Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 37: Anh Ta Đang Mắng Cậu Là Thùng Cơm Đấy

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22

Cô thư ký xinh đẹp Mia cảm thấy vô cùng khó hiểu vì vừa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng Chúc Khúc Kỳ nói chuyện, vậy mà chỉ trong chớp mắt Tạ Tổng gọi mấy lần cô cũng không thưa.

Mia bám tay vào mép ghế rồi quay đầu nhìn ra sau thì thấy Chúc Khúc Kỳ đang quay mặt về phía cửa sổ, nằm im bất động như thể đã ngủ say.

Tuy nói người trẻ tuổi chất lượng giấc ngủ tốt nhưng Chúc Khúc Kỳ ngủ cũng quá nhanh rồi.

Mia dời tầm mắt sang hướng khác: "Tạ Tổng, ngài có căn dặn gì không ạ?"

"Không có." Tạ Văn gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối với dáng vẻ vô cùng thư thái.

Mia lại quay đầu lên trên.

Tạ Văn liếc nhìn người đang giả vờ ngủ, vành tai không bị tóc che khuất của cô đỏ bừng lên dưới ánh nắng xuyên qua cửa sổ khiến mảng da nhỏ ấy trở nên trong suốt.

Suốt quãng đường đến sân bay Chúc Khúc Kỳ không nói thêm câu nào, mãi đến khi xe dừng hẳn thì cô mới thốt ra một tiếng nói mớ rồi vươn vai giả bộ mơ màng như vừa tỉnh giấc: "Đến rồi ạ?"

Cô quay đầu nhìn Tạ Văn, nhập tâm diễn sâu: "Xin lỗi Tạ Tổng, tôi ngủ quên mất."

Tạ Văn cố nhịn cười nhìn cô diễn kịch rồi phối hợp nói: "Không sao. Đặt lưng là ngủ chứng tỏ tâm hồn thảnh thơi không phiền não, tốt đấy."

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Đừng tưởng cô không nhận ra anh đang nói bóng gió, nhưng cô có thể nói gì được chứ, vì vở kịch này là do cô khơi mào nên dù có xấu hổ đến tê da đầu cũng phải tiếp tục diễn cho trọn vai.

Tài xế ngồi lại trong xe còn Chúc Khúc Kỳ xuống xe tiễn Tạ Văn.

Sảnh sân bay đông nghịt người, Tạ Văn phải vào phòng chờ VIP nên Chúc Khúc Kỳ chỉ tiễn một đoạn rồi dừng lại bên ngoài sảnh và vẫy tay: "Tạ Tổng, chúc ngài thượng lộ bình an."

Tạ Văn nhìn cô hồi lâu nhưng không nói gì mà chỉ gật đầu.

Chúc Khúc Kỳ đứng chôn chân tại chỗ với hai tay chắp sau lưng, ngón tay xoắn c.h.ặ.t vào nhau nhìn theo bóng dáng kia đi xa dần cho đến khi khuất hẳn.

Trong lòng Chúc Khúc Kỳ dâng lên nỗi buồn bã, cô rũ vai xoay người lại, mỗi bước đi đều cảm nhận rõ khoảng cách đang dần bị kéo giãn.

Thực tế thì khoảng cách vẫn luôn tồn tại, chỉ là trước đây cô lún sâu vào đó nên chưa từng nhận ra, bây giờ chẳng qua là quay trở về vị trí cũ mà thôi.

Hít sâu vài hơi, Chúc Khúc Kỳ vỗ vỗ má để ép bản thân mau ch.óng tỉnh táo lại rồi mở cửa xe, nhưng khi chưa kịp ngồi vào thì cô đã nhìn thấy một chiếc hộp vuông nằm trên ghế da màu đen.

Chúc Khúc Kỳ sững sờ cầm chiếc hộp lên lật qua lật lại ngắm nghía.

Đây không phải đồ của cô.

"Bác Trần, cái này là của bác sao?" Chúc Khúc Kỳ giơ chiếc hộp lên hỏi tài xế.

Bác tài xế nghiêng người nhìn ra sau: "Không phải đâu. Trông đắt tiền thế kia chắc là Tạ Tổng bỏ quên đấy."

Chúc Khúc Kỳ chớp mắt, sao cô lại không nghĩ đến trường hợp là của Tạ Văn nhỉ.

Chuyến bay của Tạ Văn vẫn chưa cất cánh nên bây giờ mang vào cho anh chắc vẫn kịp, Chúc Khúc Kỳ tìm điện thoại định xác nhận với anh thì thanh thông báo bỗng nhảy ra tin nhắn WeChat từ Tạ Văn.

Có lẽ Tạ Văn đã nhớ ra mình bỏ quên đồ.

Chúc Khúc Kỳ nhấn vào xem nhưng nội dung lại không giống như cô nghĩ.

Tạ Văn: [Cảm ơn sự tiếp đãi của cô trong thời gian qua, tôi đã chọn một món quà cho cô, để trên ghế xe đấy, nhớ lấy nhé.]

Hơi thở Chúc Khúc Kỳ khựng lại trong giây lát, cô chớp mắt liên tục vì không dám tin rồi đọc từng chữ một, đọc một lần chưa đủ còn phải đọc thầm thêm vài lần nữa.

Cô nhìn chiếc hộp trong tay, đây là quà Tạ Văn tặng cô chứ không phải đồ anh bỏ quên.

Anh nói cảm ơn sự tiếp đãi của cô trong thời gian qua...

Chúc Khúc Kỳ bất giác nhớ lại từng chuyện nhỏ nhặt trong suốt thời gian này và cảm thấy Tạ Văn quá lương thiện rồi, anh có chắc đó là "tiếp đãi" chứ không phải là "gây họa" không?

Nhưng dù sao thì nhận được quà Chúc Khúc Kỳ vẫn rất vui.

"Bác Trần, đi thôi ạ." Chúc Khúc Kỳ nói.

"Không cần mang đồ vào cho Tạ Tổng sao?"

"Không cần đâu ạ."

Chúc Khúc Kỳ không giải thích mà dồn toàn bộ sự chú ý vào chiếc hộp, trong lòng không khỏi đoán già đoán non xem Tạ Văn sẽ tặng quà gì cho mình.

Cô cẩn thận mở hộp với sự mong chờ dâng lên tột đỉnh, kết quả lại nhìn thấy nằm trong lớp lót màu vàng nhạt là một chiếc... bát.

Bát???

Chúc Khúc Kỳ lấy chiếc bát ra đặt trong lòng bàn tay xoay một vòng để chiêm ngưỡng, đẹp thì có đẹp, đáy bát dày và cao, bên trong miệng bát có một vòng chấm bi nhỏ nhiều màu, bên ngoài vẽ hoa vàng lá xanh điểm xuyết những chấm tròn và đường kẻ đỏ sáng, mang lại cảm giác lãng mạn và đầy nét ngây thơ con trẻ.

Tạ Văn tặng cô cái bát là có ngụ ý gì sao?

Chúc Khúc Kỳ lấy điện thoại cá nhân ra chụp ảnh chiếc bát gửi cho Tiểu Tửu để nhờ cô ấy suy nghĩ từ góc độ của người ngoài cuộc: [Tạ Văn đi rồi, anh ấy tặng tớ một món quà.]

Phù Quang Nhập Tửu: [So?]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Cậu nói xem Tạ Văn có ý gì?]

Phù Quang Nhập Tửu: [Thế mà còn không hiểu à?]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Hiểu gì cơ?]

Phù Quang Nhập Tửu: [Anh ta đang mắng cậu là thùng cơm đấy cô giáo Chim Nhỏ của tôi ơi! Ám chỉ cậu làm gì cũng hỏng, chỉ được cái ăn là giỏi nhất!]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [...]

Hai giây sau Tiểu Tửu lại có ý tưởng mới: [Hoặc có lẽ anh ta muốn cậu đừng làm thư ký nữa, cầm cái bát này ra đường ăn xin đi.]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Tớ đ.á.n.h cậu đấy tin không?]

Phù Quang Nhập Tửu: [Thế thì tớ chịu. Chi bằng cậu đi hỏi trực tiếp anh ta đi.]

Chúc Khúc Kỳ c.ắ.n môi suy nghĩ cách dùng từ trong đầu một lúc rồi chuyển sang điện thoại công việc, màn hình vẫn đang dừng ở tin nhắn Tạ Văn gửi đến lúc nãy.

Cookie: [Tôi thấy rồi! Tạ Tổng khách sáo quá, Quốc tế Thiếu nhi đã qua từ hôm qua rồi sao ngài còn tặng tôi món quà trẻ con thế này! Tôi thích lắm, cảm ơn ngài!]

Toàn bộ đều là dấu chấm than, đủ để biểu đạt sự kích động của cô.

Chúc Khúc Kỳ nhấn gửi rồi nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt, chẳng để cô đợi lâu thì bên trái màn hình đã hiện ra bong bóng chat màu trắng.

Tạ Văn: [Ừ.]

Trong đầu Chúc Khúc Kỳ hiện lên một dấu hỏi chấm, cô mở to mắt trừng trừng nhìn chữ "Ừ" nhỏ xíu trên màn hình, rồi sao nữa, không còn gì khác để nói sao?

Không giải thích câu chuyện đằng sau món quà này à?

Chúc Khúc Kỳ bứt rứt trong lòng, viết rồi lại xóa, cân nhắc mãi mới gõ một câu gửi đi: [Tạ Tổng, tôi có thể hỏi một chút, tại sao ngài lại tặng tôi cái bát không?]

Chắc sẽ không giống như Tiểu Tửu nói là vòng vo mắng cô là thùng cơm đâu nhỉ?

Sẽ không đâu.

Tạ Văn không phải người như vậy.

Quả nhiên.

Tạ Văn: [Hy vọng cô có thể luôn ăn uống đàng hoàng.]

Chỉ vài chữ ngắn ngủi nhưng lại không ngừng phóng đại trước mắt Chúc Khúc Kỳ, lớn đến mức cô không thể phớt lờ, bên tai dường như cũng vang lên giọng nói của Tạ Văn, trầm thấp, từ tính, cảm xúc không rõ ràng nhưng đủ dịu dàng: Hy vọng cô có thể luôn ăn uống đàng hoàng.

Chúc Khúc Kỳ ôm điện thoại mà cảm giác lâng lâng như đang trôi nổi trong biển bong bóng xà phòng, trái tim đập thình thịch.

Điện thoại vang lên một tiếng "ding dong" cắt ngang dòng mộng tưởng của Chúc Khúc Kỳ, cô vội vàng nhìn điện thoại thì mới hậu tri hậu giác phát hiện ra là chiếc điện thoại kia đang kêu.

Phù Quang Nhập Tửu: [Vãi chưởng, tớ vừa dùng ảnh cậu gửi để tìm kiếm trên mạng, cái bát này giá ngót nghét một vạn tệ đấy! Là đồ của nghệ nhân Nhật Bản, rất khó mua, trên thị trường đã hết hàng rồi.]

Hôm đó Tạ Văn đi ăn riêng với Chúc Khúc Kỳ, cảm thấy cô ăn uống rất ngon miệng nên nảy sinh ý định tặng cô một món đồ dùng ăn uống dễ thương, cuối cùng anh chọn trúng chiếc bát kia, giá cả không đắt nhưng vì muốn lấy được trong vài ngày nên đã tốn không ít công sức.

Máy bay hạ cánh xuống Thượng Hải, Tạ Văn ghé qua công ty trước rồi bận rộn đến hơn sáu giờ chiều mới đến nhà bác cả.

Tạ Xương Hoằng thấy anh thì trên mặt tràn đầy nụ cười, vỗ tay lên vai anh: "Đã một thời gian không ghé qua rồi, lát nữa phải uống với bác một ly nhé."

"Thôi đi ba." Tạ Cẩm Tranh đi dép lê bước từ cầu thang xoắn ốc xuống: "Với t.ửu lượng đó của A Văn, con sợ ba chuốc say cậu ấy mất."

"Say cũng tốt, tối nay ngủ lại đây luôn."

"Mẹ bảo ba bớt uống rượu, ba quên mệnh lệnh của mẹ rồi à?"

Một câu nói trúng điểm yếu của Tạ Xương Hoằng khiến ông ta nghẹn lời không nói được gì.

Tạ Cẩm Tranh cười cười rồi chuyển ánh mắt sang nhìn Tạ Văn, quan sát anh một lượt kỹ càng: "Chuyến công tác lần này thuận lợi chứ?"

"Chị muốn hỏi về phương diện nào?"

"Mọi phương diện."

"Cũng được."

"Vậy thì tốt." Tạ Cẩm Tranh vỗ nhẹ vào cánh tay anh: "Cơm sắp xong rồi, vào phòng ăn thôi."

Hai chị em vừa trò chuyện vừa đi về phía phòng ăn, Tạ Xương Hoằng đi xem vợ mình đang bận rộn trong bếp rồi gọi với bảo mẫu đi ngang qua bảo bà ấy lên lầu gọi cháu gái xuống ăn cơm.

Cả nhà quây quần bên bàn ăn, Tạ Cẩm Tranh c.ắ.n đầu đũa nhìn Tạ Văn một lúc, thấy tâm trạng anh có vẻ khá tốt nên hắng giọng ra vẻ trịnh trọng: "A Văn, chị có chuyện này muốn nói với cậu."

Tạ Văn khẽ ngước mắt, kiệm lời như vàng: "Nói đi."

"Nhà họ Diêu có quan hệ rất tốt với nhà mình ấy, có cô con gái tên là Diêu Ngọc Thư, cậu biết chứ?" Tạ Cẩm Tranh nói chậm rãi, vừa nói vừa quan sát sắc mặt Tạ Văn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 37: Chương 37: Anh Ta Đang Mắng Cậu Là Thùng Cơm Đấy | MonkeyD