Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 34: Tôi Không Phải Quân Sư Tình Yêu
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:21
Tam quan của Lương Việt Khê bị đả kích nghiêm trọng.
Thế nhưng Tạ Văn vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, tùy tiện lấy một quyển sách tâm lý học trên bàn lật xem.
Lương Việt Khê nhíu mày, ngón tay cong lại gõ mạnh lên mặt bàn hai cái "cộc cộc" để cố gắng gọi sự chú ý của Tạ Văn trở về: "Rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì vậy?"
Tạ Văn không ngước mắt lên: "Không biết."
Nếu anh hiểu bản thân đang nghĩ gì thì đã chẳng đến tìm Lương Việt Khê.
Bây giờ xem ra tìm anh ta cũng chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn vô cớ bị lên án một trận.
Lương Việt Khê không thể chịu nổi cái điệu bộ rõ ràng rất đau khổ nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì của Tạ Văn, anh ta thở dài thầm than số mình đúng là số khổ.
"Cậu đã xác định cô gái đó có bạn trai rồi đúng không?" Lương Việt Khê từ từ phân tích để cố gắng tìm ra điểm đột phá.
Động tác lật sách của Tạ Văn hơi khựng lại, cuối cùng cũng chịu ngước mắt lên nhìn thẳng vào Lương Việt Khê, suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói: "Thực ra... cũng không chắc chắn lắm."
Lương Việt Khê nhướng mày rồi vỗ tay một cái "bốp" thật kêu: "Vậy thì chứng tỏ vẫn còn cứu được."
Trong thâm tâm anh ta hy vọng Tạ Văn có thể có một mối tình bình thường, lành mạnh và tích cực để giải tỏa hết những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay.
Lương Việt Khê dùng giọng điệu ân cần chỉ dẫn: "Nếu cậu muốn biết rốt cuộc cô ấy có bạn trai hay chưa thì có thể thăm dò thử xem."
Lông mày Tạ Văn hơi nhúc nhích, bắt đầu cảm thấy hứng thú, anh gấp sách lại đặt về chỗ cũ rồi nghiêm túc thỉnh giáo: "Thăm dò thế nào?"
Lương Việt Khê: "..."
"Chuyện này mà cũng cần tôi dạy cậu sao?" Lương Việt Khê chỉ ngón trỏ vào mũi mình rồi sầm mặt nói: "Tôi là bác sĩ tâm lý chứ không phải quân sư tình yêu, phiền Tạ Tổng tôn trọng nghề nghiệp của tôi một chút OK?"
Tạ Văn: "Cậu là bác sĩ tâm lý à? Xin lỗi nhé, tôi cứ tưởng cậu là thầy Tony cắt tóc chứ."
Lương Việt Khê: "?"
Vãi! Tạ Văn học cái thói này ở đâu ra thế!
Tạ Văn trước kia chỉ đơn thuần là lạnh lùng, không cảm xúc, không để tâm đến người hay việc gì, còn Tạ Văn bây giờ không biết đã tu luyện ở đâu mà mở miệng ra là châm chọc một cách hài hước lạnh lùng.
Chẳng lẽ là bị người phụ nữ mà cậu ta nhắc đến ảnh hưởng?
Nghĩ vậy, Lương Việt Khê càng tò mò về người phụ nữ đó hơn và thầm quyết định nhất định phải tìm cách gặp mặt nói chuyện với cô ấy một lần.
"Cậu có tiện cho tôi biết tên cô gái khiến cảm xúc cậu d.a.o động mạnh như vậy là gì, nhà ở đâu, làm việc ở đâu không?" Lương Việt Khê hỏi thẳng thừng.
Tạ Văn cũng thẳng thừng từ chối: "Không tiện."
"Cậu xem cậu kìa..." Lương Việt Khê nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ: "Có thể hợp tác một chút được không?"
"Không thể hợp tác được chút nào." Tạ Văn liếc nhìn anh ta nhàn nhạt, thái độ rất kiên quyết.
Lương Việt Khê cảm thấy một ngọn lửa vô danh bốc lên tận đỉnh đầu, anh ta dang hai tay tựa lưng vào ghế nói: "Tùy cậu. Sau này đừng đến tìm tôi nữa."
Anh ta cũng đâu có tranh bạn gái với cậu ta, giấu kỹ thế làm gì.
Rời khỏi chỗ Lương Việt Khê, tâm trạng Tạ Văn cũng chẳng bình ổn hơn là bao, điều duy nhất đáng nói là Lương Việt Khê đã cung cấp cho anh một phương hướng.
Thăm dò...
Tạ Văn rút tay ra khỏi túi quần âu lấy điện thoại ra, rũ mắt nhìn màn hình một lúc rồi mở WeChat tìm ảnh đại diện hình pháo hoa rực rỡ sắc màu, anh khựng lại một chút rồi nhận ra mình nhầm, bèn chuyển sang ảnh đại diện hình biển xanh.
Đây mới là WeChat làm việc của Chúc Khúc Kỳ. Không thể để lộ sơ hở được.
Ngoại trừ tin nhắn tự động của hệ thống gửi vào ngày kết bạn thì hai người chưa từng trò chuyện.
Đầu ngón tay Tạ Văn chạm vào khung soạn thảo trống rỗng khiến bàn phím hiện lên, anh gõ một dòng chữ nhưng cảm thấy quá cứng nhắc nên xóa từng chữ một.
Cân nhắc giây lát, anh lại soạn vài câu rồi tự đọc lại một lần, vẫn thấy không đủ tự nhiên, có vẻ đường đột nên lại xóa hết.
Lặp đi lặp lại mấy lần như vậy.
Tạ Văn khóa màn hình cất điện thoại vào túi, đúng lúc Khâu Dữ lái xe tới, trưa nay anh có hẹn ăn cơm cùng Hoàng Sâm.
Trên bàn tiệc, nói chuyện chính xong thì không tránh khỏi vài câu xã giao, Tạ Văn rào trước đón sau một hồi rồi lơ đãng nhắc đến: "Hoàng Tổng nói con trai mình mãi chưa chịu tìm đối tượng, tôi lại nhớ đến cô thư ký của ông, tên gì ấy nhỉ..."
Hoàng Sâm đặt ly xuống ngẫm nghĩ, ông ấy có bốn thư ký, người tiếp xúc với Tạ Văn nhiều hơn cả chỉ có Chúc Khúc Kỳ: "Cậu nói Tiểu Chúc à?"
"À đúng, là cô ấy." Tạ Văn giả vờ như mới nhớ ra tên cô.
"Tiểu Chúc làm sao thế?" Hoàng Sâm ngẩn ra một chút rồi không khỏi lo lắng: "Cô ấy làm gì sai sao?"
"Cái đó thì không. Cô ấy làm việc rất chu đáo, tâm tư cũng tỉ mỉ." Tạ Văn buột miệng khen một câu rồi nói bâng quơ: "Hôm đó tôi gặp cô ấy trên đường, tình cảm giữa cô ấy và đối tượng có vẻ rất tốt."
Nghe anh khen Chúc Khúc Kỳ, Hoàng Sâm thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó lại tỏ vẻ nghi hoặc: "Tiểu Chúc có đối tượng rồi à? Chuyện này tôi thật sự không biết, chưa nghe cô ấy nhắc đến bao giờ."
Tạ Văn khựng lại, nhận ra mình nghe ngóng từ chỗ Hoàng Sâm cũng chẳng có tác dụng gì, dù sao Chúc Khúc Kỳ cũng chỉ là cấp dưới của ông ấy, tình trạng yêu đương của cấp dưới sao có thể để cấp trên biết được.
Tạ Văn vốn định bỏ qua, ai ngờ Hoàng Sâm tự ngẫm nghĩ một hồi rồi chép miệng, chau mày tỏ vẻ khó hiểu: "Có khi nào con bé yêu đương mà không nói với người nhà không nhỉ, hôm kia tôi nói chuyện với ba nó, ông ấy còn hỏi tôi có thanh niên tài giỏi nào giới thiệu cho Tiểu Chúc không."
Tạ Văn uống một ngụm trà, mí mắt hơi nâng lên: "Vậy sao?"
"Tôi và ba nó là bạn học cũ, dăm bữa nửa tháng lại nói chuyện phiếm." Hoàng Sâm cười ha hả nói: "Cả ba và mẹ nó đều đang tìm đối tượng cho nó. Tôi bảo vội cái gì, nhà có con gái trăm họ cầu, Tiểu Chúc vừa xinh đẹp lại vừa có tài, lo gì không tìm được đối tượng. Chỉ cần con bé gật đầu, tôi lập tức gói ghém thằng con trai nhà tôi gửi đến cho con bé làm..."
Đang nói dở, Hoàng Sâm nhận ra người đối diện vẻ mặt lạnh tanh, lời nói im bặt, không cười nổi nữa.
"Cô ấy rất có tài năng." Tạ Văn vừa mở miệng, bầu không khí cứng nhắc lại bắt đầu lưu thông, chủ đề tự nhiên chuyển sang hội nghị thượng đỉnh ngày mai.
Anh chợt nhớ ra, hôm đó tình cờ gặp Chúc Khúc Kỳ dắt ch.ó đi dạo cùng chàng trai kia, cô dùng điện thoại màn hình gập để nhắn tin, đó là điện thoại làm việc của cô. Nếu là bạn trai thì sao lại bị xếp vào mối quan hệ công việc... Ngược lại có thể suy ra đáp án chính xác, chàng trai kia không phải bạn trai của Chúc Khúc Kỳ.
Lúc đó anh hồ đồ quá nên không nghĩ đến điều này.
Chúc Khúc Kỳ hắt xì hơi liên tục mấy cái.
Tiểu Tửu đưa cho cô một tờ khăn giấy: "Cảm cúm rồi à?"
Chúc Khúc Kỳ vừa xì mũi vừa xua tay: "Chắc do ngồi điều hòa nhiều quá." Cô vo tròn tờ giấy đã dùng, nhìn Tiểu Tửu với vẻ thâm sâu khó lường: "Cũng có thể là ai đó đang nhớ tớ."
"Công việc của cậu đang nhớ cậu đấy." Tiểu Tửu tiếp lời.
"..."
Nhắc đến công việc, Chúc Khúc Kỳ chộp lấy điện thoại trên bàn liếc nhìn thời gian rồi vội vàng lau miệng: "Không nói nữa, tớ phải về đi làm đây."
Trưa nay Tiểu Tửu đặc biệt đến chỗ làm tìm cô ăn cơm, thời gian nghỉ trưa chỉ có bấy nhiêu, nói chuyện nữa là trốn việc mất.
Vội vã quay về công ty, Chúc Khúc Kỳ pha cho mình một cốc cà phê, chẳng bao lâu sau Thẩm Chước đã đến tìm cô.
"Trợ lý Thẩm, anh có gì căn dặn ạ?" Trước khi Thẩm Chước mở miệng, Chúc Khúc Kỳ đã bày ra tư thế sẵn sàng làm trâu làm ngựa.
Thẩm Chước cười một cái rồi thu lại biểu cảm, nói chuyện công việc: "Hội nghị thượng đỉnh ngày mai, sếp bảo em đi cùng ông ấy, em chuẩn bị đi nhé."
Chúc Khúc Kỳ ngẩn người, trước đây chưa từng nghe nói cô phải tháp tùng, cô chỉ chịu trách nhiệm thu thập thông tin trước hội nghị, ví dụ như lịch trình, bài phát biểu chủ đề, khách mời quan trọng, nội dung liên quan đến động thái ngành, v.v.
"Không phải anh nên đi cùng Tổng giám đốc Hoàng sao?" Chúc Khúc Kỳ ôn hòa hỏi lại.
"Ồ, anh cũng đi." Thẩm Chước khựng lại, vừa nghĩ vừa nói: "Hình như là lúc Tạ Tổng và sếp ăn cơm có nhắc đến một câu thì phải."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Chúc Khúc Kỳ thật không hiểu nổi, sao trong chuyện này lại có cả Tạ Văn nữa chứ.
Không phải anh ngoài miệng nói không giận nhưng thực chất lại ngấm ngầm ghi thù, tìm cách chỉnh cô đấy chứ. Chẳng phải cô đã dốc hết sức hầm canh tẩm bổ điều dưỡng cơ thể cho anh rồi sao.
Chúc Khúc Kỳ tự phủ nhận, chắc không phải vì lý do này đâu, tuy tiếp xúc với Tạ Văn chưa lâu nhưng nhìn thế nào anh cũng không phải người hẹp hòi.
Cô đ.â.m vào chiếc Rolls-Royce của anh mà anh còn chẳng bắt đền.
Vậy hành động này của anh có ý gì?
Chúc Khúc Kỳ nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi.
