ hay là cùng lúc thích hai người phụ nữ vậy?"

Bất kể là tình huống nào thì cũng không thoát khỏi cái mác "tra nam".

Tạ Văn cũng không trả lời được, anh bị những câu hỏi dồn dập như pháo liên thanh của Lương Việt Khê làm cho đầu óc rối bời không thể suy nghĩ bình thường.

Anh vô thức lấy điện thoại ra mở Weibo, trong danh sách quan tâm đặc biệt chỉ có duy nhất một người vừa chia sẻ một bài đăng nên Weibo đã gửi thông báo cho anh.

Trong ảnh là một bàn đầy món ngon không kèm chú thích mà chỉ có một hàng biểu tượng cảm xúc đáng yêu.

Tạ Văn theo thói quen chụp màn hình lưu vào album riêng rồi mới xem phần bình luận, vô số người đang bày tỏ tình yêu với cô.

Cũng có người hỏi sao cô ăn thịnh soạn thế.

Cô trả lời cư dân mạng này: [Tiệc tạ lỗi của ai đó, hi hi.]

Lương Việt Khê vươn cổ nhìn trộm nhất cử nhất động của anh rồi tặc lưỡi: "Vẫn còn tình cảm với người trước kia à, thế người hiện tại này là sao?"

Tạ Văn: "Không phải."

Lương Việt Khê: "Vậy là hết tình cảm với người trước kia rồi?"

Tạ Văn: "Không phải."

Lương Việt Khê: "..."

Cái này không phải cái kia cũng không phải, tôi thấy cậu đúng là một tên tra nam chính hiệu!

"Thôi được rồi, chuyện quá khứ chúng ta không nhắc đến nữa, nói chuyện hiện tại đi." Lương Việt Khê day day ấn đường: "Vừa rồi cậu bảo thấy bực bội khi cô ấy dắt ch.ó cùng người khác, tám phần mười là ghen rồi."

"Đó không phải người khác, là bạn trai cô ấy." Tạ Văn lại ném xuống một quả b.o.m hạng nặng.

Lương Việt Khê sắp ngạt thở, anh ta ngửa người ra sau bám tay vào mép bàn làm việc, hai ngón tay chọc vào mũi: "Nhanh lên, tôi cần bình oxy!"

Tạ Văn nhàn nhạt liếc nhìn anh ta với ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng.

"Sao cậu dám dùng ánh mắt đó nhìn tôi?" Lương Việt Khê kịch liệt lên án: "Cậu không những làm tra nam mà còn muốn làm tiểu tam à! Tạ Văn, rốt cuộc cậu bị suy đồi đạo đức hay nhân tính vặn vẹo vậy!"

Tạ Văn trầm ngâm một lát rồi nói: "Đôi mắt của hai người họ rất giống nhau."

Lương Việt Khê: "..."

Lương Việt Khê thật sự tối sầm mặt mũi, anh ta bật dậy khỏi ghế rồi chỉ trích với vẻ hận sắt không thành thép: "Cậu còn chơi trò thế thân nữa à!!!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 33: Chương 33: Cậu Còn Chơi Trò Thế Thân Nữa À | MonkeyD