Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 36: Thế Gian Này Lại Thêm Một Người Đau Khổ
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22
Giang Nhàn ủ rũ cụp mắt trở về dáng vẻ thiếu sức sống ban nãy rồi thở dài thườn thượt.
Chúc Khúc Kỳ đợi đến sốt ruột, cảm thấy anh ta dạo đầu cảm xúc dài dòng quá rồi đấy, có gì thì nói mau đi chứ.
Trong lòng Giang Nhàn đắng chát và trong miệng cũng đắng ngắt nên chỉ biết lắc đầu đau khổ với Chúc Khúc Kỳ.
Thế là có ý gì? Chúc Khúc Kỳ không hiểu nổi.
Đại ca à, anh bị độc câm rồi sao?
Chúc Khúc Kỳ cố kìm nén sự thôi thúc muốn đ.á.n.h cho anh ta một trận để ép anh ta mở miệng, cô hít một hơi thật sâu rồi gượng gạo nở nụ cười: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Vị đại ca nghi bị độc câm này cuối cùng cũng chịu mở miệng vàng ngọc: "Không phải Tạ Tổng."
Chúc Khúc Kỳ: "?"
"Là tôi." Ánh mắt Giang Nhàn nhìn cô dính c.h.ặ.t thêm một tia luyến tiếc: "Tạ Tổng phái tôi mang một tập tài liệu quan trọng về công ty nên sáng mai tôi phải bắt chuyến bay sớm nhất về Thượng Hải."
Tuy tên tôi là Giang Nhàn (Nhàn rỗi), nhưng tôi chẳng nhàn chút nào!
Không phải Tạ Văn đi là tốt rồi. Chúc Khúc Kỳ thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà ngày kia Tạ Văn cũng phải đi rồi.
"Chúc Khúc Kỳ, rất vui được quen biết cô." Giang Nhàn do dự nói: "Tôi muốn tặng cô một món quà nhỏ có được không?"
Vốn dĩ anh ta định nếu có thời gian rảnh sẽ mời cô đi ăn cơm, nhưng xem ra bây giờ không kịp nữa rồi, lại không cam lòng cứ thế rời đi nên muốn tặng một món quà, ít nhất có thể khiến cô ấn tượng sâu sắc hơn về mình.
"... Hả?" Biểu cảm Chúc Khúc Kỳ thay đổi, trên mặt tràn đầy vẻ khó hiểu.
Cô phát hiện mình hơi không theo kịp mạch não của Giang Nhàn.
Giang Nhàn nói: "Không phải đồ vật quý giá gì đâu, cô đừng áp lực tâm lý."
Chúc Khúc Kỳ không biết nên bày ra vẻ mặt gì nên chỉ cười khan một tiếng: "Ý tốt của anh tôi xin nhận, nhưng ông chủ đang đợi tôi nên tôi không nói chuyện với anh nữa nhé."
Chúc Khúc Kỳ quên cả đi vệ sinh mà chạy thẳng vào thang máy.
Giang Nhàn bịn rịn nhìn theo hướng cửa thang máy cho đến khi cửa đóng lại che khuất hoàn toàn bóng dáng Chúc Khúc Kỳ thì mới buồn bã thu hồi tầm mắt, nào ngờ lại thấy Tạ Tổng không biết đã từ nhà vệ sinh ra từ lúc nào đang đứng đó nhìn mình với vẻ mặt lạnh tanh.
Tạ Tổng trước giờ vẫn luôn giữ biểu cảm này, Giang Nhàn đã quen rồi nên không cảm thấy mình làm sai điều gì.
"Nói chuyện gì với thư ký Chúc thế?" Tạ Văn hỏi.
"Cũng không có gì ạ." Giang Nhàn thành thật khai báo: "Thư ký Chúc khá đáng yêu, làm việc cũng nghiêm túc nên tôi định tặng cô ấy một món quà nhỏ, nhưng cô ấy vội đi nên chưa kịp tặng."
Tạ Văn liếc nhìn cậu ta một cái, tiếc là Giang Nhàn đang chìm đắm trong cảm xúc của bản thân nên không nhận ra ánh mắt của sếp, chỉ nghe thấy ông chủ hỏi: "Cậu đặt vé máy bay về Thượng Hải lúc mấy giờ?"
Giang Nhàn: "Sáng sớm mai ạ."
Tạ Văn "ừ" một tiếng, hai giây sau anh dùng giọng điệu không chút cảm xúc nói: "Tôi chợt nhớ ra Tạ Cẩm Tranh đang cần tài liệu gấp, tối nay cậu bay về đưa cho chị ấy luôn đi."
Giang Nhàn: "..."
Trong cuộc họp ngày hôm sau, người bên cạnh Tạ Văn quả nhiên đã đổi thành người khác, không phải Giang Nhàn hôm qua cũng chẳng phải Khâu Dữ mà là một người phụ nữ mặc bộ váy vest màu kaki nhạt với mái tóc b.úi gọn gàng tỉ mỉ, gương mặt nghiêm túc, trên tay cầm xấp tài liệu, mỗi khi Tạ Văn trao đổi với khách mời khác thì cô ấy luôn đưa tài liệu lên kịp thời, vô cùng chuyên nghiệp và tháo vát.
Chúc Khúc Kỳ lặng lẽ quan sát cô ấy hồi lâu và không khỏi nảy sinh lòng khâm phục.
Chẳng bao lâu sau Hoàng Sâm cũng tham gia vào cuộc trò chuyện của nhóm ông lớn này nên Chúc Khúc Kỳ có cơ hội ngắm người đẹp ở cự ly gần.
Có lẽ ánh mắt của cô quá trực tiếp nên đối phương liếc nhìn sang rồi mỉm cười nhẹ.
Chúc Khúc Kỳ cũng mỉm cười đáp lại.
Đến giờ giải lao, người đẹp đưa cho cô một miếng bánh ngọt.
Chúc Khúc Kỳ được quan tâm mà lo sợ, cô đưa hai tay ra nhận và nói lời cảm ơn, trước mắt chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ phát ra từ tay của người đẹp. Chúc Khúc Kỳ rũ mắt nhìn xuống thì thấy đó là ánh lửa từ chiếc nhẫn kim cương đeo trên ngón tay cô ấy.
Chúc Khúc Kỳ lập tức khen ngợi: "Oa, nhẫn của chị đẹp quá."
Người đẹp lật bàn tay lại để mu bàn tay hướng lên trên, trên ngón áp út là một viên kim cương hình quả lê lộng lẫy. Nụ cười của cô ấy trở nên ngọt ngào làm vơi đi vài phần nghiêm nghị: "Là chồng tôi chọn đấy."
"Vậy chồng chị rất có gu thẩm mỹ nha." Chúc Khúc Kỳ giơ ngón tay cái lên, nhân tiện oán thầm một câu: "Rất nhiều đàn ông không hiểu mấy cái này, còn hay dùng câu "tôi là trai thẳng tôi không hiểu là chuyện đương nhiên" để bào chữa cho bản thân."
Người đẹp bị chọc cười đến híp cả mắt: "Cũng là từ từ dạy dỗ mà ra thôi."
Tạ Văn uống một ngụm nước, mí mắt rũ xuống liếc nhìn sang bên cạnh, hai người phụ nữ không biết đang nói chuyện gì mà cô thư ký thường ngày mặt lạnh như tiền của anh lại cười tươi như hoa.
Chúc Khúc Kỳ đúng là nói chuyện với ai cũng hợp, với ai cũng có thể trò chuyện vui vẻ được.
Hội nghị bế mạc, Tạ Văn vừa bước ra khỏi hội trường thì Tạ Cẩm Tranh gọi điện tới.
Anh bấm từ chối rồi đợi lên xe mới gọi lại.
Tạ Cẩm Tranh nói chuyện rất thẳng thắn: "Lần này cậu ở lại Thủ đô cũng đủ lâu rồi đấy, hội nghị thượng đỉnh cũng đâu nhất thiết cậu phải tham gia, bị chuyện gì giữ chân à?"
Tạ Văn: "Không phải."
Không phải bị công việc giữ chân mà là bị người giữ chân.
Tạ Cẩm Tranh sớm đoán được sẽ không hỏi ra điều gì, nếu anh không muốn nói thì một chữ cũng đừng hòng cạy ra được: "Vậy bao giờ cậu về?"
"Ngày mai về."
"Được." Nhận được câu trả lời chính xác, Tạ Cẩm Tranh không hỏi thăm thêm nữa: "Ngày mai nhớ về thẳng nhà đấy. Cậu biết là nhà nào mà. Mẹ cứ nhắc cậu mãi làm tai chị sắp mọc kén rồi đây này."
Tạ Văn nhắm mắt lại đáp: "Ừ."
Việc đón máy bay là nhiệm vụ sếp giao, còn việc tiễn ra sân bay là do Chúc Khúc Kỳ chủ động xung phong nhận việc.
Chúc Khúc Kỳ đã nói với Hoàng Sâm thế này: "Nghe nói sáng mai Tạ Tổng bay về Thượng Hải, với tư cách là bên B thì chúng ta có nên đi tiễn không ạ, nếu không người ta lại tưởng hợp tác xong rồi thì chúng ta không coi trọng nữa."
"Vẫn là cô suy nghĩ chu đáo." Hoàng Sâm chỉ ngón tay về phía cô ấn ấn vào không trung: "Việc này giao cho cô đi làm."
Chúc Khúc Kỳ vui sướng muốn bay lên trời, cô hỏi thăm rõ ràng thông tin chuyến bay của Tạ Văn, sáng hôm sau dẫn theo tài xế và xe đến khách sạn đón người rồi đưa ra sân bay.
Có lẽ tối qua Tạ Văn không nghỉ ngơi tốt nên vừa lên xe đã bắt đầu ngủ bù. Tài xế tập trung lái xe, thư ký xinh đẹp ngồi ở ghế phụ, hàng ghế sau không ai chú ý nên Chúc Khúc Kỳ có thể quang minh chính đại ngắm trai đẹp.
Gương mặt này đúng là kiệt tác, rốt cuộc là lớn lên kiểu gì vậy không biết.
Chúc Khúc Kỳ dần dần thất thần đến mức Tạ Văn mở mắt lúc nào cũng không hay biết, chỉ nghe thấy một tiếng gọi: "Chúc Khúc Kỳ."
Chúc Khúc Kỳ rùng mình một cái, hồn vía quay về khiến tim đập thình thịch: "Sao thế ạ?"
Tạ Văn nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Cô đang nhìn cái gì?"
Tôi đang nhìn sao lông mi anh dài thế, mắt đẹp thế, mũi cao thế, dáng môi sao lại đẹp đến thế...
Thế nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại là: "Tôi đang nhìn trên mặt ngài dính chút đồ."
Tạ Văn theo bản năng sờ lên mặt rồi hạ giọng hỏi: "Dính cái gì?"
Não Chúc Khúc Kỳ bị chập mạch: "Dính chút đẹp trai."
Tạ Văn: "..."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
A a a a đừng cản tôi, tôi muốn nhảy xe!
Cái não c.h.ế.t tiệt, sao tự dưng lại mất kết nối thế này!
Cái miệng c.h.ế.t tiệt, sao lại không ngậm lại được thế này!
Thôi kệ đi...
Chúc Khúc Kỳ mang vẻ mặt an tường tựa lưng vào ghế, từ từ quay đầu nhìn ra cửa sổ ngắm đường phố xe cộ tấp nập, trong lòng thầm nghĩ thế gian này lại thêm một người đau khổ rồi.
Tạ Văn bật cười một cái với phản xạ rất chậm: "Tôi thấy trên mặt cô cũng dính chút đồ đấy."
Chúc Khúc Kỳ giả vờ như không nghe thấy lời anh, coi như bản thân đã c.h.ế.t rồi.
Tạ Văn cảm thấy bó tay hết cách trước sự không hợp tác của cô nên đành tự mình nói ra: "Sao cô không tiếp lời? Chúc Khúc Kỳ? Thư ký Chúc?"
Thư ký Chúc là ai? Tôi không biết, ngày mai tôi xin nghỉ việc. Chúc Khúc Kỳ thầm quyết định.
